Mạc Vũ dịu dàng nói: "Trình Kiêu, Dư bà bà nói chuyện có phần thẳng thắn, vì vậy anh đừng tức giận. Nhưng điều bà ấy nói là sự thật, thực lực của Thánh Tử Hắc Vu Giáo rất mạnh, hơn nữa anh ta còn tu luyện Hắc Vu Thuật. Ngay cả một cao thủ võ đạo cũng không phải là đối thủ của anh ta, anh là một người bình thường nên đụng độ với anh ta chỉ có uổng mạng mà thôi!”
"Vậy sao? Nghe cô nói như vậy tôi lại càng thêm tò mò, muốn gặp thử vị Thánh Tử thông thạo Vu Thuật này."
Sau khi tái sinh, Trình Kiêu đã gặp qua những người tu hành võ đạo, từng nhìn thấy người tu hành pháp thuật ở Ác Long Đàm, và cả người tu hành của Âm Hộ môn, nhưng anh lại chưa bao giờ nhìn thấy người tu hành Vu Thuật thế này.
Anh rất muốn gặp anh ta xem thử thế nào.
Nhìn thấy Dư bà bà và Mạc Vũ cố gắng thuyết phục Trình Kiêu rời đi, Mã Ngọc Hoa nhất thời quên mất tình cảnh của mình, ông ta thật sự cho rằng Trình Kiêu sẽ sợ Thánh Tử.
"Tên nhãi kia, nghe lời khuyên của người khác mới đủ ăn. Chỉ dựa vào một mình cậu còn không xứng xách giày cho Thánh Tử của chúng ta, muốn giữ mạng sống thì nhanh cút
đi!"
Trình Kiêu quay đầu lại lặng lẽ liếc nhìn ông ta: "ồn ào!"
Nói xong, bóng người Trình Kiêu lóe lên, bước tiếp theo đã đi tới bên cạnh Mã Ngọc Hoa.
Bốp!
Một âm thanh giòn giã vang lên, Trình Kiêu tát mạnh vào một bên mặt của Mã Ngọc Hoa khiến cả người ông ta bay ra.
“Ông Mã!” Vợ Mã Ngọc Hoa kinh sợ kêu lên một tiếng rồi tức tốc chạy tới đỡ Mã Ngọc Hoa từ dưới đất lên, lo lắng hỏi: “Ông không sao chứ?”
Mã Ngọc Hoa kinh hãi nhìn Trình Kiêu, nhỏ giọng nói: "Tôi không sao!"
"Thực lực của tên nhãi này e rằng đã vào Hóa Cảnh rồi, chỉ có Thánh Tử cùng giáo chủ mới có thể đối phó cậu ta!"
Vợ ông ta cả kinh: "Sao có thể như thế được? Thoạt nhìn cậu ta cũng chỉ mới hai mươi tuổi, sao trên đời có thể có một tông sư Hóa Cảnh trẻ tuổi nhường này chứ!"
Tu vi của hai vợ chồng Mã Ngọc Hoa đều ở cảnh giới Vu Linh, có thể so sánh với tu vi Tiên Thiên đỉnh cao trong giới võ đạo.
Những người khác như Hà Liên Thành, Tề Đại Đồng và Xà bà bà cũng ở cảnh giới Tiên Thiên đỉnh phong.
Chẳng qua, những người này tu hành vu thuật, thủ đoạn công kích hoàn toàn khác biệt với võ giả, dưới cùng một cảnh giới thì thực lực sẽ cao hơn võ giả chút đỉnh.
Khuôn mặt già nua vốn tràn đầy tức giận của Dư bà bà giờ đây tràn ngập vẻ kinh ngạc, nhìn thấy Trình Kiêu tát Mã Ngọc Hoa một phát bay ra, bà không thể tin được hỏi: "Thánh nữ, người bạn này của cô là một tông sư võ đạo sao?"
"Sao cô lại không nói sớm! Hại vừa nãy bà già tôi mất hết mặt mũi!" Nghĩ đến việc bà nói Trình Kiêu muốn tìm đường chết, bảo Trình Kiêu cút đi, khuôn mặt già nua của Dư bà bà nóng bừng lên.
Giờ phút này Mạc Vũ cũng là giật mình, làm sao cô ấy biết thật ra Trình Kiêu là một tông sư võ đạo chứ!
Lần đầu tiên họ gặp nhau trong quán cà phê, Trình Kiêu chỉ nói anh quen biết một tông sư võ đạo, có lẽ người anh đang nói là chính bản thân mình!
Chẳng lẽ khi đó anh đã sớm nhìn ra mình không phải người bình thường rồi sao? Thế nên muốn nhắc nhở mình và giúp đỡ mình?
Mạc Vũ thầm suy nghĩ trong lòng.
"Dư bà bà, tôi cũng vừa mới biết đây thôi, không ngờ anh lại là một tông sư võ đạo!"
“Chuyện này..” Dư bà bà có phần không nói nên lời, bây giờ người trẻ tuổi đều kết bạn như thế này sao? Thậm chí bạn mình là loại người như thế nào cũng không biết mà đã kết bạn rồi?
Vợ của Mã Ngọc Hoa nháy mắt ra hiệu với Mã Ngọc Hoa, ý bảo ông nên chạy đi.
Mã Ngọc Hoa khẽ lắc đầu, ông ta hoàn toàn không có cơ hội trốn thoát trước mặt một tông sư.
Nhưng để giữ mạng, Mã Ngọc Hoa cần phải tranh thủ chút đỉnh.
