"Dừng tay!"
Mạc Vũ hét to một tiếng thảm thiết, lại lần nữa đứng ở trước mặt Lâm Ngọc, trên mặt kiên quyết nhìn chằm chằm vào người đàn ông áo đen.
"Nếu anh dám động vào cô ấy thì tôi sẽ chết ngay trước mặt anh!"
"Tôi nói được làm được, nếu không tin anh có thể thử xem."
Lâm Ngọc vô cùng cảm động, vẻ mặt bi thương nói: "Mạc Vũ, đừng như thế! Đừng quan tâm đến tôi, cô mau đi đi!"
Mạc Vũ nhìn Lâm Ngọc, khẽ cười nói: "Yên tâm đi, tôi vẫn còn tác dụng đối với y nên y còn chưa nỡ để tôi chết đâu!"
"Anh hãy nghĩ cho kỹ đi, xem thử người bình thường quan trọng hay là người kế thừa Hắc Vu Giáo quan trọng! Chỉ cần anh thả cô ấy đi, tôi đảm bảo cô ấy sẽ không tiết lộ nửa chữ chuyện của hôm nay!" Mạc Vũ quả quyết nói, không chừa lại bất kỳ chỗ nào để thương lượng.
Người đàn ông áo đen nhìn Mạc Vũ, rốt cuộc hắn ta vẫn không ra tay với Lâm Ngọc.
"Cô đã thành công chọc giận tôi rồi đấy."
"Cô sẽ hối hận về những gì cô đã làm ngày hôm nay.
Nói xong không đợi Mạc Vũ trả lời, anh ta đã dứt khoát kéo Mạc Vũ lao ra khỏi phòng.
"Mạc Vũ!"
Lâm Ngọc đuổi theo hai bước, cánh cửa tự động đóng sầm lại, khóa chặt cô ở bên trong.
Căn phòng đột ngột chìm vào trong bóng tối, Mạc Vũ bị bắt đi chỉ còn lại một mình Lâm Ngọc cô đơn lẻ loi ở lại.
Những loại cảm xúc tiêu cực như sợ hãi, bất an, cô đơn, lạnh lẽo giống như một cơn ác ma khổng lồ nuốt chửng lấy Lâm Ngọc trong nháy mắt.
Dù sao Lâm Ngọc cũng chỉ là một người bình thường, dù có kiên cường đến đâu cũng chưa từng trải qua loại chuyện như thế này, cô run lẩy bẩy ôm lấy cơ thể cuộn mình trong góc phòng.
Trình Kiều và Tô Lương Tử tìm thấy doanh trại của các quan binh dưới chân núi, họ nhìn thấy ba mẹ già mấy ngày mấy đêm không hề chợp mắt trong doanh trại, và còn có cả Giang Thượng Minh.
“Trình Kiêu, cậu rốt cục cũng tới rồi!” Trình Đông Hoa thở phào nhẹ nhõm.
Vương Đỗ Lan vội vàng nói: "Trình Kiêu, trong tay cậu rốt cuộc là thứ gì vậy? Những người trên núi kia chỉ đích danh cậu mang thứ đó đến để đổi lấy Lâm Ngọc, dù cho nó có trân quý như thế nào thì cậu cũng mau mau đưa cho bọn họ đi. Tôi sẽ bù đắp tất cả tổn thất cho cậu!"
Bù đắp mà Vương Đỗ Lan nói chỉ là bù đắp bằng tiền bạc. Nhưng bà ta lại không biết rằng những thứ trong tay Trình Kiêu không thể cân đo bằng tiền được.
Tuy nhiên nếu là vì cứu Lâm Ngọc, vậy thì Trình Kiêu đương nhiên sẽ đồng ý giao ra.
Nhưng đường đường là Đại đế thương Sinh, sao có thể bị người khác uy hiếp chứ?
Hơn nữa, chỉ một môn phái giới võ đạo cỏn con mà cũng có tư cách đe dọa Trình Kiêu ư.
"Yên tâm đi, bây giờ tôi sẽ đi cứu chị Lâm Ngọc.
Nói xong, Trình Kiêu chuẩn bị lên núi.
Giang Thượng Minh vội vàng hét lên: "Anh Trình Kiêu, những người trên núi đó cực kỳ hung ác, hơn nữa còn có những kỹ năng đặc biệt, một mình anh đi lên rất nguy hiểm. Hay là anh đợi đến sáng mai đi, tôi sẽ kêu đội trưởng Vương dẫn anh lên núi!"
"Không cần đâu, một tiếng sau các anh phái người lên núi thu dọn hiện trường là được."
Trình Kiêu nói xong cũng không nán lại nữa mà dẫn theo Tô Lương Tử lên núi.
Tốc độ của Trình Kiêu cực kỳ nhanh, một bước chân dài mười mét, Tô Lương Tử phải cố gắng hết sức mới có thể đuổi theo phía sau.
Mặc dù trên mặt Trình Kiêu thờ ơ, nhưng Tô Lương Tử ở bên cạnh anh có thể cảm thấy một luồng khí cực kỳ áp bức.
Hiện tại Tô Lương Tử đã là một tông sư ở cảnh giới đỉnh cao, thực lực của ông ta còn mạnh hơn Cừu Thiên Sát. Mặc dù vậy, khí thế của Trình Kiêu vẫn khiến ông ta cảm thấy áp bức.
Có thể thấy rằng Trình Kiêu của giờ phút này giống như một thùng thuốc súng được đổ đầy, chỉ cần có một tia lửa thì nó sẽ nổ tung.
Tô Lương Tử đoán đúng, Trình Kiêu vào lúc này có thể nổi giận bất cứ lúc nào.
