Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Đầu óc đệ tử Huyền Âm Môn trống rỗng, anh ta đờ đẫn gật đầu: "Đừng giết tôi, tôi sẽ dẫn anh đi." 

Môn chủ Huyền Âm Môn thu nhận một số lượng lớn đệ tử, tính tình những người này đều không tốt, vốn dĩ đã không có lòng trung thành với Huyền Âm Môn, huống hồ còn là khi tính mạng đang bị đe dọa. 

Trình Kiêu đến căn phòng nơi Lâm Ngọc bị giam giữ, nó nằm ở sân sau của Huyền Âm môn. 

“Đến nơi rồi. Đệ tử đó run giọng chỉ chỉ. 

Trình Kiêu vung tay lên, cánh cửa bị một lực mạnh đập mở ra. Căn phòng tối om, không ai phát ra tiếng gì cả. 

Nếu không phải Trình Kiêu cảm nhận được rõ ràng hơi thở của Lâm Ngọc thì anh còn tưởng rằng mình đã bị lừa. 

Khi Trình Kiêu bước vào phòng, đệ tử đó bèn quay người bỏ chạy. 

Trình Kiêu không quay đầu lại mà chỉ vươn tay ra điểm vào vị trí trái tim phía sau lưng đệ tử đó, một luồng linh lực mạnh mẽ xuyên thấu qua cơ thể, lồng ngực đệ tử đó bị xuyên thủng ngã xuống. 

Sau đó, Trình Kiêu nhẹ nhàng bước vào phòng. 

Trình Kiêu nhìn khắp toàn bộ căn phòng, trong căn phòng mờ tối, có một cái giường và hai chiếc ghế, ở nơi góc tường có một người đang cuộn tròn. 

Người đó ôm lấy hai cánh tay đầu vùi sâu vào đầu gối như một con đà điểu, mái tóc dài đen nhánh xõa xuống, cả người run lẩy bẩy. 

Trong lòng Trình Kiêu đau thắt một hồi, khẽ gọi: "Chị Lâm Ngọc!" 

Cơ thể đó bỗng chấn động, qua một hồi lâu mới chậm rãi ngẩng đầu lên, trong bóng tối, thị lực của cô đương nhiên không tốt bằng Trình Kiêu, nên chỉ có thể nhìn thấy đường nét mơ hồ của Trình Kiêu. 

"Anh là ai? Đừng tới đây!" 

Lâm Ngọc không nhận ra Trình Kiêu, cô vô cùng sợ hãi. 

"Chị Lâm Ngọc, đừng sợ, em là Trình Kiêu đây!" 

Trái tim của Trình Kiêu đang rỉ máu, anh cố gắng kìm nén ý muốn giết người vô biên trong lòng mình, không dám bộc phát ra ngoài vì sợ làm cho Lâm Ngọc sợ hãi. 

Bước chân của anh cũng rất nhẹ, hầu như không phát ra bất kỳ tiếng động nào, anh lo lắng nếu phát ra một âm thanh nhỏ nào đó sẽ dọa Lâm Ngọc sợ hãi. 

“Anh đừng tới đây!” Lâm Ngọc thét lên đứt hơi khản tiếng. 

Trình Kiêu dừng bước chân, lại nhẹ giọng nói lần nữa: "Chị Lâm Ngọc, chị đừng sợ, nhìn rõ xem em là Trình Kiêu đây!" 

Qua một lúc sau, Lâm Ngọc mới nhận ra: "Cậu thật sự là Trình Kiêu sao?" 

"Là em, chị nhìn rõ đi!" Trình Kiêu vận dụng linh lực điểm một ánh sáng yếu ớt ở trên đầu ngón tay, chiếu sáng vẻ bất đắc dĩ của mình. 

Anh không dám đốt ánh sáng quá mạnh, anh lo lắng Lâm Ngọc sống lâu trong bóng tối sẽ không quen. 

Khi nhìn rõ khuôn mặt của Trình Kiêu, dây thần kinh căng thẳng của Lâm Ngọc ngay lập tức được thả lỏng. 

"Trình Kiêu!" 

