Một đám võ giả rời khỏi núi Cốc.
Đa số bọn họ đều tự mình trở lại.
Tuy nhiên, một ông già mặt xanh mặc vest trong số bọn họ vẫn ở lại. Hơn nữa ông ta còn tìm một khách sạn ở thị trấn Bao Cốc để ở lại.
Không lâu sau, một số võ giả trẻ tuổi cũng đến thị trấn Bao Cốc và tụ hợp với ông cụ.
"Môn chủ, ông tụ tập chúng tôi lại vì chuyện gì thế?"
Ông cụ mặt xanh chính là một võ giả được chọn trúng để đi theo Trình Kiêu tìm chìa khóa của trận pháp, và ông cũng là người phát hiện ra tấm bản đồ đó trong đống đổ nát của Cung Nguyệt Thần.
Ông cụ này còn có một thân phận khác, chính là môn chủ của Huyền Âm Môn trong giới võ đạo.
Sơn môn của Huyền Âm Môn ở trên núi Âm Phong, hơn nữa núi Âm Phong ở ngay tại thị trấn Thanh Phong gần với thị trấn Bao Cốc.
Ông ta là võ giả đầu tiên dò thám ra Cung Nguyệt Thần.
Đáng tiếc Huyền Âm Môn của ông ta kém xa so với Vô Cực Môn lớn mạnh, cho nên chỉ có thể trơ mắt nhìn Cung Nguyệt Thần bị Vô Cực Môn bá chiếm.
Ông ta không chọc nổi Vô Cực Môn, nhưng sau này ngay cả Trình Kiêu cũng đến bắt nạt ông ta, thế nên ông ta không thể nuốt trôi cục tức này.
Sắc mặt môn chủ Huyền Âm Môn sa sầm, nói: "Các cậu hãy đi theo dõi người phụ trách thị trấn Bao Cốc tên là Trình Đông Hoa, rồi tìm cơ hội trói ông ta lại cho tôi"
Những người trẻ tuổi này là đệ tử của ông ta.
Nghe vậy, một người trẻ tuổi trong đó có hơi lo lắng: "Môn chủ, tuy rằng Trình Đông Hoa chỉ là người phụ trách một thị trấn, nhưng dù sao cũng là quan chức nhà nước, chúng ta làm như vậy e rằng có phần không ổn!"
Môn chủ Huyền Âm Môn nhíu mày, sau đó đổi ý: "Là tôi đã sơ suất rồi, vậy thì không cần động vào ông ta. Bên cạnh ông ta có một người phụ nữ xinh đẹp, hình như tên là Lâm Ngọc thì phải, các cậu có thể tìm cơ hội trói cô ta lại mang về sơn môn!"
"Vâng!"
"Nhưng môn chủ này, vì sao chúng ta phải trói một người bình thường lại?"
Mặt môn chủ Huyền Âm Môn đầy giận dữ: "Hừ, người phụ nữ này có quan hệ không bình thường với tên nhãi kia, liếc mắt một cái đã có thể biết hai người bọn họ đang mắt đi mày lại với nhau!"
"Trói người phụ nữ này lại để cho tên nhãi kia nhả ra hết toàn bộ những thứ đồ cướp đoạt được từ tay tôi!"
Môn chủ Huyền Âm Môn đã quan sát cẩn thận, khi đó Trình Kiêu cùng Lâm Ngọc chỉ giao lưu ánh mắt với nhau, nhưng đã bị ông ta nhìn ra manh mối.
"Môn chủ, chúng tôi sẽ đi làm ngay đây!"
Một số thanh niên đã rời đi.
Môn chủ Huyền Âm Môn cười lạnh một tiếng: "Hừ, Trình Kiêu, trong Cung Nguyệt Thần có Vô Cực Môn chống lưng cho cậu nên cậu đã cướp đi bản đồ của tôi. Lần này tôi sẽ để cậu dâng luôn thanh đoản kiếm kia bằng cả hai tay!"
Vào buổi chiều, một thanh niên trở lại khách sạn và báo cáo những tin tức mới nhất cho môn chủ của Huyền Âm Môn.
"Môn chủ, chúng tôi đã tìm được Trình Đông Hoa rồi, nhưng người phụ nữ Lâm Ngọc mà ông nhắc đến đã không còn ở đây nữa"
Môn chủ Huyền Âm Môn nhíu mày: "Không còn ở đây nữa? Cô ta đã đi đâu rồi?"
"Nghe nói ta đã trở lại huyện lỵ rồi."
"Vậy thì còn chờ gì nữa, mau gọi mọi người trở lại huyện lỵ nhanh cho tôi!"
Môn chủ Huyền Âm Môn đích thân dẫn đầu đội lao về phía huyện lỵ huyện Kê Minh.
Sau khi đến huyện lỵ, môn chủ Huyền Âm Môn lại lần nữa tìm một khách sạn để ở lại.
Trước tiên là sắp xếp để các đệ tử của ông ta đi hỏi thăm nhà của Trình Đông Hoa.
Trình Đông Hoa ít nhiều gì cũng được coi là một người nổi tiếng, vì vậy rất nhanh đã hỏi thăm được.
Chẳng mấy chốc, mấy đệ tử báo cáo lại kết quả cho môn chủ Huyền Âm Môn.
Môn chủ Huyền Âm Môn sắp xếp để các đệ tử theo dõi nhà của Trình Đông Hoa trước, sau đó tìm cơ hội trói Lâm Ngọc lại, cố gắng đừng để người khác nhìn thấy.
Kể từ lần trước khi Mạc Vũ gặp Trình Kiêu, không biết vì sao cô ta luôn thỉnh thoảng nhớ lại những lời Trình Kiêu đã nói.
