Dung mạo pho tượng trải qua nhiều năm mưa gió tẩy lễ như vậy, đã thấy không rõ lắm.
Nhưng, từ đại khái hình dáng bên ngoài, lờ mờ có thể nhìn ra, pho tượng kia vốn rất đẹp.
Hơn nữa, quần áo bên trên pho tượng là trang phục nữ cổ đại, có thể thấy được, người cung phụng nhất định cũng có chút niên đại.
Trên tấm đệm sẫm màu ở giữa, có một ông lão mặc đạo bào màu xanh lục rách rưới đang quỳ gối, hướng về phía bức tượng, thành kính cầu nguyện, dường như ông ta không hề hay biết đám đông đã đến.
“Lão miếu Chúc, có khách quý tới cửa!” Dư Trung Nguyên cúi người, nhỏ giọng hỏi ông cụ.
Lão chậm rãi quay người, quét mắt đám người, mí mắt có chút giơ lên: “Tôi chờ mấy chục năm, các người rốt cuộc đã đến
Đám người kinh ngạc.
Lý Vô Cực nhìn qua lão già kia, hồ nghi nói: “Ông biết chúng tôi tới đây làm gì sao?”
Lão gật gật đầu: “Biết, các người vì Nguyệt Thần cung hộ sơn đại trận mà đến”
“Nguyệt Thần cung?”
Đám người khẽ nhíu mày.
“Không phải động phủ Bái Nguyệt tiên nhân sao? Tại sao lại thành Nguyệt Thần cung! Lý Vô Cực nghi ngờ nói.”
Lão nói: “Bái Nguyệt chỉ là người hầu của Nguyệt Thần, Nguyệt Thần sau khi đi, để Nguyệt Thần cung lại cho ông ta.”
Cái gì!
Bái Nguyệt tiên nhân là người hầu Nguyệt Thần!
Đây chính là tin chấn động!
“Nguyệt Thần kia, sẽ không phải thật là thần chứ? Tiên nhân đều thành người hầu của nàng ấy”
Tất cả mọi người đều có nghi vấn này, Bái Nguyệt tiên nhân đã là Địa Tiên nhất lưu, đối với những võ giả địa cầu nay mà nói, đã là tồn tại trong truyền thuyết.
Nhưng tiên nhân lợi hại như vậy, lại là người hầu của người khác!
Vậy vị chủ nhân này cường đại cỡ nào chứ?
“Nguyệt Thần không phải thần, nhưng thắng là thần.” Lão một mặt bình tĩnh nói.
Lý Vô Cực một mặt nghiêm túc: "Nguyệt Thần trong miệng ông, cuối cùng là ai? Nàng ta lợi hại như vậy, vì sao trong lịch sử Á tộc xưa nay đều chưa nghe nói qua nhân vật này?”
Lão ha ha cười nói: “Nguyệt Thần có thể là tứ đại mỹ nữ, cũng có thể là Cửu Thiên Tiên tử, cũng có lẽ là nữ tướng cái thế, phàm nhân sao đoán được thân phận của nàng? “
“Cái này...
Đám người không thể nào hiểu được, nếu như thế gian thật có kỳ nhân này, kia có lẽ đã thành thần thật rồi.
Lý Vô Cực cười lạnh nói: “Có lẽ ngay cả ông cũng không biết thân phận thật sự của Nguyệt Thần đi?”
Lão gật gật đầu, thẳng thắn: “Không sai, tôi cũng không biết thân phận chân chính của Nguyệt Thần, tôi chỉ là người thủ sơn đời thứ ba mươi sáu.
“Nếu như các người còn không đến, sau này nếu như tới, sợ là cũng tìm không thấy người thủ sơn. Đến thế hệ này của tôi, đã tìm không thấy người thừa kế.” “Năm đó khi tộc nhân Đông Hòa xâm lấn Á tộc, tôi thay người thủ sơn đời trước, lúc đầu tôi chuẩn bị đi chạy nạn, kết quả chỉ có thể bị ép trốn vào sơn cốc.
Về sau tộc nhân Đông Hòa tìm được Nguyệt Thần cung, muốn dùng thuốc nổ nổ tung. Ha ha, bọn họ thật sự là si tâm vọng tưởng, Nguyệt Thần cung hộ sơn đại trận, há lại thuốc nổ có thể nổ tung?”
“Được rồi, không nói những chuyện cũ, các người hẳn là tìm chìa khoá mở đại trận hả?”
Lý Vô Cực nói: “Không sai, ông biết chìa khoá ở đâu à?”
Lão đưa tay chỉ trước mặt tấm nệm ngồi hình tròn: “Chính là chúng!”
“Cái gì! Chìa khóa trận quan trọng như vậy, tùy ý bày ra trên mặt đất sao!” Lý Vô Cực hoảng sợ nói.
Cửu trưởng lão cười nói: “Chỗ nguy hiểm nhất, cũng là chỗ an toàn nhất. Lại nói, loại đại trận này chưa từng nghe thấy, nếu như không phải Trình Kiêu vừa vặn biết tòa đại trận này, coi như chúng ta dùng sức cả đời, cũng sẽ không nghĩ tới phá chìa khoá đại trận, bày ở trong ngôi miếu đổ nát này”
Trình Kiêu nhìn qua kia lão, hỏi một cách trang trọng: “Người thủ sơn đời trước, có nói với ông ít chuyện liên quan tới Nguyệt Thần. Tỉ như, nàng có phải là thích mặc một bộ y phục màu xanh nhạt?”
