Sau khi Trình Đông Hoa trở về huyện Kê Kinh, sau đó đi cùng với Vương Đỗ Lan tìm kiếm Lâm Ngọc.
Kết quả lại không có tí thu hoạch gì.
Vương Đỗ Lan kết luận, Lâm Ngọc bị người xấu bắt cóc rồi và nói Trình Đông Hoa gọi cảnh sát.
Mấy chuyện như thế này chỉ có dùng lý do người mất tích để báo án nhưng mất tích chưa đầy hai mươi bốn giờ, đa phần các cảnh sát không chấp nhận lập án.
Nhưng Trình Đông Hoa không thể lay chuyển ý chí của Vương Đỗ Lan, nên ông đành gọi điện báo cảnh sát.
Trùng hợp hơn, đúng lúc bác gái công nhân vệ sinh kia cũng đã báo cảnh sát.
Nhưng lúc đó, có lẽ bác gái này đã nhìn thấy những võ giả đánh nhau, nên bà ấy quá kích động nói chuyện cường điệu hóa lên, khiến người cảnh sát nghe tưởng nhầm bà ấy có vấn đề về mặt thần kinh.
Nếu không phải Trình Đông Hoa đến báo án, cảnh sát còn tưởng người đó cùng tầng số với dây thần kinh của bác gái vừa rồi.
Sau khi, Trình Đông Hoa nói rõ tình hình lúc đó cho cảnh sát nghe. Bấy giờ, cảnh sát mới điều động khu vực quản chế điều tra tung tích của Lâm Ngọc.
Cuối cùng, cảnh sát kết luận chuyện này giống như vụ án bắt cóc đã lên kết hoạch từ trước.
Thêm vào đó, người dính dáng đến vụ án là người không bình thường.
Dường như, tình hình này rất phức tạp.
Dựa theo ghi chép bí mật trong Á tộc, năm đó có một người tông sư cấp cường giả đã nhiều lần vi phạm đến quy tắc của Á tộc, nên đã bị nhà nước Á tộc truy nã.
Kết quả họ lùng bắt nửa năm trời, đến mức điều động cả đội quân chính phủ và cầm theo các loại hỏa lực lớn hạng nặng đi, mới bao vây được người tông sư kia trên một ngọn
núi.
Giết được người tông sư kia xong, đội quân chính phủ cũng bị thiệt hại cực lớn.
Cho nên, Á tộc luôn rất đau đầu với những võ giả này.
Nhưng lần này người bị bắt đi, lại là Lâm Ngọc, bạn của Trình Kiêu.
Sau đó, chủ tịch huyện Kê Kinh tên Giang Thượng Minh biết được chuyện này, bị dọa sợ đến ngồi cứng còng trên mặt đất.
Trình Kiêu là một người ngay cả Đại lão Tưởng phải dốc hết sức ra nịnh bợ, tuy ông ta không biết rõ từng chi tiết của Trình Kiêu, nhưng người mà cả Đại lão Tưởng cũng nịnh bợ, thì mười Giang Thượng Minh như ông ta cũng không chọc nổi.
Nếu Lâm Ngọc xảy ra chuyện gì, Trình Kiêu mà biết được, chắc chắn con đường tương lai của Giang Thượng Minh ông ta xem như tiêu tan luôn.
Dù tiện tay đóng cái tội danh quản lý trật tự an ninh không nghiêm cho Giang Thượng Minh, cũng đã đủ cho ông ta ăn cơm tù mấy năm rồi.
Vì thế sau khi nghe được thông tin này, Giang Thượng Minh đã lôi mười tám đời tổ tông những kẻ đã lén lút bắt cóc Lâm Ngọc ra mắng xối xả.
Sau đó, ông ta lập tức huy động quân đội chính phủ đi điều tra trước cảnh sát, dựa theo manh mối lập tức bao vây cả núi Âm Phong.
Súng máy hạng nặng, hỏa tiễn, pháo cao xạ... Hầu như toàn bộ các vũ khí nóng hạng nặng thông thường dùng cho chiến đấu, ông ta đều cầm ra trận hết.