Kiếp trước, Lâm Ngọc chính là tiếc nuối cả đời của anh, ròng rã tám trăm năm trời, cho dù có trở thành Đại đế thương sinh thì mỗi khi nghĩ đến Lâm Ngọc cũng sẽ khiến anh đau đến không thiết sống.
May mắn thay, may mắn thay, ông trời đã cho anh cơ hội để làm lại từ đầu.
Nếu lần này anh vẫn không bảo vệ được Lâm Ngọc, vậy cho dù Trình Kiêu có lật đổ cả núi Âm Phong thì có lợi ích gì
Giờ khắc này, Trình Kiêu thật sự rất hận, hận chính mình đã quá nhân từ.
Chính vì đây là Á Tộc, là quê hương nơi anh sinh ra và lớn lên nên trong lòng anh có sự kiêng nể.
Nếu không, nếu giết đám võ giả kia sớm hơn thì Lâm Ngọc đã không gặp nguy hiểm rồi.
Trên đường đi, Trình Kiêu thầm thề trong lòng rằng sau này tuyệt đối sẽ không bao giờ cho phép những điều như vậy xảy ra.
Tô Lương Tử đi theo phía sau anh ngày càng không thể theo kịp bước chân của Trình Kiêu, ông ta phát hiện ra tốc độ của Trình Kiêu vẫn không ngừng tăng tốc trong khu rừng núi đầy gai góc này.
Hơn nữa, Tô Lương Tử cũng phát hiện ra một hiện tượng kỳ lạ.
Bất cứ nơi nào Trình Kiêu đi qua thì tất cả thực vật trong vòng ba mét đều khô héo.
"Một ý nghĩ đã quyết định sinh tử!"
Tô Lương Tử hoàn toàn bị chấn kinh.
Tên núi là Âm Phong bởi vì trên núi quanh năm thường có tiếng gió quái dị gào thét, dân làng cho rằng trong núi có yêu ma quỷ quái nên đặt tên là núi Âm Phong. Chẳng qua đó chỉ là hiện tượng do địa hình tự nhiên hình thành, vị tông sư tiên đời thứ nhất của Huyền Âm Môn tình cờ đến đây, nghe được tiếng gió mà phá Hóa Cảnh. Do đó, ông ta đã thành lập một môn phái ở đây và đặt tên là Huyền Âm Môn.
Tuy nhiên, dù sao thì vị tông sư đời đầu tiên của Huyền Âm Môn cũng chỉ là một người tu hành bình thường, không có căn cơ gì cả, cho nên căn cơ của Huyền Âm Môn rất mỏng manh.
Tiếp đó vẫn luôn không có thiên tài tuyệt thế nào xuất hiện, vì vậy Huyền Âm Môn không nổi tiếng lắm trong giới võ đạo.
Thế hệ môn chủ hôm nay của Huyền Âm Môn khá có dã tâm, mở rộng thu nạp nhiều đệ tử, dồn lực phát triển, chỉ cần căn cơ của bọn họ có phần mạnh hơn so với người bình thường thì sẽ không từ chối bất kỳ kẻ nào muốn tới.
Huyền Âm Môn quả thật đã thành một môn phái phát triển mạnh.
Tuy nhiên, vì số lượng đệ tử quá đông nên không tránh khỏi việc vàng thau lẫn lộn, thế là danh tiếng của Huyền Âm Môn giảm sút mạnh mẽ.
Có không ít người mới tu luyện được vài năm đã ỷ vào tí xíu võ lực của mình mà xuống núi làm việc ác.
Các quan chức nhà nước của Á Tộc đã cảnh báo Huyền Âm Môn nhiều lần, nhưng môn chủ của Huyền Âm Môn hoàn toàn không coi là chuyện gì lớn lao.
Mà mặc dù những đệ tử đó làm điều ác, nhưng họ chỉ bắt nạt người khác một xíu chứ không hề làm loại chuyện ác độc như giết người phóng hỏa, hay gian trá.
Vì vậy, các quan chức nhà nước của Á Tộc vẫn luôn không thể hạ quyết tâm diệt trừ Huyền Âm Môn.
Trong những năm gần đây, Huyền Âm Môn đã phát triển mạnh mẽ và thay đổi lớn nhất chính là đại điện của sơn môn.
Đại điện sơn môn vốn dĩ chỉ là một ngôi nhà gỗ lớn, bây giờ đã trở thành một tòa đại điện có thể so sánh với Tử Cấm Thành.
Muốn xây dựng một tòa cung điện sang trọng ở ngọn núi này là chuyện khó khăn đến độ không cần nói cũng biết.
Tuy nhiên, điều này cũng tạo điều kiện thuận lợi cho việc tìm kiếm của Trình Kiêu.
Trình Kiêu đi như bay về phía trước, chỉ có thể nhìn thấy một một cái bóng còn sót lại, rất nhanh anh đã xuất hiện trước cửa đại điện.
Vừa khéo có hai đệ tử của Huyền Âm Môn sánh vai nhau đi ra ngoài.
Một đệ tử trong đó nhỏ giọng nói, trên mặt mang theo nụ cười xấu xa: "Đại sư huynh đã đi tìm hai người phụ nữ kia rồi, có lẽ là anh ta đã nhịn không nổi."
Một người khác cười khanh khách nói: "Đợi đại sư huynh đi ra thì sẽ đến phiên chúng ta. Nói thật nhé, hai người phụ nữ đó thật sự rất đẹp, nếu không phải môn chủ dặn dò không được đụng vào thì tôi đã không nhịn được từ lâu rồi."
"Tôi cũng như thế đấy! Đây là lần đầu tiên trong đời tôi nhìn thấy có người phụ nữ xinh đẹp như vậy đấy.
Hai người đang bàn luận những lời tục tĩu với nhau, bất chợt cảm thấy rùng mình.