Văn phòng của Mã Tài.
Đây là trụ sở sản xuất nước sinh mệnh.
Trong khoảng thời gian này, Mã Tài vẫn luôn trấn toạ ở đây, thấy Nước sinh mệnh còn nổi tiếng hơn mình nghĩ, trong lòng ông ta rất sốt ruột.
Đã có rất nhiều tập đoàn lớn trong nước thậm chí là nước ngoài tới tìm ông ta, sẵn sàng đưa ra những điều kiện vô cùng hậu hĩnh yêu cầu đại diện cho nước sinh mệnh.
Nhưng Mã Tài vẫn nhớ lời Trình Kiêu dặn, hiện giờ chỉ đang thử nghiệm ở Hà Tây trước chứ không bán ra ngoài.
Tuy nhiên, thực sự không chịu nổi những thủ đoạn bám riết của những người này, Mã Tài gọi điện cho Trình Kiêu hỏi khi nào mới có thể bán Nước sinh mệnh.
Kết quả gọi mấy lần vẫn không gọi được cho Trình Kiêu.
Mã Tài chỉ đành từ bỏ.
Mặc dù nước sinh mệnh không thể bán cho người ngoài nhưng thời gian này Mã Tài cũng nắm quyền kiểm soát lớn, trở thành mục tiêu lôi kéo của rất nhiều nhân vật lớn.
Nhất thời Mã Tài cũng trở nên hơi kiêu ngạo, có xu thế không coi trọng mọi người nữa.
Đặc biệt là Mã Tài đã lên kế hoạch và chỉ đạo vở kịch đầu tư vào huyện Kê Minh, thành công khiến Trình đại sư đồng ý cho cháu cháu trai Mã Uy của ông ta một cơ hội.
Điều này khiến Mã Tài càng thêm phấn khởi, chẳng coi ai ra gì.
Nhưng hôm nay Mã Tài lại nhận được một bức thư rất huênh hoang kiêu ngạo.
Lá thư được gửi từ nhà họ Cung ở Tây Ninh.
“Ba ngày sau tới thăm. Mã Tài Hà Tây, quét dọn giường chiếu chào đón.
Đây là bức thư nhà họ Cung gửi cho Mã Tài.
Mã Tài lập tức phẫn nộ, lật bàn chửi rủa: “Nhà họ Cung Tây Ninh đúng là ngông cuồng!”
“Ba ngày sau, để tôi xem nhà họ Cung các người muốn làm gì!”
Đương nhiên Mã Tài chẳng coi là thư của nhà họ Cung ra gì, nên làm gì thì vẫn làm thế đó.
Vương Trạch đã bắt đầu hoạt động, sau khi nhận được tin của cấp dưới thì khẽ mỉm cười: “Cung Thu Thiện đúng là con cáo già thận trọng!”
“Ông ta muốn lợi dụng ba ngày này để nghe ngóng trước xem có phải Trình Kiêu đã thật sự chết rồi hay không”
“Nếu Trình Kiêu chưa chết thì chắc chắc sẽ đứng ra gây sự với nhà họ Cung của ông ta. Nếu ba ngày sau Trình Kiêu chưa đứng ra thì có lẽ anh ta đã chết thật rồi” “Khi ấy cũng là lúc nhà họ Cung tấn công tổng lực.”
Thuộc hạ đứng cạnh Vương Trạch lạnh giọng nói: “Cậu chủ, con cáo già nhà họ Cung gian xảo như thế, nếu để ông ta biết chúng ta không lấy được tin về cái chết của Trình Kiêu, liệu sau này có báo thù chúng ta không?”
Vương Trạch nhìn anh ta, cười nói: "Tôi có nói Trình Kiêu đã chết rồi không?”
“Từ đầu đến cuối tôi đều không nói, ông ta chỉ nói Trình Kiêu đã đến Hắc Vu giáo. Nếu ông ta muốn nghĩ như vậy thì tôi cũng hết cách.
Thuộc hạ cúi người nói: “Cậu chủ thật thông minh!”
Ánh mắt Vương Trạch thâm thuý, anh ta nhìn rừng cây bên ngoài, trầm giọng nói: “Huống hồ cho dù Trình Kiêu có thể trở về cũng chưa chắc Thất Tinh Tông sẽ sợ anh ta.
“Lần này chỉ cần đánh Thất Tinh Tông thiệt hại, chắc chắn bọn họ sẽ đuổi cùng giết tận Trình Kiêu.
“Con cáo già nhà họ Cung rất coi trọng nhà họ Cung của mình. Thật ra nhà họ Cung của ông ta trong mắt tôi chỉ là một cầu chì, còn chẳng bằng quân cờ.
Trên mặt Vương Trạch hiện vẻ khinh miệt.
Tuổi còn trẻ đã mưu sâu kế hiểm thế này, bảo sao ở trong thế gia siêu cấp như nhà họ Vương cũng là thiên tài số một số hai.
Để đề phòng nhà họ Cung bất ngờ gây khó dễ, Mã Tài vẫn báo tin cho Lôi nữ vương.
Dù sao Lôi nữ vương và nhà họ Cung Tây Ninh cũng có quan hệ thân thích.
