Trình Kiêu không nghỉ một giây nào, đưa Tô Lượng Tử lên núi Âm Phong.
Bên trong Huyền Âm môn, tất cả đệ tử mặt mày đều nhăn nhó.
Bọn họ đã bị mắc kẹt trên núi nửa tháng rồi, giống như là phạm nhân vậy, tạm thời lương thực vẫn còn nhưng rất nhanh cũng sẽ ăn hết.
Đến lúc đó bọn họ phải làm thế nào?
Ai cũng muốn lao xuống núi, có điều nghĩ đến tổn thất đêm đó, những đệ tử này lại trở nên sợ sệt.
Hoả lực của quan binh quá ác liệt, đêm hôm đó độ chính xác khi bắn của quan binh đã giảm đi một nửa, nếu như là ban ngày, đoán không chừng hai phần ba trong số họ sẽ không quay về được nữa.
Không cách nào xuống núi, cũng không thể nào thoả hiệp.
Lúc đầu không sao, dần dần một số người bắt đầu trở nên nóng nảy, tâm địa trở nên độc ác.
Bọn họ không dám xuống núi tìm binh lính quyết chiến, nhưng họ lại có thể đi tìm Lâm Ngọc và Mạc Vũ để trút giận.
Một số đệ tử cứ cách năm ba ngày sẽ làm nhục Lâm Ngọc và Mạc Vũ, có điều cũng chỉ là nói miệng mà thôi, không có ai dám động thủ.
Môn chủ của phái Huyền Âm vì để cho các đệ tử trút hết tâm trạng phòng bọn họ làm phản, với việc bọn họ sỉ nhục Lâm Ngọc và Mạc Vũ cũng chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua.
Dù sao mắng chửi cũng không có chết người, để mọi người có việc khác để làm sẽ có thể tạm thời di chuyển sự chú ý của họ, tránh cho bọn họ nảy sinh bất mãn.
Nhưng dần dần mọi người không còn thoả mãn với việc xúc phạm Lâm Ngọc và Mạc Vũ nữa.
Dục vọng của con người là không có đáy.
Một số người thậm chí bắt đầu động tay động chân với hai người họ.
Giang Thành là đại đệ tử phái Huyền Âm, trừ Huyền Âm môn chủ ra thì quyền lực của anh ta là cao nhất.
Con người Giang Thành này, ham tài háo sắc. Sớm đã thèm muốn Lâm Ngọc và Mạc Vũ, có điều lúc đầu vì lời cảnh cáo của Huyền Âm môn chủ nên không dám động đến Lâm Ngọc và Mạc Vũ.
Hiện giờ mọi người chỉ cần nghĩ đến việc bị mắc kẹt trên núi là vì hai nữ nhân này, ngay lập tức liền giận đến run cả người.
Cộng thêm thái độ của Huyền Âm môn chủ, dường như thả lỏng không ít, những kẻ đánh đập làm nhục hai nữ nhân này cũng không bị Huyền Âm Môn chủ trừng phạt, những việc này cộng lại đã khiến cho Giang Thành như ăn phải tim gấu gan báo.
Đêm nay, Giang Thành nhẹ nhàng tiến vào nơi giam giữ Lâm Ngọc và Mạc Vũ.
Mạc Vũ lập tức tỉnh dậy, ngay tức khắc toàn thân phòng bị, bảo vệ Lâm Ngọc sau lưng.
Quá trình sống chung với nhau lâu như vậy, Mạc Vũ và Lâm Ngọc sớm đã trở thành bạn bè nói với nhau tất cả mọi thứ. Lâm Ngọc chỉ là một người con gái bình thường, mà Mạc Vũ lại là một người học võ, cho nên khi nguy hiểm đến gần, Mạc Vũ rất tự nhiên đứng chặn ở phía trước Lâm Ngọc.
"Yô, tiểu mỹ nhân rất cảnh giác nha!"
Bóng dáng của Giang Thanh từ trong bóng tối đi ra, mặt cười xấu xa, hai mắt phát sáng.
Lâm Ngọc trong lòng hoảng sợ, trốn phía sau Mạc Vũ, ghì giọng hỏi: "Anh là ai? Muốn làm gì?"
Giang Thành cười ha ha xấu xa nói: "Cô nói xem?"
Mạc Vũ lạnh giọng quát: "Cút!"
"Ha ha, đanh đá như vậy, ta thích!" Bóng dáng Giang Thành chợt loé, tiến lên bắt lấy Mạc Vũ.
Mạc Vũ là một người học võ, áp chế được Mạc Vũ chỉ còn lại Lâm Ngọc, còn không bằng mặc hắn muốn làm gì thì làm.
Giang Thành đã đạt đến cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong, cao hơn Mạc Vũ mấy bậc, chỉ với một chiêu yết hầu trắng ngần của Mạc Vũ đã bị anh ta nắm lấy.
"Nếu như cô muốn sống thì hãy ngoan ngoãn mà phục tùng tôi, hiểu chưa?"Giang Thành đắc ý cười xấu xa.
"Nằm mơ!"
"Cho dù có chết tôi cũng không để anh được hời!"