"Đại sư, tôi biết bản thân còn xa mới là đối thủ của cậu. Nhưng Thánh Tử đại nhân thật sự sắp đến rồi, dù rằng thực lực của cậu rất mạnh nhưng chắc chắn cũng không phải là đối thủ của Thánh Tử chúng tôi. Nể tình cậu từng giúp tôi đối phó với Hà Liên Thành và những người khác, tôi chân thành khuyên cậu một câu, nhanh đi đi!"
Dư bà bà đột nhiên nghĩ đến điều gì đó, tức giận mắng to: "Mã Ngọc Hoa, đồ tiểu nhân đê tiện nhà ông! Hóa ra ông cố kéo chúng tôi đi không phải vì trốn tránh sự truy đuổi
của ba đại gia tộc, mà là để ngăn cản Trình Kiêu cứu chúng tôi!"
Mã Ngọc Hoa mạnh mẽ bác bỏ: "Dư bà bà, tôi làm điều này là vì lợi ích của mọi người! Nếu cậu ta cứu các bà thì Thánh Tử nhất định sẽ trừng phạt tôi. Hơn nữa các bà cũng sẽ gặp xui xẻo theo, và còn liên lụy khiến cậu ta mất mạng nữa"
"Nếu như cậu ta cũng không cứu được các bà, như vậy Thánh Tử cũng sẽ không trừng phạt tôi, các bà cũng sẽ bình an vô sự. Đây là biện pháp vẹn cả đôi đường!" "Đánh rắm! Ông mà lại có lòng tốt như vậy sao? Ông chỉ lo lắng bị Thánh Tử trách cứ mà thôi!" Dư bà bà cả giận mắng.
Trình Kiêu nhìn khuôn mặt đầy chân thành của Mã Ngọc Hoa, hờ hững nói: "Tôi sẽ tha cho ông một mạng để ông tận mắt chứng kiến Thánh Tử chết như thế nào. Bây giờ tôi muốn đưa cô ấy đi, ông có ý kiến gì không?"
Làm sao Mã Ngọc Hoa dám có ý kiến gì? Tuy nhiên, nếu để mất Thánh nữ thì Thánh Tử chắc chắn sẽ trừng phạt ông ta nghiêm khắc, thậm chí còn sẽ giết chết ông ta. “Đại sư, van xin cậu tha cho tôi đi, cậu thật sự không thể mang Thánh Nữ đi, một khi đắc tội với Thánh Tử đại nhân thì mọi người chúng ta sẽ nuốt không trôi và chịu khổ đấy!” Mã Ngọc Hoa cuồng loạn cầu xin.
Ánh mắt Trình Kiều có phần lạnh lùng: "Ông nói thêm một câu nữa thì có thể đi chết."
Mã Ngọc Hoa ngay lập tức im như thóc, nhưng đôi mắt nhìn Trình Kiêu vẫn tràn đầy đáng thương.
Mạc Vũ nhìn Trình Kiêu cực kỳ bá đạo trước mắt bỗng có hơi phân tâm, khi Trình Kiêu đi tới bên cạnh cô, cô ấy cũng không hề phát hiện ra.
“Đi thôi!” Trình Kiêu nhẹ giọng nói.
"Hȧ?"
Mạc Vũ giật mình tỉnh lại, hoảng hốt đáp lời anh.
Tuy nhiên sau khi ý thức được mình đã trả lời cái gì, Mạc Vũ lại đỏ mặt, nhỏ giọng nói: "Xin lỗi, tôi không thể đi!"
Trình Kiêu nhìn cô hỏi: "Cô lo lắng Thánh Tử sẽ lại đi tìm cô phải không?"
"Yên tâm đi, sau khi tôi đưa cô trở về sẽ đi một chuyến đến Hắc Vu Giáo, sau đó diệt gọn Hắc Vụ Giáo để phòng ngừa tai họa về sau!"
Mạc Vũ trợn to hai mắt, không thể tin những gì chính tai mình nghe được.
"Trình Kiêu, Hắc Vụ Giáo được truyền thừa lâu đời, thực lực mạnh mẽ dị thường, tín đồ đông đảo, không dễ dàng tiêu diệt như vậy đâu"
Dư bà bà bên cạnh cũng kinh hãi nhìn Trình Kiêu, trong lòng bị dọa đến nhảy dựng. Tên nhóc này cũng thực sự dám nói quá!
Còn vợ chồng Mã Ngọc Hoa thì há hốc mồm quên cả khép lại.
Một lúc sau, Mã Ngọc Hoa mới ngây ngốc nói: "Bà xã à, vừa rồi tôi còn dùng Thánh Tử để uy hiếp cậu ta, không ngờ cậu ta lại muốn tiêu diệt toàn bộ Hắc Vu Giáo!"
Chuyện này giống như hai nhà tài phiệt bàn chuyện kinh doanh, anh nói với cho người ta nửa ngày nhưng người ta lại phớt lờ anh. Anh cho rằng người ta bị những doanh nghiệp hàng trăm ngàn triệu mà anh nhắc đến dọa cho khiếp sợ. Ai ngờ người ta vừa mở miệng đã là chuyện làm ăn trăm triệu, bạc tỷ.
Lúc này anh mới phát hiện, hóa ra không phải người ta sợ hãi anh, mà là khinh thường, dứt khoát bỏ qua anh.
Trình Kiêu thờ ơ nói: "Cô chỉ cần nói cho tôi biết hang ổ của Hắc Vụ Giáo ở đâu là được rồi, những các khác cô không cần phải lo lắng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!