Nếu không phải do Lâm Ngọc vẫn còn trong tay của đối phương, Giang Thượng Minh còn có thể ra lệnh khai hỏa ngay lập tức.
Người của Huyền Âm Môn cũng rất sầu não.
Ban đầu, họ dựa theo kế hoạch của Môn chủ Huyền Âm Môn chỉ có ý định trói Trình Đông Hoa xách về. Nhưng, cũng vì Trình Đông Hoa đã trở thành nhân viên tại chức, nên họ lo chọc giận chính phủ. Cho nên, đành lùi một bước tìm cách khác, sau đó chọn cách bắt trói Lâm Ngọc.
Nhưng họ cũng không ngờ, chính phủ lại có phản ứng mạnh như vậy!
Cừ thật, còn tỏ ra vẻ không chết không bỏ nữa kìa!
Có đệ tử từng hỏi Môn chủ Huyền Âm Môn: "Môn chủ, hai người phụ nữ này là con gái của Giang Thượng Minh ạ? Vì sao tên đó lại căng thẳng như vậy!"
Thật ra, nếu họ bắt trói con gái của Giang Thượng Minh, thì ông ta còn chẳng sốt ruột đến mức này.
Ông ta có thể nghĩ cách chậm rãi bàn bạc với đối phương.
Thế nhưng, chắc chắn Trình Kiêu không có lòng dạ nào bình tĩnh thương lượng với ông ta được. Vậy cho nên, nhân lúc Trình Kiêu không có ở đây, Giang Thượng Minh phải nhanh chóng giải quyết cho xong chuyện này.
Chứ đợi đến khi Trình Kiều về rồi biết Lâm Ngọc bị bắt cóc, Giang Thượng Minh chắc chắn không còn gặp may nữa rồi.
Môn chủ Huyền Âm Môn cũng thấy bất ngờ với phản ứng mạnh mẽ của Giang Thượng Minh, chuyện này quậy hơi lớn rồi. Nhưng, bảo ông ta thả người chắc chắn không thể. Ngược lại, ông ta cũng không dám giữ hai người Lâm Ngọc và Mạc Vũ quá lâu.
Tóm lại, ông ta cũng hết cách giống như đâm lao phải theo lao thôi.
Tuy họ sợ hỏa lực của chính phủ thật, nhưng Huyền Âm Môn của ông ta cũng có mặt có mũi ở trong thế giới võ đạo.
Thêm vào đó người ở thế giới võ đạo luôn không phục chính phủ. Nếu tin chỉ có việc chính phủ huy động quân đội nhà nước đã khiến Huyền Âm Môn thả người truyền ra bên ngoài, thì tương lai Huyền Âm Môn sẽ bị người đời cười nhạo.
Gương mặt của Môn chủ Huyền Âm Môn đen lại, nói: "Không cần quan tâm mối quan hệ của chúng, bọn chúng càng lo lắng cho hai người phụ nữ kia, càng chứng minh hai người phụ nữ này rất quan trọng. Chỉ cần hai người phụ nữ đó còn ở trong tay chúng ta, bọn chúng sẽ không dám hành động nông nỗi đâu!"
"Môn chủ nói chí phải!"
"Nhưng dù họ không dám hành động thiếu suy nghĩ, thì các đệ tử của chúng ta xuống núi làm việc cũng rất phiền phức đó"
"Nếu như họ bao quây đến nửa năm hay một năm gì đó, thế lương thực của chúng ta cũng sẽ ăn hết sạch đó"
Môn chủ Huyền Âm Môn hơi nhíu mày, cả đời võ giả khó khăn lắm mới tu luyện được cảnh giới Ích Cốc chân chính, cho nên họ vẫn cân ăn uống.
Cho nên, nếu bị quân đội chính phủ bao quây trong khoảng thời gian quá dài, dù cho họ chịu đựng được, nhưng các đệ tử dưới trướng cũng không chịu nổi.