Mạc Vũ liều mạng, lần nữa vung ra nắm đấm, Giang Thành vội vàng buông tay, thân hình nhanh chóng lùi lại, anh ta thật sự không thể giết Mạc Vũ.
Có điều một đấm của này Mạc Vũ căn bản không phải đánh lại Giang Thành.
Đợi đến khi Giang Thành bị một đấm đẩy lùi, nhân lúc Giang Thành lùi lại trong chốc lát, nắm đấm của Mạc Vũ bỗng nhất thời đổi hướng, đánh thẳng vào ngực của mình.
"Mạc Vũ!" Lâm Ngọc kêu lên, muốn cản nhưng căn bản không kịp nữa.
Sắc mặt Giang Thành cũng thay đổi, đột ngột lao đến, gấp gáp nói: "Đừng, có gì từ từ nói!"
Tuy nhiên tốc độ của Giang Thành rõ ràng không thể ngăn cản Mạc Vũ tự sát.
Mắt thấy Mạc Vũ sắp chết, Lâm Ngọc chỉ thấy từ trong bóng tối có một bóng đen lướt qua, một người toàn thân khoác áo bào đen, tốc độ nhanh như chớp đứng cạnh Mạc Vũ, một tay bắt chính xác một quyền đó của Mạc Vũ.
Giọng nói của người mặc hắc bào lạnh lùng, dường như không có một chút tình cảm của con người: "Lần sao gặp phải chuyện gì, khoan hãy vội kích động.
"Anh sao lại đến đây?" Thấy có người đến, nét mặt Mạc Vũ hiện lên vẻ hoảng sợ.
"Cô mất tích đã nửa tháng, tôi điều tra qua một chút mới biết cô bị người của Huyền Âm bắt đi" Giọng nói của người mặc hắc bào lạnh lùng.
Mạc Vũ quay mặt đi chỗ khác, dường như không dám đối mặt với người mặc hắc bào đó: "Vậy anh đáng lẽ nên đến từ sớm rồi chứ? Tại sao đợi đến bây giờ mới ra tay?"
Người mặc hắc bào trả lời: "Chúng ta và phái Huyền Âm từ trước đến nay nước sông không phạm nước giếng, lần này là có cản trở bọn họ trước, cho nên cần để cho cô chịu chút khổ cực, để cô sau này bớt lo chuyện bao đồng!"
Giang Thành ở một bên nhìn thấy Mạc Vũ không sao, trong lòng cảm thấy nhẹ nhõm.
Có điều nhìn thấy người mặc hắc bào cùng với Mạc Vũ nói chuyện như nơi không người, hiển nhiên xem anh ta như không khí, điều này làm cho Giang Thành rất không thoải
mái.
"Này, mày là ai vậy? Tại sao lại chạy đến đây?" Là đại đệ tử của phái Huyền Âm, Giang Thành từ trước đến giờ chưa từng gặp qua người mặc hắc bào này.
Người mặc hắc bào quay đầu, đôi mắt phát ra tia sáng màu xanh lá, từng bước từng bước đi về hướng Giang Thành: "Mi lúc nãy muốn làm gì?"
Giang Thành bị anh nhìn trong lòng hoảng sợ, không chịu được lui lại vài bước, nhưng nghĩ lại, nơi đây là phái Huyền Âm, tông môn của anh ta, anh ta là đại đệ tử phái Huyền
Âm, anh ta sợ gì chứ!
Giang Thành lập tức đứng thẳng lưng, lạnh giọng quát: "Tôi làm gì mày quản được sao! Mày chắc không phải người của phái Huyền Âm ta đúng không? Nói đi, mày lén lút lên vào phái Huyền Âm của chúng ta có mục đích gì?"
"Cô ta là Thánh nữ Bạch Vu giáo, anh nghĩ xem ta đến phái Huyền Âm của các ngươi có mục đích gì?" Người đàn ông mặc hắc bào tiếp tục tiến về phía trước, một thân hắc bào đột nhiên không gió mà động, khí tức âm u lạnh lẽo đột ngột lấp đầy gian phòng.
Giang Thành trong lòng đột nhiên chấn động, lẩm bẩm một mình "Thánh nữ Bạch Vu giáo!"
Anh ta bỗng nhiên nhớ đến từng nghe Huyền Âm môn chủ nhắc tới cái tên này.
Giang Thành trong lòng chấn động, nghĩ đến gì đó, chỉ vào thanh niên hắc bào, kinh hô một tiếng: "Ngươi là Thánh tử Hắc Vu giáo!"
"Nếu như đã biết, vậy thì chết đi!"
Thanh niên hắc bào đột nhiên tăng nhanh tốc độ, lúc Giang Thành bất ngờ không kịp đề phòng, một bàn tay lướt qua cổ của anh ta.
"A!"
Giang Thành bỗng nhiên kêu thảm một tiếng, cả người toát ra một luồng khói đen, máu toàn thân giống như bị bốc hơi, ngay tức khắc biến thành xác khô.
"Đây.." Lâm Ngọc bị doạ đến tái nhợt, cô dù sao cũng chỉ là một người bình thường, làm gì thấy qua cảnh tượng đáng sợ như vậy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!