Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Mọi người trở lại núi Âm Phong. 

Đêm hôm ấy, Trình Kiêu chỉ tìm thấy một linh ngọc cực phẩm còn sót lại trong nhẫn Trữ Vật Giới, sau khi đã cho Y Linh làm ngọc bội. 

Anh tiếp tục chia nó làm ngọc bội phòng thân, dự định đưa cho mẹ và chị Lâm Ngọc. 

Ban đầu, anh đã định chia làm ba viên, nhưng linh ngọc không đủ. Cho nên, tạm thời không thể làm cho Trình Đông Hoa được. 

Thêm vào đó, bất kể chuyện gì xảy ra thì Trình Đông Hoa vẫn là người trong chính phủ Á tộc. Dù có võ giả muốn đánh ông, cũng phải e dè đến chính phủ Á tộc. 

Sáng sớm hôm sau, Trình Kiêu cầm hai viên ngọc bội đưa cho Lâm Ngọc, căn dặn cô phải luôn luôn giữ bên người. Dù có đi tắm cũng không được bỏ ra. Đến giờ phút quan trọng, nó có thể cứu được mạng cô. 

Lâm Ngọc nghe đến câu luôn luôn cầm theo bên cạnh, ngay cả tắm cũng phải mang theo, cô có chút ngượng. Nhưng sau khi nghe đến câu, có thể cứu mạng, cô lập tức sốc tinh thần lại. 

"Cậu yên tâm đi, tôi đã nói với chủ tịch rồi, lúc nào chúng tôi cũng sẽ cầm nó theo bên cạnh." Lâm Ngọc nghiêm túc trả lời. 

"Thế bây giờ tôi đi cứu Mạc Vũ, chị với Chủ tịch cứ yên tâm về Trung Châu trước đi. Nếu có gặp phải chuyện phiền phức không giải quyết được, nhớ phải gọi điện thoại cho tôi!" 

Trình Kiêu căn dặn. 

"Cậu cũng cẩn thận." Lâm Ngọc hơi lo lắng cho anh và dặn dò. 

"Ừm. Còn nữa, chị đừng nói thân phận của tôi cho Chủ tịch biết đấy!" 

Lâm Ngọc liếc Trình Kiều, nói: "Tôi biết rồi" 

Trình Kiêu làm dấu OK trên tay, rồi xoay người rời đi. 

"Cứu được Mạc Vũ rồi, cậu phải cho tôi biết đầu tiên đấy!" Lâm Ngọc nói từ sau lưng vọng đến. 

"Biết rồi." Trình Kiêu xoay đầu nhìn Lâm Ngọc mỉm cười, rồi đó nhanh chóng rời đi. 

Lâm Ngọc không biết Trình Kiêu biết về Mạc Vũ, nhưng cô lại biết rất rõ khuôn mặt của cô ta. Nhưng thông tin cô biết, cũng chỉ có nhiêu đó. 

Chắc chắn, Mạc Vũ sẽ không nói địa chỉ nhà ở của bản thân cho Lâm Ngọc biết. Vì như vậy không phải tin tưởng, mà hại Lâm Ngọc. 

Lâm Ngọc luôn sợ Trình Kiêu tìm không ra Mạc Vũ, thậm chí cô đề nghị Trình Kiêu đi báo cảnh sát. 

Đương nhiên, Trình Kiêu không đi báo cảnh sát rồi. Chuyện của người tu hành, thì phải dùng sức mạnh của bản thân giải quyết. 

Còn nữa, các mâu thuẫn giữa người tu hành với nhau, cảnh sát có xen vào cũng hoàn toàn bất lực. 

Kiếp trước, Trình Kiêu cũng biết rất rõ địa chỉ nhà ở của Mạc Vũ. Sau khi anh để Tô Lương Tử ở lại bảo vệ cho Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc về Trung Châu, thì anh cũng một mình đi tới nhà của Mạc Vũ. 