"Đừng lo, họ bao quây không lâu đâu. Tôi hiểu rõ đám bọn chúng, chắc chắn họ sẽ cử người đến đàm phán với chúng ta nhanh thôi!" Môn chủ Huyền Âm Môn nói chắc như đinh đóng cột.
"Môn chủ thật sáng suốt! Thế thì chúng đệ tử yên tâm rồi"
"Phải rồi Môn chủ, chúng ta làm gì với hai người phụ nữ kia đây? Nói thật thì, hai người phụ nữ đó đúng là người đẹp hiếm gặp, mà trong tông môn của chúng ta lại thiếu rất nhiều nữ học trò. Có hai người phụ nữ xinh đẹp như thế ở đây trong thời gian dài, sợ có người nhịn không được!" Đại đệ tử dưới trướng của ông ta nở nụ cười đầy xấu xa, nói. Môn chủ Huyền Âm Môn cười lạnh, trừng Đại đệ tử nói: "Tôi thấy chỉ có anh nhịn không được thôi! Nhưng tôi cảnh cáo anh, tạm thời không thể đụng vào hai người phụ nữ này"
"Đệ tử hiểu rồi!" Đại đệ tử mang vẻ mặt tiếc hận thưa.
Dưới núi, Giang Thượng Minh thật sự đứng ngồi không yên. Bây giờ, Lâm Ngọc vẫn còn trong tay bọn chúng, ông ta cũng chả dám ra lệnh cho quân đội tấn công bằng sức mạnh, sợ sẽ làm bị thương đến Lâm Ngọc.
Nhưng ông ta cũng đã bao quây núi Âm Phong rồi, mà chẳng thấy đám người trên núi kia có hành động gì cả.
Chẳng lẽ bọn chúng không sợ, hay là cũng muốn đấu với quân đội chính phủ đến chết cũng không ngừng?
Đợi thêm hai ngày nữa, cuối cùng Giang Thượng Minh chờ không nổi.
"Đông Hoa lão đệ, tôi chuẩn bị cử sứ giả lên núi để nói chuyện với những người kia!" Giang Thượng Minh mang vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, nói với Trình Đông Hoa.
"Nếu như chúng ta chủ động cử sứ giả đi trước, thì đối phương có thể kỳ kèo trả giá như công phu sư tử ngoạm không chứ!" Trình Đông Hoa lo lắng nói.
Giang Thượng Minh bèn cười khổ: "Còn tôi lại hy vọng bọn chúng kỳ kèo mặc cả đây, ít ra tôi cũng biết bọn chúng đang muốn làm cái gì chứ. Nhưng bây giờ, ngay cả điều kiện gì bọn chúng cũng không nói, ai biết chúng đang tính kế gì đây? Lỡ như làm bị thương đến Lâm Ngọc, đợi ngài Trình Kiêu quay về, chắc chắn sẽ rất tức giận!" Trình Đông Hoa suy tính vài giây, gật đầu nói: "Được rồi, tôi đồng ý làm sứ giả lên núi nói chuyện với họ."
Giang Thượng Minh lập tức từ chối: "Không được, chắc chắn không được! Bây giờ chúng tôi vẫn chưa cứu Lâm Ngọc về được, lỡ bọn chúng lại đánh úp vào ông ở chân núi. Ngài Trình Kiêu mà biết, cậu ta cũng sẽ trở mặt cãi nhau với tôi đấy, trời ạ!
Để tôi tìm một người thông minh lanh lẹ một xíu lên đó, nghe xem bọn chúng muốn cái gì?"
"Thế cũng được!" Trình Đông Hoa đồng ý.
Giang Thượng Minh tìm một thanh niên dưới trướng hơi thông minh và lanh lẹ, sau đó mang danh đại diện cho chính phủ nói chuyện với họ.
Sau khi Môn chủ Huyền Âm Môn nhận được thông tin này, cười rất hả hê.
Đại đệ tử lập tức nịnh hót: "Môn chủ liệu sự như thần, chưa đầy ba ngày mà họ đã cứ sứ giả lên rồi"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!