Vương Trạch nói: “Tôi nhận được tin, Trình đại sư một thân một mình tấn công tổng đàn Hắc Vu giáo ở Nam Cương, sau đó cũng không trở về nữa.
Trong mắt chủ nhà họ Cung có ánh sáng loé lên, nhưng chỉ chợt loé rồi biến mất.
“Ha ha, cậu Vương, tin tức này liên quan gì đến nhà họ Cung của tôi chứ?” Ông chủ Cung nâng chung trà lên, uống một ngụm trà, cười khẽ nói.
Vương Trạch cười to: "Tiền bối Cung, nếu ông đã nói thế, vậy có lẽ chúng ta không thể hợp tác được rồi.”
Chủ nhà họ Cung tiếp tục uống trà, trên mặt lộ vẻ suy tư.
Vương Trạch cũng không nói gì, anh ta im lặng nhìn ông chủ Cung, nét mặt như đã tính sẵn trong lòng.
Một lát sau, ông chủ Cung lại lên tiếng một lần nữa: “Tin tức này chắc chắn bao nhiêu phần trăm?”
Vương Trạch nói: “Ít nhất là tám phần.”
“Người của tôi tận mắt nhìn thấy cái tên kia tiến vào đại điện của Hắc Vu giáo, nghe thấy bên trong vang lên tiếng đánh nhau, hơn nữa cuối cùng còn nhìn thấy một cảnh tượng khó tin..” Nét mặt Vương Trạch vô cùng kỳ lạ.
Ông chủ Cung đè nén nỗi tò mò trong lòng, mỉm cười với vẻ bất mãn: “Cậu Vương, cuộc đời tôi ghét nhất những người nói chuyện úp úp mở mở!”
“Tiền bối Cung đừng tức giận, nếu hôm nay tôi đã đến đây, thì đương nhiên tôi sẽ nói cho ông hết tất cả những gì tôi biết” Thấy đã thành công khơi dậy hứng thú của đối phương, Vương Trạch tỏ vẻ đắc ý.
Sau đó Vương Trạch nghiêm túc đến gần ông chủ Cung, nhỏ giọng nói: “Người của tôi nhìn thấy pho tượng Thú Thần trên quảng trường của Hắc Vu giáo phát ra ánh sáng đỏ, bay thẳng về phía đại điện!”
Ông chủ Cung tỏ vẻ kinh ngạc, đến mức quên giấu đi sự tò mò trong mắt, vội vã hỏi: “Sau đó thì sao?”
Vương Trạch cười nhạt trong lòng: “Rõ ràng ông già này rất để tâm đến chuyện của Trình đại sư, nhưng lại cứ thích giả vờ như không quan tâm lắm”
“Sau đó, bên trong đại điện xuất hiện khí thế mạnh mẽ như muốn huỷ diệt đất trời, chỉ khí thế kia đã khiến người của tôi ngất xỉu.
“Người tôi phái đi kia là võ giả Tiên Thiên đỉnh phong.”
Nói đến đây, Vương Trạch im lặng, nhưng vẫn cố ý nhìn ông chủ Cung bằng ánh mắt khiếp sợ.
Nét mặt ông chủ Cung vô cùng nghiêm túc: “Vu giáo truyền thừa từ xa xưa, trong lịch sử Á tộc, thời kỳ thượng cổ đã có ghi chép về Vu giáo. Trong thần thoại viễn cổ cũng có nói về đại chiến vu yêu, có thể thấy ở niên đại xa xưa đó, Vu giáo đã từng phát triển thế nào, thậm chí còn thống nhất cả ba giới.
“Dù không biết Vu giáo ở Nam Cương có liên quan với Vu giáo ngày xưa không, nhưng thực lực của Vu giáo chắc chắn là không tầm thường”
“Dù Vu giáo chia cách, Bạch Vu giáo bị Hắc Vu giáo tiêu diệt, hữu danh vô thực, thực lực của Vu giáo vẫn chưa thể trở lại như trước đây. Nhưng nếu Vu giáo thật sự có liên quan với Vu tộc cổ xưa, dù chỉ có một chút truyền thừa, thì Trình đại sư cũng không thể nào thắng được”
Chủ nhà họ Cung không nói rõ Trình Kiêu sống hay chết, nhưng từ lời nói đã không khó nhận ra quan điểm của ông ta.
Ông chủ Cung đột nhiên nhìn Vương Trạch bằng ánh mắt kỳ lạ: “Nhưng cậu Vương, chỉ với những điều này đã muốn hợp tác với tôi, thì thành ý của cậu còn nhỏ quá!”
Vương Trạch cười to nói: “Đó là đương nhiên, tin tức này chỉ là tặng cho tiền bối Cung, tựa như thuốc dẫn của liều thuốc trường sinh bất lão thôi, sau đó mới là thuốc trị liệu chính.”
Ông chủ Cung cười nói: “Vậy để tôi xem thử rốt cuộc thuốc của cậu Vương có đủ sức nặng, có đáng để Cung Đồ tôi dùng tính mạng của bản thân và gia đình ra trao đổi không đây!”
