Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Trình Kiêu duỗi tay ra, một ngọn lửa cao hai mét ngay lập tức bùng cháy dữ dội. 

Nhiệt độ thiêu đốt đó mạnh gấp nhiều lần so với nhiệt độ quả cầu lửa mà Tề Đại Đồng vung ra. 

"Di!" 

Tề Đại Đồng giận dữ hét lên một tiếng, mấy quả cầu lửa ngay lập tức bay về phía Trình Kiêu. 

Trình Kiêu vung ra một chưởng nhằm vào Tề Đại Đồng: "Đi!" 

Một ngọn lửa giống như một con rồng lửa bắn về phía Tề Đại Đồng. 

Khi những quả cầu lửa đó chạm vào ngọn lửa do Trình Kiêu bắn ra đã tức tốc bùng lên một làn khói đen và biến mất không dấu vết. 

Mà ngọn lửa do Trình Kiêu bắn ra đánh vào cơ thể của Tề Đại Đồng, ngay lập tức bốc cháy dữ dội. 

"Hừ, tài mọn thấp kép! Tề mỗ tôi cả đời chơi với lửa, làm sao có thể bị ngọn lửa cỏn con của cậu làm bị thương được!" Tề Đại Đồng lạnh lùng kiêu ngạo nói. 

"Dập!" 

Tề Đại Đồng dùng tay khua ấn quyết, cố gắng khống chế ngọn lửa. 

Tuy nhiên, ngọn lửa đó không những không bị dập tắt mà còn ngày càng bùng cháy dữ dội. 

Ngay sau đó, cơn đau thấu xương ập đến. 

"Á!" 

Tề Đại Đồng hét lên một tiếng thảm thiết chói tai, rồi không ngừng lăn lộn trên mặt đất với ý đồ dập tắt ngọn lửa. 

"Tên nhãi kia, ngọn lửa này của cậu là gì vậy? Tại sao thuật chống lửa của ta lại không thể khống chế được!" Tề Đại Đồng vừa hét lên thảm thiết vừa kinh hãi hỏi. 

Trình Kiêu thờ ơ nói: "Thuật chống lửa của ông chỉ là chút trò sơ sài trong thuật Ngũ Hành mà thôi, sao có thể dập tắt Chân Hỏa của tôi được chứ?" 

“Tha cho tôi, tha cho tôi đi mà!” Toàn thân Tề Đại Đồng bị lửa đốt, quỳ trên mặt đất dập đầu xin tha với Trình Kiêu. 

Hà Liên Thành bị dọa đến tái mặt, cũng đồng thời cầu xin tha thứ thay Tề Đại Đồng: "Vị đại sư này, có lời gì thì hãy từ từ nói, xin anh hãy khoan dung độ lượng đi mà!" 

"Khoan dung độ lượng? Các người dám có ý đồ với bạn tôi, thế nên tất cả các người đều đáng chết!" 

Sắc mặt Trình Kiêu lạnh lùng, quay đầu nhìn về phía Hà Liên Thành, Hà Liên Thành chỉ cảm thấy toàn thân lạnh toát giống như rơi vào hầm băng. 

Hà Liên Thành kinh hãi hét lên: "Chờ đã, bạn của anh là ai? Chúng tôi chưa bao giờ đắc tội cả!" 

"Thánh nữ trong miệng các người chính là bạn tôi. Bây giờ các người có thể chết rồi nhỉ!" Giọng Trình Kiêu đều đều mang theo sát khí hừng hực. 

"Anh là bạn của thánh nữ sao!" 

"Tôi hiểu rồi." 

Sắc mặt Hà Liên Thành khó coi, bọn họ không ngờ thánh nữ lại có một người bạn lợi hại như vậy. 

Bây giờ họ muốn giết thánh nữ, Trình Kiêu làm sao có thể tha cho bọn họ chứ? 

"Ngũ Lôi Ấn!" 

Nếu đã như vậy thì cứ liều mình đánh một trận đi! 

Hà Liên Thành tự biết mình đã không thể làm hòa nữa nên dứt khoát nhân lúc Trình Kiêu không chú ý mà đánh lén anh. 

Mã Ngọc Hoa vốn đang canh ở cửa, nghe thấy Trình Kiêu tự nhận là bạn của thánh nữ cũng tái mét hết mặt mày, tuy rằng ông ta được lệnh bảo vệ thánh nữ, nhưng cũng không phải vì tốt cho thánh nữ mà để cầm tù thánh nữ đợi Thánh Tử đến. 

Lợi dụng lúc Hà Liên Thành đánh lén Trình Kiêu, ông ta nháy mắt với vợ mình rồi dẫn người quay đầu chạy trở lại sảnh. 

Trình Kiêu nhận thấy Mã Ngọc Hoa đang dẫn người chạy trốn, nhưng anh cũng không đuổi theo, chạy trốn ngay dưới mí mắt của anh thì cũng chẳng trốn đi đâu được cả! “Loại lôi pháp này của ông mà cũng xứng gọi là Ngũ Lôi Ấn sao?" Mặt Trình Kiêu đầy khinh thường, anh duỗi tay đánh ra một chiêu, khẽ gọi: "Sét đến!" 

Răng rắc! 

Một tia chớp xẹt qua bầu trời, tia sét thô dày như cái xô mạnh mẽ giáng xuống. 

"Á!" 

Hà Liên Thành hét lên một tiếng, toàn thân đều bị đốt thành than, ngã xuống đất không ngừng bốc khói. 

Trong nháy mắt, Hà Liên Thành, Tề Đại Đồng và Xà bà bà đã hai người chết và một người bị thương nặng. 