Ba ngày trôi qua rất nhanh.
Mã Tài không hề coi bức thư của nhà họ Cung ra gì, đánh gãy chân cậu cả nhà họ Cung trước mặt Trình đại sư, gia chủ Cung cũng không dám nói gì.
Bây giờ tuy tạm thời không liên lạc được với Trình Kiêu nhưng không có nghĩa là sẽ không liên lạc được mãi. Chỉ cần có tấm bảng vàng danh hiệu Trình đại sư thì nhà họ Cung sẽ chẳng dám làm gì.
Tuy nhiên Mã Tài chỉ nhìn thấy nhà họ Cung trên bề nổi chứ không biết Thất Tinh Tông đứng sau nhà họ Cung.
Mãi cho đến khi gia chủ Cung đưa người tới biệt thự của Mã Tài, ông ta mới như tỉnh mộng.
Nhưng Mã Tài không sợ, bởi nhà gia chủ Cung chỉ dẫn theo vài người.
Một ông già mặc đồ đen, hai người đàn ông trung niên và năm thanh niên.
Mã Tài ngồi ghế chủ tọa trong phòng khách giễu cợt nhìn gia chủ nhà họ Cung, hỏi: “Không biết anh Cung tới đây lần này là có việc gì?”
Gia chủ Cung cũng không nhiều lời với ông ta, nhìn quanh phòng khách rồi cười khẩy: “Ông chủ Mã vô cùng tự tin, còn chẳng thèm mời lấy một người trợ giúp!”
“Lần này tôi tới là muốn anh giao cơ sở sản xuất nước sinh mệnh ra. Sau đó bảo mười tám thành phố Lĩnh Nam của các anh đầu hàng nhà họ Cung tôi.”
Mấy thuộc hạ của Mã Tài trong phòng khách không khỏi cười khẩy châm chọc: “Nhà họ Cung điên rồi à? Chẳng lẽ bọn họ không biết hiện giờ cả Lĩnh Nam đã là địa bàn của Trình đại sư?”
Mã Tài cũng cười mỉa, nhìn gia chủ Cung với vẻ khinh thường nói: “Anh Cung, trò đùa này chẳng buồn cười chút nào. Tôi nghe thấy thì cũng thôi, nhưng nếu truyền đến tai Trình đại sư thì e là lại thêm phiền phức cho anh đấy. Sau này anh Cung vẫn nên thận trọng khi nói lời này thì hơn nhé.
Gia chủ Cung thở dài: “Đúng vậy, nếu Trình đại sư còn sống thì tôi sẽ không dám nói những lời này. Nhưng tiếc là Trình đại sư đã chết, vậy nên mọi thứ thuộc về cậu ta, tôi chỉ đành miễn cưỡng tiếp nhận thôi”
Mã Tài sửng sốt một chút rồi bật cười: “Anh Cung, anh càng đùa càng lố rồi đấy!”
“Trình đại sư là ai? Sao có thể chết được?”
Các thuộc hạ của Mã Tài cũng gật đầu đồng ý. Trong mắt họ, Trình Kiêu là thần tiên sống, sao có thể chết được?
Hơn nữa, ai có thể giết được Trình đại sư?
Gia chủ Cung lạnh lùng cười nói: “Không tin phải không? Tôi đã biết trước là các người sẽ không tin mà. Nhưng có phải các người đã phát hiện gần đây không thể liên lạc được với Trình Kiêu không?”
“Nói thật cho các người biết cậu ta một mình tấn công Hắc Vu giáo, chết ở chính điện của Hắc Vu giáo rồi. Thuộc hạ của tôi đã tận mắt nhìn thấy, nếu không anh nghĩ sao tôi lại đột nhiên xuất hiện ở đây?”
Mã Tài và các thuộc hạ nhìn nhau, đúng thế khoảng thời gian này mãi không thể liên lạc được với Trình đại sư.
Chẳng lẽ Trình đại sư thật sự gặp bất trắc rồi?
Tuy nhiên Mã Tài sẽ không tin đâu, Trình đại sư thần uy cái thế, cho dù đến Hắc Vu giáo cũng sẽ không có chuyện gì.
“Anh Cung, anh nói lời này không sợ khi Trình đại sư về sẽ tính sổ với nhà họ Cung anh sao?" Mã Tài cười lạnh.
Gia chủ Cung cũng cười lạnh nói: “Mã Tài, xem ra anh đã bị tên đó tẩy não rồi, đến giờ mà vẫn không nhìn rõ tình hình. Hôm nay tôi sẽ dùng sự thật để cho các anh nhìn rõ thằng nhãi mà các anh dựa vào đã chết rồi.
Nói xong gia chủ Cung phất tay, năm thanh niên phía sau lập tức hờ hững bước lên bao vây Mã Tài.
Thuộc hạ của Mã Tài đương nhiên không chịu thua kém, lập tức tiến lên ngăn cản.
Nhưng chỉ mới giáp mặt, thuộc hạ của Mã Tài đã bị đánh gục.
Mã Tài cả kinh: “Tuy những thuộc hạ này không phải võ giả nhưng cũng có kinh nghiệm chiến đấu phong phú, thế mà mới giáp mặt đã bị đánh gục!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!