Dù Trình Kiêu đoán chắc khả năng cao, bây giờ Mạc Vũ đã không ở nhà, nhưng trước mắt anh vẫn chưa có manh mối nào. Cho nên chỉ có thể đến xem nhà cô ta. Nếu như có thể tìm được manh mối về Hắc Vụ Giáo thì càng tốt. 

Nhà Mạc Vũ không ở trong khu chung cư, mà là một nhà dân hai tầng ở ngoài thành phố. Căn nhà có một khoảng sân nhỏ, môi trường xung quanh rất tốt, có cảm giác giống biệt thự. 

Nhưng cánh cổng lớn bằng sắt, màu đỏ bị đóng chặt, ở ngoài còn có một ổ khóa treo lủng lẳng. 

Trình Kiêu lo lắng, nhẹ nhàng nhảy lên, bay vào trong sân. Sau khi quét mắt qua một lượt, anh xác định không có ai mới rời đi. 

Bây giờ, ngay cả Trình Kiêu cũng không biết phải đi tìm Hắc Vụ Giáo ở chỗ khỉ nào. 

Nhưng anh cảm thấy, có thể sẽ có người giúp được. 

Đầu tiên, Trình Kiêu gọi điện thoại cho Mục Tranh, bảo anh ta hẹn Tô Ngạn Ninh ra ngoài. 

Giữa trưa, trong một quán cà phê. 

Ba người lại đến vị trí cũ. 

"Trình Kiêu, hiếm lắm anh mới chủ động tìm tôi. Anh có chuyện gì, cứ nói đi!" Mục Tranh uống một ngụm nước, hơi xúc động lên tiếng trước. 

"Không có chuyện gì khác, chỉ là tôi muốn hẹn cậu ra đây ngồi chơi một chút thôi." Trình Kiêu nói. 

"Thật à?" Mục Tranh lại hơi thất vọng. 

"Thật đấy." Gương mặt của Trình Kiêu vẫn rất thản nhiên, không nhìn thấu được suy nghĩ trong lòng của anh. 

Tô Ngạn Ninh ngồi ở bên tự uống trà của mình, giống như anh ta không có chút hứng thú nào nghe cuộc đối thoại của hai người bên cạnh. 

Trình Kiêu nhìn anh ta, trong lòng âm thầm suy nghĩ tên nhóc này đã nhận ra mục đích anh đến đây rồi. 

Đúng lúc này, đột nhiên đáy lòng của Trình Kiêu xuất hiện một tia hy vọng. Có lẽ dựa vào năng lực đặc biệt, đoán trước được tương lai của Tô Ngạn Ninh, anh ta có thể tìm được vị trí của Mạc Vũ. 

"Tô Ngạn Ninh, cậu giúp tôi điều tra vị trí của Mạc Vũ lúc này đi." Trình Kiêu nói thẳng. 

"Mạc Vũ? Anh tìm cô ta sao? Tôi gọi điện cho cô ta là được rồi" Mục Tranh nói xong lấy điện thoại di động ra, bắt đầu gọi điện cho Mạc Vũ. 

"Tắt máy rồi." Mục Tranh xòe tay ra nhúng vai, gương mặt tỏ vẻ hết cách: "Chỉ có thể đến nhà cô ta tìm thôi" 

Trình Kiêu không nói Mục Tranh, thật ra vừa rồi anh mới rời khỏi nhà Mạc Vũ, chuyện này cố gắng giấu anh ta thì hơn. 

Con ngươi của Tô Ngạn Ninh đảo một vòng, nói: "Anh muốn tìm người đem Mạc Đại mỹ nhân đi sao? Đi thẳng tới nhà cô ta là được rồi, hỏi tôi làm cái gì!" 

Trình Kiêu nhìn anh ta, không hỏi nữa, anh lại cầm ly trà lên nhấp một ngụm. 

Mục Tranh tò mò hỏi: "Sao thế, anh tìm Mạc Vũ có chuyện quan trọng gì à?" 