Lâm Ngọc kêu lên một tiếng, tức tốc nhào vào lồng ngực Trình Kiêu. 

"Không sao rồi, có em ở đây, tất cả mọi chuyện đều đã qua rồi!" Trình Kiêu khẽ khàng an ủi. 

“Ừm!” Lâm Ngọc giống như một đứa trẻ bị sợ hãi, Trình Kiêu chính là chỗ dựa duy nhất của cô. 

Trình Kiêu cứ đứng ở tại chỗ như thế không hề nhúc nhích vì sợ làm Lâm Ngọc giật mình. 

Một lúc sau, Lâm Ngọc rời khỏi vòng tay của Trình Kiêu, khuôn mặt xinh đẹp trong bóng tối ửng đỏ, tinh thần cũng khôi phục lại bình tĩnh. 

"Trình Kiêu, sao cậu lại tìm được đến nơi này vậy?" Lâm Ngọc có phần nghi ngờ, nơi này ở trong núi, cho dù là Trình Kiêu là Lâm đại sư thì cũng không thể chưa bói đã biết trước được! 

“Trước tiên đừng hỏi nhiều như vậy, tiếp theo đây chị cứ nhắm mắt lại. Trong giọng nói của Trình Kiêu toát ra một tia khát máu. 

Lâm Ngọc hiểu Trình Kiêu muốn làm gì, vốn dĩ muốn lên tiếng khuyên Trình Kiêu tìm chỗ khoan dung mà độ lượng, nhưng nghĩ đến những gì đã xảy ra với cô những ngày này, 

nếu Mạc Vũ không dùng mạng sống của mình để cứu cô thì cô đã chết từ lâu rồi. 

Hơn nữa, những người này không phải người bình thường, bọn họ ngang nhiên coi thường pháp luật của Á Tộc, e rằng quan chức nhà nước của Á Tộc đều không biết làm thế nào với bọn họ, cũng chỉ có Lâm đại sư mới có thể trị được bọn họ. 

Sau khi ra khỏi cửa, Tô Lương Tử cũng vừa đến. 

“Sư phụ, cứu được người rồi à!” Tô Lương Tử thấy Lâm Ngọc không có việc gì bèn thở phào nhẹ nhõm. 

Ông ta chưa bao giờ thấy Trình Kiêu lại bộc phát sát khí mạnh mẽ như vậy, nếu Lâm Ngọc xảy ra chuyện gì thì Tô Lương Tử thậm chí còn có ảo tưởng rằng ngày tận thế sẽ xảy ra vào ngày mai. 

“Ông đưa chị ấy xuống núi trước đi.” Giọng nói Trình Kiêu lãnh đạm. 

"Vâng!" 

Tô Lương Tử cúi đầu nhận lệnh, ông ta biết rằng tiếp đến sẽ không còn chuyện của mình nữa. Còn về Huyền Âm Môn, Tô Lương Tử chỉ có thể thầm cầu nguyện cho họ trong lòng. 

Trình Kiêu không làm kinh động đến bất cứ người nào, anh đi thẳng đến đại điện để tìm môn chủ của Huyền Âm Môn. 

Khi nhìn thấy Trình Kiêu, Môn chủ của Huyền Âm Môn sững sờ trong giây lát. 

"Ha ha, tên nhãi kia, đã nhiều ngày như vậy rồi, tôi còn cho rằng cậu làm rùa rụt cổ trốn đi rồi chứ, không ngờ cậu lại đột nhiên xuất hiện ở trước mặt tôi!" 

"Sao nào? Chắc chắn cậu không ngờ rằng sẽ có ngày hôm nay xảy ra đúng không? Hồi ở Nguyệt Thần Cung, cậu ỷ có Vô Cực Môn chống lưng mà lấy trộm bản đồ của tôi. Bây giờ, tôi muốn cậu giao ra tất cả những thứ mà cậu có được ở Nguyệt Thần Cung rồi tôi sẽ thả cô bé xinh đẹp kia ra, nếu không tôi cũng không biết thương hoa tiếc ngọc là gì đâu!" 