Thuộc hạ mà ba người bọn họ dẫn theo đã sớm sợ tới mức chân nhũn ra, thậm chí ngay cả chạy trốn cũng không dám mà quỳ rạp trên mặt đất, không ngừng dập đầu với Trình Kiêu: "Đại sư tha mạng, đại sư tha mạng!" 

Xà bà bà vốn đã bị thương nặng, khi nhìn thấy cảnh này chỉ biết trợn tròn mắt rồi ngất đi. 

Cũng may nhà họ Mã nằm ở một nơi hẻo lánh, hơn nữa nhà họ Mã còn cố ý lan truyền truyền thuyết bị ma quỷ phá phách, cho nên xung quanh hầu như không có người nào ở, nếu không loại chuyện vừa có sấm chớp vừa có lửa đốt như thế này mà để người bình thường nhìn thấy e rằng ngày hôm sau đã có thể lên tin tức nổi bật rồi. 

Trình Kiêu không để ý đến những thuộc hạ đó, quay người bước vào trong sân. 

Trong sân đã không còn một ai nữa, Mã Ngọc Hoa đã dẫn theo tất cả thuộc hạ và cả Mạc Vũ bỏ chạy. 

Trình Kiêu tìm thấy một cánh cửa sau ở một trong những ngôi nhà, bọn họ đã rời đi bằng cửa sau. 

Trình Kiêu ung dung thong thả từ cửa sau ra ngoài. 

Trên con đường hẻo lánh, Mạc Vũ nhìn vợ chồng Mã Ngọc Hoa đang hoảng hốt lo sợ, dần dần nảy sinh vài phần nghi ngờ. 

"Mã Ngọc Hoa, ông nói sau khi ba đại gia tộc đánh bại bọn ông thì đã nội chiến với nhau sao? Cho nên ông mới nhân cơ hội dẫn tôi chạy trốn?" 

Mạc Vũ nghi ngờ hỏi. 

Mã Ngọc Hoa ở phía trước không quay đầu lại nhưng sắc mặt lại thay đổi: "Đúng vậy, nếu không phải ba người bọn họ nội chiến với nhau thì tôi hoàn toàn không có cơ hội lớn lút dẫn cô đi!" 

Vợ ông ta cũng nói: "Đúng vậy, thánh nữ, may mà ba người họ đang chiến đấu với nhau, nếu không chúng ta đã có thể chết ở đâu đó rồi!" 

Mạc Vũ nhìn chằm chằm hai người bọn họ: "Vậy tại sao bọn họ lại nội chiến?" 

“Chuyện này... Tôi cũng không biết tại sao họ lại phải nội chiến với nhau!” Mã Ngọc Hoa không thể nói ra lý do. 

Mạc Vũ càng thêm nghi hoặc, cẩn thận nghĩ đến biểu cảm hoảng sợ lúc Mã Ngọc Hoa dẫn cô ấy đi, rõ ràng ông ta đã nhìn thấy chuyện gì đấy cực kỳ đáng sợ. 

Vợ ông ta vội vàng nói: "Thánh nữ có còn thắc mắc gì nữa không? Chắc chắn là ba người bọn họ thấy mình đã đánh bại vợ chồng chúng tôi nên muốn tranh công, sau đó mới nội chiến" 

Mã Ngọc Hoa vội vàng nói: "Đúng vậy, từ trước đến nay bốn đại gia tộc chúng ta đều có đức tính này, cô cũng biết mà." 

Mạc Vũ không nói nữa và tạm thời tin vào lời nói của Mã Ngọc Hoa. 

Quả thật bốn đại gia tộc có loại đức hạnh này, trước đây ở Bạch Vu Giáo của bọn họ cũng từng có loại đức tính này. 

Nhưng, đột nhiên Mã Ngọc Hoa ghìm lại bước chân vội vã của mình. 

Mạc Vũ phía sau khó hiểu hỏi: “Sao ông lại không đi nữa?" 

Mã Ngọc Hoa không lên tiếng. 

Mạc Vũ vừa ngẩng đầu nhìn đã thấy một thanh niên áo đen đứng giữa đường, quay lưng lại với bọn họ hai tay chắp sau lưng, như thể đã đợi rất lâu rồi. 

“Sao bóng lưng của người này nhìn quen thế?” Mạc Vũ nghi hoặc. 

Lúc này, Trình Kiêu quay lại, mặt bình tĩnh nhìn Mã Ngọc Hoa: "Sao lại không chạy nữa đi?" 

Mã Ngọc Hoa sợ đến tái nhợt mặt mày, chỉ vào Trình Kiêu, giọng run lẩy bẩy nói: "Cậu, rốt cuộc cậu là người hay quỷ?" 

Mạc Vũ kinh ngạc kêu lên một tiếng: "Trình Kiêu, tại sao lại là anh?" 

“Là chị Lâm Ngọc nhờ tôi đến cứu cô.” Trình Kiêu đáp. 

“Thì ra là thế!” Mạc Vũ ấm áp trong lòng, Lâm Ngọc vẫn không quên cô ấy. 

Dư bà bà bên cạnh nghi ngờ hỏi: "Thánh nữ, tên này là ai vậy? Làm sao cậu ta lại dám cản Mã Ngọc Hoa!" 

Mạc Vũ cả kinh, cô ấy gần như đã quên rằng Trình Kiêu chỉ là một người bình thường. 

"Trình Kiêu, anh nhanh đi đi! Chuyện này nằm ngoài tầm kiểm soát của anh" Mạc Vũ gấp gáp hét lên. 

Mã Ngọc Hoa có phần ngây dại khi nghe thấy Mạc Vũ khuyên người thanh niên thần bí trước mắt này chạy trốn đi. 

Người nên chạy trốn rõ ràng là ông ta! 

Chẳng lẽ bởi vì Mạc Vũ lo lắng Thánh Tử đến nên mới khuyên tên nhãi này chạy trốn ư? 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!