Trình Kiêu từng nói anh quen biết cao thủ võ đạo.
Nhưng Mạc Vũ rõ ràng cảm giác được, khi anh nói những lời này, ánh mắt của anh vẫn luôn hướng về phía cô ta, như thể đang đặc biệt nói với cô ta vậy.
“Chẳng lẽ tên nhãi này đã nhìn ra cái gì rồi sao?" Mạc Vũ nghi hoặc trong lòng.
"Sẽ không đâu! Mình không hề cảm nhận được bất kỳ một chân khí nào trên người anh! Hơn nữa lần đầu tiên gặp mặt thì dù anh có nhìn ra, anh cũng không nên nói những lời như vậy với mình."
"Có lẽ chỉ là trùng hợp thôi!"
Mạc Vũ nghĩ như vậy.
Bỗng nhiên Mạc Vũ nhìn thấy một người, đó là một người phụ nữ rất xinh đẹp.
Với mái tóc dài qua vai, dáng người cao ráo, không biết đẹp hơn biết bao nhiêu lần so với ba người đẹp nhất ở quận Kê Minh.
Ở bên ngoài làm một người phụ nữ mạnh mẽ, ở nhà làm một nữ thần.
Quả thật là một người vợ trong mơ của đàn ông.
Mạc Vũ đương nhiên cũng là cô gái xinh đẹp, cho nên trọng điểm cô ta chú ý đến đương nhiên không phải là người phụ nữ này xinh đẹp bao nhiêu.
Mà là bởi vì đằng sau người phụ nữ xinh đẹp này vẫn luôn có hai thanh niên dung tục theo sát cô ấy.
Nơi này càng ngày càng hẻo lánh, nhưng hai thanh niên kia lại đi theo thiếu nữ xinh đẹp này mãi, mục đích không cần nói cũng biết.
Người đẹp mà Mạc Vũ nhìn thấy không ai khác chính là Lâm Ngọc.
Vì đi ra ngoài làm công chuyện nên bị hai đệ tử của Huyền Âm Môn bám theo suốt chặng đường.
Mắt thấy xung quanh không có người đi đường nào, hai thanh niên nháy mắt ra hiệu với nhau và lập tức ra tay.
Hai người đều là võ giả cảnh giới Tiên Thiên, Lâm Ngọc hoàn toàn không có năng lực phản kháng thế nên đã bị đánh ngất ngay lập tức.
Nhìn thấy Lâm Ngọc bị đánh ngất xỉu, Mạc Vũ không thể không xuất hiện đứng ở trước mặt hai người thanh niên để chặn họ lại.
“Các anh là ai!"
Nhìn thấy Mạc Vũ, hai thanh niên lạnh lùng quát: "Đừng xen vào việc của người khác!"
“Buông cô ấy ra!” Mạc Vũ lạnh lùng quát.
Một thanh niên dìu Lâm Ngọc nói với một thanh niên khác: "Ra tay đi, trói cô ta lại luôn!"
“Được!"
Một thanh niên khác lập tức ra tay.
Mạc Vũ bình tĩnh đáp lại, lách người né tránh cú đánh của thanh niên đó.
"Ồ, không ngờ thực lực của cô cũng không tồi!" Thanh niên đó kinh ngạc cười lạnh một tiếng.
"Nhưng cô còn chưa phải là đối thủ của tôi đâu, tôi khuyên cô nên ngoan ngoãn nghe lời đi, nếu không người chịu thiệt chính là cô đấy!" Giọng điệu của người thanh niên đầy khinh thường mà nói.
“Có phải là đối thủ hay không thì phải đánh nhau mới biết!” Mạc Vũ cũng không nói nhảm với anh ta mà dứt khoát ra tay, thân hình cực kỳ linh hoạt như thể bướm bay xuyên qua hoa.
Đáng tiếc thực lực của Mạc Vũ thấp hơn so với thanh niên kia, sau mấy chiêu đã ở thế hạ phong.
"Không được, đánh không lại anh ta nên chỉ có thể rút lui trước đã.
Mạc Vũ đánh hờ ra một chiêu rồi tung người rút lui.
“Muốn chạy sao?” Thanh niên đó cười một cách quái dị, nhưng cũng không đuổi theo.
Tuy nhiên, khi Mạc Vũ tự động rút lui, trước mặt cô ta lại có một thanh niên khác xuất hiện và đang tươi cười xấu xa đi về phía cô ta. "Mỹ nhân bé bỏng, cô muốn chạy đi đâu thế!"
“Hỏng bét!” Trong nội tâm Mạc Vũ kêu lên một tiếng không ổn rồi, sau đó quyết định dứt khoát chạy như bay về hướng bên trái.
Tuy nhiên, một thanh niên khác lại xuất hiện trước mặt Mạc Vũ, bốn thanh niên lần lượt bao vây Mạc Vũ ở bốn hướng.
“Thả tôi đi thì tôi sẽ coi như chuyện hôm nay không hề xảy ra!” Sắc mặt Mạc Vũ sa sầm nói.
"Ha ha, cô cảm thấy có khả năng này không? Đánh cô ta hôn mê rồi mang về đi!" Người thanh niên đỡ Lâm Ngọc cười lạnh nói.
Ba thanh niên khác đồng thời ra tay, Mạc Vũ hoàn toàn không còn sức chống trả nên cũng bị đánh ngất.
Một chiếc xe van màu trắng chạy tới, bốn người thanh niên mang Lâm Ngọc cùng Mạc Vũ lên xe.
Tất cả những chuyện này tình cờ bị một dì quét dọn nhìn thấy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!