Lão già lắc đầu: “Không có nói qua, mấy ngàn năm, cho dù có cũng quên. Nếu như cậu muốn hiểu rõ Nguyệt Thần, vậy thì tiến vào Nguyệt Thần cung đi thôi, ở trong đó có tin tức liên quan tới Nguyệt Thần”
Trình Kiêu lại hỏi: “Nếu như chúng tôi lấy trận chìa đi, cần trả thù lao gì cho ông không?”
Lão lắc đầu: “Không cần, người thủ sơn chúng tôi ba mươi sáu đời, chỉ có một nhiệm vụ, chính là đưa những chìa khoá này giao cho người đến tìm kiếm chúng. Nguyệt Thần đã từng để lại lời nói, nếu quả thật có người tìm tới Nguyệt Thần miếu, mặc kệ là ai, chúng tôi chỉ cần giao chìa khóa cho anh ta, nhiệm vụ của chúng ta coi như hoàn thành. “Tôi cũng theo đó giải thoát, đây chính là thù lao các người cho tôi”
Trong lòng Trình Kiêu hơi động, Nguyệt Thần vậy mà tín nhiệm người phá trận đến thế, chắc chắn không sợ gì. Năm đó chưa hết trận Nguyệt Nhi cũng chỉ nói cho ta biết một người, Nguyệt Thần kia cuối cùng có phải Thuần Nguyệt?
Nếu như Nguyệt Thần chính là Thuần Nguyệt, vậy tại sao nàng lại xuất hiện tại mấy ngàn năm trước?
Lý Vô Cực nói: “Vậy còn chờ gì, đem những chìa khóa trận này đi, chúng ta đi phá trận!”
Bọn người Cửu trưởng lão, một người cầm lấy một tấm, bốn tấm nệm kia, mặt ngoài là đệm ngồi, kỳ thật bên trong là hòn đá hình tròn.
“Cáo từ” Trình Kiêu nhìn ông lão nói, quay người rời đi, muốn tìm kiếm đáp án trong này, cần tiến vào Nguyệt Thần cung.
Mới vừa đi ra cửa ngôi miếu cũ nát, mấy người đâm đầu đi tới, cầm đầu lại là Trình Đông Hoa và Lâm Ngọc.
“Tiểu Kiêu! Cậu sao lại ở đây?” Trình Đông Hoa vui vẻ hỏi.
Trên mặt Lâm Ngọc cũng hiện lên ý ngạc nhiên, bình tĩnh nhìn Trình Kiêu.
“Tới đây dạo chơi. Ngài Trình tới đây có chuyện gì vậy?” Trình Kiêu từ tốn nói.
Trình Đông Hoa cau mày nói: “Trong trấn quyết định tu sửa một đoạn đường vòng quanh núi, thuận tiện giao thông thị trấn, thế nhưng người coi miếu ở đây cho dù nói thế nào đều không đồng ý phá dỡ, tôi đang muốn đi làm công tác tư tưởng.
Trình Kiêu cười nói: “Ngài Trình yên tâm, lần này ông đi, ông cụ nhất định đồng ý”
“Thật à?” Trình Đông Hoa hồ nghi nói: “Đi, vậy liền nhờ lời chúc của cậu, tôi vào tìm vận may. Hay là tôi để Lâm Ngọc dạo chơi với cậu?”
Trình Đông Hoa thăm dò hỏi.
Trình Kiêu rất muốn nói tốt, có điều nhìn thấy ánh mắt bất thiện của Lâm Ngọc, quả quyết từ chối: “Không cần, đây đều là bạn của tôi.
“Vậy được, cậu chú ý an toàn, có rảnh tới nhà của tôi ăn cơm. Chuyện lần trước, tôi còn chưa kịp cảm ơn cậu!” Trình Đông Hoa khách sáo nói.
“Được, có rảnh tôi sẽ đi” Trình Kiêu thuận miệng đáp.
Trình Kiêu cùng Trình Đông Hoa tách ra, tiến về trận cơ bốn phương tám hướng. Lại không phát hiện, vừa rồi trong đội ngũ bọn họ, ông cụ mặt mày tái xanh kia, nhìn Trình Đông Hoa cùng Lâm Ngọc, lộ ra một vẻ suy tư.
Đông tây nam ba vị trí trận chìa khóa.
Còn thừa lại cái cuối cùng.
Mấy người Trình Kiêu vây quanh ở bốn phía bàn đá cuối cùng kia, Cửu trưởng lão nhìn Lý Vô Cực nói: “Cái cuối cùng, bắt đầu đi!”
Lý Vô Cực cầm hòn đá trong tay, cẩn thận từng li từng tí bỏ vào lỗ thủng hình tròn ở giữa bàn đá.
Sâm!
Một tiếng vang nặng nề, trong mơ hồ, giữa thiên địa hình như có một cỗ lực lượng vô hình thức tỉnh.
Đó là một loại cảm ứng vô cùng huyền diệu, xem như võ giả thực lực thấp nhất, đều có thể cảm ứng được.
Trên đỉnh núi, Tô Lương Tử thần sắc chấn động, vui vẻ nói: “Thành công rồi.”
“Tại sao tôi cảm giác hình như lực lượng gì đó thức tỉnh?” Một thanh niên võ giả lo lắng hỏi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!