Trình Kiêu nói: "Không có gì, thuận miệng hỏi thôi. 

“Uống trà đi” 

Ba người ngồi nói chuyện một lúc giống như bình thường, không có gì xảy ra. Mục Tranh nói nhiều nhất, Trình Kiêu chỉ ngồi nghe là nhiều. 

Tô Ngạn Ninh thường ngày cũng nói rất nhiều. Nhưng hình như hôm nay, anh ta có tâm sự gì đó nên cũng ít nói lại hơn. 

Mục Tranh nói chuyện một mình lúc lâu, sau đó phàn nàn: "Chán quá, rõ ràng hai người các anh không tập trung, giải tán, hai người đi làm việc của mình đi!" 

Tô Ngạn Ninh lập tức đứng dậy, cười nói: "Tôi chỉ chờ cậu nói câu này thôi." 

"Cậu... Gương mặt của Mục Tranh đầy bực bội. 

"Lần này cậu thanh toán đi!" Mục Tranh tức giận đùng đùng, rời đi. 

Tô Ngạn Ninh nhìn Mục Tranh rời đi, anh ta mới âm thầm nói với Trình Kiêu: "Mạc Vũ đang ở trong ngôi nhà riêng của họ Mã tại phía Tây thành phố. 

“Anh đừng để Mục Tranh biết đấy" 

"Được" Trình Kiêu gật gật đầu. 

Tô Ngạn Ninh trừng lớn hai mắt nói: "Tôi chỉ có thể giúp anh như vậy thôi. Tôi đi trước đây, nếu không lát nữa Mục Tranh sẽ quay lại." 

"Được!" Trình Kiêu nhìn anh ta nói. 

Tô Ngạn Ninh vỗ vỗ vai Trình Kiêu, rồi nhanh chóng rời đi như ma đuổi. 

Nhưng vừa đi hai bước, Tô Ngạn Ninh đột ngột lùi về nói: "Đúng rồi, anh đừng quên thanh toán đấy!" 

Nói xong, anh ta nở nụ cười xấu xa với Trình Kiêu và rời đi. 

Trình Kiêu thanh toán xong, rời khỏi quán cà phê. Hai người Mục Tranh đã không thấy bóng dáng đâu nữa rồi. 

"Phía tây thành phố, nhà riêng của họ Mã." 

Trình Kiêu tự lẩm bẩm, sau đó anh tới vỉa hè chặn một chiếc xe taxi đi đến trước nhà riêng của họ Mã tại phía Tây thành phố. 

Hình như, nhà riêng của họ Mã rất có tiếng ở đây. Trình Kiêu chỉ nói ra cái tên, tài xế xe taxi đã thể hiện mình biết rất rõ đường đến đó. 

Trình Kiêu tiếp tục hỏi thêm một ít chuyện về nhà riêng của họ Mã, tài xế xe taxi cũng rất khéo nói, những gì ông ấy biết cũng nói hết cho Trình Kiêu nghe. 

Nhưng thông tin có tác dụng lại quá ít, anh chỉ biết là nhà của họ Mã này đã có từ rất lâu trước đây. Hơn thế nữa, người trong căn nhà đó rất bí ẩn, mấy thập niên trước còn có lời đồn đại rằng trong đó có ma quỷ. Cho nên tới giờ, bình thường chẳng ai dám đến gần. 

Cũng nhờ chuyện kỳ dị này, nên mọi người không dám quan tâm nhìn ngó quá nhiều nhà riêng của họ Mã. Thỉnh thoảng, họ còn nhìn thấy có rất nhiều người quái lạ từ bên ngoài đến, lục tục ra vào nhà riêng của họ Mã. 

Dựa theo những thông tin này, Trình Kiêu đã kết luận được, chắc chắn Mạc Vũ đang ở đó. 

Suốt chặng đường Trình Kiêu chạy đến đây, nhà riêng của họ Mã đang diễn ra một vở kịch lớn. 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!