"Ban đầu trong ngôi miếu đổ nát ở thị trấn Bao Cốc, mặc dù cậu chỉ liếc nhìn cô ấy một cái, nhưng tôi đã có thể nhận ra cô ấy rất quan trọng đối với cậu" "Cậu tuyệt đối sẽ không trơ mắt nhìn cô ấy chết." 

Sắc mặt Trình Kiêu không thay đổi, nhìn chằm chằm môn chủ Huyền Âm Môn: "Ánh mắt của ông rất cay độc. Ông nói không sai, chị ấy đối với tôi còn quan trọng hơn tính 

mạng của bản thân tôi." 

"Tuy nhiên hiện giờ chị ấy đã xuống núi rồi." 

Môn chủ Huyền Âm Môn đột ngột từ trên ghế đứng lên, sắc mặt thay đổi: "Cậu nói cái gì!" 

Lúc này, một đệ tử từ bên ngoài chạy vào: "Môn chủ, không ổn rồi, hai người phụ nữ kia đều không thấy tăm hơi đâu nữa!" 

Môn chủ Huyền Âm Môn ngẩn ra một lát, sau đó trừng mắt nhìn Trình Kiêu: "Tên nhãi này được lắm, không ngờ cậu lại cứu bọn họ ra trước!" 

"Tuy nhiên nếu cậu đã tới rồi, vậy thì hai người bọn họ đều không còn tác dụng gì nữa." 

"Tên nhãi, thật ra cậu không nên trở lại đây! Đáng lẽ sau khi cứu bọn họ ra thì nên lẻn đi đi, vì sao cậu lại quay về chịu chết chứ?" 

Môn chủ của Huyền Âm Môn nhìn Trình Kiêu với vẻ đáng tiếc, như thể đang nhìn một người đã chết vậy. 

Trình Kiêu nhàn nhạt nói: "Mục đích tôi trở lại chỉ có một, chính là diệt cả Huyền Âm Môn của ông. 

"Ha ha ha ha!" 

Môn chủ Huyền Âm ngửa mặt lên trời cười to, tiếng cười tràn đầy khinh miệt. Một số đệ tử trong đại điện cũng cười lạnh nhạo báng. 

"Tên nhãi kia, tôi biết cậu có chút bản lĩnh, nhưng muốn một mình đối phó với Huyền Âm Môn của tôi quả thật là mơ mộng hão huyền!" 

“Người đâu, hạ cậu ta cho tôi!” Môn chủ Huyền Âm Môn quát lớn một tiếng với đệ tử. 

"Vâng!" 

Bảy tám đệ tử nở nụ cười xấu xa vây quanh Trình Kiêu. 

Trong đó, một thanh niên mù một mắt hung hăng cười lạnh: "Tên nhãi kia, là cậu tự mình giơ tay chịu trói hay muốn để chúng tôi ra tay đây!" 

"Nếu để chúng tôi ra tay thì cậu phải chịu khổ đấy!" 

Trình Kiêu không nói lời nào mà đã dứt khoát ra tay, chỉ trong một hơi thở, những đệ tử này đều đầu lìa khỏi cơ thể, tình trạng chết vô cùng thảm khốc. 

Sắc mặt môn chủ Huyền Âm Môn khó coi, ông ta hoàn toàn không nhìn ra Trình Kiêu ra tay như thế nào! 

"Thằng nhãi này mạnh đến mức có phần tà môn!" 

Trình Kiêu bước từng bước về phía môn chủ Huyền Âm môn: "Đến lượt ông rồi" 

“Tên nhãi kia, đừng quá ngang ngược!" 

Môn chủ của Huyền Âm Môn hét lớn lên một tiếng, nhảy lên không trung và đấm một quyền về phía Trình Kiêu. 

Thực lực của ông ta cũng đã là một tông sư đạt đến cảnh giới Đại Thành, vô cùng nổi danh trong giới võ đạo. 

Chẳng trách Huyền Âm Môn của ông ta lại dám làm càn như vậy! 

Nhưng đáng tiếc, khi thực lực của Trình Kiêu còn ở giai đoạn đầu của cảnh giới Thông Thần cũng có thể dễ dàng giết chết một tông sư thực lực ở cảnh giới Đại Thành. 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!