Vương Trạch cười nói: “Tiền bối Cung nói quá rồi, dù hợp tác lần này thất bại thì nhà họ Cung cũng chỉ chịu chút tổn thương ngoài mặt mà thôi. Nhưng nếu thành công, chẳng những nhà họ Cung trả được thù, hơn nữa còn có thể giành được hạng mục kinh doanh có thể thịnh hành toàn cầu nữa. Việc hợp tác này có làm hay là không, tin rằng trong lòng tiền bối Cung đã có quyết định từ lâu rồi, chắc tôi cũng không cần phải nhiều lời nữa!”
Thanh Khâu đánh gãy chân Cung Thế Huân ngay trước mặt Lôi nữ vương, khiến nhà họ Cung ở Tây Ninh trở thành trò cười trong giới. Nếu không vì Trình đại sư có tiếng tăm quá lớn, thì nhà họ Cung đã trả thù từ lâu rồi.
Hơn nữa Trình Kiêu làm ra nước sinh mệnh, buôn bán rộng khắp khu vực Á tộc, nghe cả một vài tập đoàn công ty lớn ở nước ngoài cũng cảm thấy vô cùng hứng thú, sẵn lòng trả giá cao.
Tiếc là tên Mã Tài tầm nhìn hạn hẹp kia lại chỉ bán trong thành phố Hà Tây, không thèm kiếm một số tiền lớn, cố thủ một vùng.
Ông ta chặn tất cả các thế lực bỏ ra số tiền lớn để hợp tác ở bên ngoài, không biết đã đắc tội với bao nhiêu người.
Nếu không vì mọi người sợ hãi uy thế của Trình đại sư nên không dám trở mặt. Thì đừng nói Mã Tài, dù là Lôi nữ vương cũng không chịu nổi áp lực của toàn bộ giới kinh doanh Á tộc và cả các tập đoàn tài chính nước ngoài.
Một đợt tấn công cũng đủ đánh sập mấy người Lôi nữ vương và Mã Tài, cướp đi sản nghiệp có tương lai vô hạn là nước sinh mệnh.
Nếu Trình Kiêu thật sự đã chết ở Nam Cương, thì nếu nhà họ Cung tấn công Lĩnh Nam vào lúc này, bọn họ sẽ lấy được căn cứ sản xuất nước sinh mệnh ở hồ Nguyệt Nha.
Sau đó sẽ phát triển ra cả nước, thậm chí là toàn thế giới.
Sau này sức của của nhà họ Cung sẽ có thể sánh bằng bốn thế gia hàng đầu!
Chủ nhà họ Cung nhìn Vương Trạch, cười híp mắt nói: “Tôi nghe nói lần trước trên hội nghị thượng đỉnh Trung Châu, Trình Kiêu giúp đỡ Tập đoàn Đông Vương, khiến nhà họ Vương các cậu chịu thiệt hại nặng nề, còn giết chết một cường giả cấp tông sư của các cậu.
“Nhà họ Vương các cậu không muốn tự mình ra tay, bèn biến nhà họ Cung của tôi thành dao, mượn dao giết người đúng không?”
“Dù tôi rất muốn trả thù tên ranh kia, nhưng trước khi chưa xác nhận được tin cậu ta đã chết, tôi sẽ không hành động khinh suất”
Nụ cười trên mặt Vương Trạch không thay đổi, nhưng trong lòng lại thầm mắng ông chủ Cung đúng là con cáo già: “Rõ ràng đã động lòng, chỉ muốn lập tức tấn công hồ Nguyệt Nha, nhưng cứ muốn giả vờ là tôi sẽ không ra tay.
Nói cách khác, đây rõ ràng là đang bắt chẹt anh ta!
Nhưng Vương Trạch đã chuẩn bị từ trước, anh ta đoán trước ông già gian xảo nhà họ Cung này sẽ lợi dụng cơ hội để bắt chẹt.
“Tiền bối Cung, thật ra lần này trước khi đến, tôi đã chuẩn bị một món quà lớn. Đến lúc đó tiền bối Cung chỉ cần tấn công hồ Nguyệt Nha, dù gây ra ảnh hưởng thế nào, đều có tôi chịu trách nhiệm.
“Lúc tiền bối Cung tấn công hồ Nguyệt Nha, tôi sẽ giúp ông giải quyết hết tất cả những người muốn thừa nước đục thả câu. Có thể khiến tiền bối Cung toàn lực tấn công hồ Nguyệt Nha mà không phải lo lắng về điều gì?
“Tiền bối Cung cảm thấy món quà này thế nào?”
Trong mắt ông chủ Cung có ánh sáng loé lên: “Cậu nói thật sao?”
Vương Trạch đáp: “Đương nhiên là thật!”
Chủ nhà họ Cung thầm thấy kích động, ông ta muốn cướp nước sinh mệnh, nhưng nỗi lo lớn nhất là những thế lực khác. Một khi Trình Kiêu chết, Mã Tài và Lôi nữ vương hoàn toàn không phải đối thủ của nhà họ Cung.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!