Mã Tài, bây giờ anh tin Trình Kiêu đã chết rồi chứ?” Gia chủ Cung cười mỉa một tiếng, ánh mắt nhìn Mã Tài đầy vẻ miệt thị.
Mã Tài vẫn không lên tiếng, trong lòng ông ta đã gần như hoàn toàn tin lời Cung Thu Thiện rồi.
Với tính cách của Cung Thu Thiện, nếu Trình Kiêu còn sống thì ông ta sẽ không bao giờ dám tới cướp nước sinh mệnh.
Trừ khi Trình Kiêu thật sự gặp điều bất trắc, vậy nên con cáo già Cung Thu Thiện này mới dám có ý đồ bất chính.
Mã Tài không khỏi hoang mang, lòng dạ thấp thỏm bất an: “Nếu Trình Kiêu thật sự gặp điều bất trắc thì mình nên làm sao đây?”
Mã Tài vô cùng kính trọng Trình Kiêu nhưng không thể nói là trung thành. Nếu Trình Kiêu sống thì ông ta đảm bảo sẽ nghe lời hơn bất cứ ai, nhưng nếu Trình Kiêu chết, có thể ông ta sẽ nhanh chóng phản bội anh.
Tuy nhiên bây giờ chưa thể chắc chắn rằng Trình Kiều đã thật sự chết.
Do đó hiện giờ Mã Tài vẫn trung thành với Trình Kiêu.
“Cung Thu Thiện, tôi khuyên anh một câu, bây giờ dừng tay vẫn còn kịp đấy. Nể tình trước đây chúng ta từ qua lại, tôi có thể coi như chưa xảy ra chuyện gì. Nếu không đến khi Trình đại sư quay về, đến những người bên cạnh anh lúc này cũng chẳng bảo vệ được anh đâu.” Mã Tài lạnh mặt hô to.
Cung Thu Thiện lắc đầu: “Mã Tài à Mã Tài, bây giờ anh càng lúc càng không có tương lai rồi đấy, tôi đã nói mấy lần rằng thằng nhóc Trình Kiêu ấy đã chết rồi mà anh vẫn không tin”
“Thôi vậy, đợi tôi giành được hồ Nguyệt Nha thì anh sẽ tin thôi.
Mã Tài kinh hãi hét lên: “Cung Thu Thiện, anh điên rồi!”
“Nếu như anh dám động đến hồ Nguyệt Nha thì thật sự sẽ khiêu chiến với Trình đại sư đấy!”
Cung Thu Thiện cười lớn: “Đúng thế, tôi điên rồi, Trình Kiêu đánh gãy chân con trai tôi trước mặt bao nhiêu người khiến tôi không thể ngẩng mặt lên được. Bây giờ cậu ta chết, mọi thứ của cậu ta đều sẽ thuộc về tôi!”
“Đúng rồi, cho anh một ngày gọi hết người phụ trách các thành phố ở Lĩnh Nam tới đây cho tôi, tôi sẽ khiến bọn họ thần phục nhà họ Cung của tôi!”
“Nếu anh không làm thì đừng trách tôi không nể mặt!”
Nói xong Cung Thu Thiện nhìn Mã Tài thật sâu rồi dẫn người rời đi.
Mã Tài ngồi bệt xuống ghế, ngơ ngác nhìn bóng lưng Cung Thu Thiện rời đi, im lặng không nói.
“Làm sao bây giờ? Rõ ràng nhà họ Cung đã tìm được chỗ dựa rồi!”
“Trình đại sư, gọi cho Trình đại sư!”
Mã Tài lấy điện thoại ra điên cuồng gọi cho Trình Kiêu.
Nhưng không có ngoại lệ, tất cả đều không gọi được.
“Trình đại sư, nghe đi, mau nghe máy đi!”
Gọi hơn chục cuộc, Mã Tài chỉ đành bỏ cuộc.
“Chẳng lẽ Trình đại sư thật sự đã chết rồi sao?”
Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã lập ra lan truyền như dịch bệnh, chiếm vị trí chủ đạo trong suy nghĩ của Mã Tài.
“Không, sao Trình đại sư có thể chết được? Cậu ấy lợi hại như vậy, ai có thể giết được cậu ấy?” Mã Tài lắc mạnh đầu, gạt ý nghĩ đáng sợ đó ra khỏi đầu.
Nhớ lại uy năng Trình Kiêu thể hiện trước đây, Mã Tài không tin có ai có thể giết được anh.
“Không liên lạc được với Trình đại sư, chỉ có thể đi tìm Lôi nữ vương thôi.
Gia chủ Cung cho Mã Tài một ngày, nếu trước lúc này không nghĩ ra cách thì ông ta chỉ có thể triệu tập các đại lão của mười tám thành phố Lĩnh Nam cùng bàn bạc xem nên làm thế nào thôi.
Mã Tài lập tức gọi cho Lôi nữ vương, nhưng Lôi nữ vương đã tắt máy.
“Sao lại thế này? Vào lúc mấu chốt thế này mà Lôi nữ vương lại tắt máy!”
Mã Tài nhạy bén nhận ra điều gì đó, nét mặt ông ta trở nên cực kỳ nghiêm túc: “Xem ra lần này không chỉ có một thế lực nhà họ Cung rồi.
“Trình đại sư, cậu đang ở đâu? Mau về đi! Nếu cậu còn không về là mọi thứ trong tay cậu sẽ bị người khác cướp đi mất đấy!”
Trong một khách sạn sang trọng ở thành phố Nam Lăng.
Tầng trên cùng, phòng Tổng thống.
Lôi nữ vương vốn đang trên đường đến Hà Tây thì bị một người thần bí mời đến đây. Đương nhiên cách mời có hơi ép buộc, đó là bị một tông sư đi theo tới đây.
Nhìn người thanh niên ngồi trên sofa trước mặt, Lôi nữ vương không hề bất ngờ, dường như đã sớm đoán được.
“Cậu Vương ép tôi tới đây là muốn làm gì vậy?” Trên mặt Lôi nữ vương có che khăn sa nên không nhìn ra biểu cảm gì.
Chỉ là hai kim sai bên cạnh bà ta lại có vẻ mặt lãnh đạm, ánh mắt nhìn Vương Trạch đầy vẻ thù địch sâu sắc.
Vương Trạch nhẹ nhàng xoay ly rượu vang trong chiếc ly đế cao trên tay, nhấp một ngụm rồi nở nụ cười hưởng thụ nói: “Ông Lôi, đây là vật quý giá được gửi tới từ Pháp tộc đấy, mùi vị tuyệt đỉnh, nếu không thử thì đáng tiếc lắm.”
Tuy Lôi nữ vương là nữ nhưng luôn tự xưng với người ngoài là ông Lôi, Vương Trạch biết rõ sở thích của Lôi nữ vương nên chiều theo ý bà ta.
Lôi nữ vương nói: “Tôi không nhàn hạ thoải mái như cậu Vương, nếu cậu Vương không có việc gì thì tôi đi trước đây.
“Đương nhiên nếu thân là nhà họ Vương đứng đầu tứ đại gia tộc muốn phá vỡ quy củ của Á tộc thì tôi cũng không có gì để nói”
“Nhưng sau đó nhà họ Vương sẽ phải chuẩn bị tinh thần đối mặt với miệng lưỡi người đời đấy”
Vương Trạch nhìn chằm chằm ly rượu đang xoay trong tay, trên mặt là nụ cười bỡn cợt: “Ông Lôi đang uy hiếp vãn bối sao?”
Lôi nữ vương nói: “Trên chiến trường chỉ có kẻ thù, không có bối phận!”
Vương Trạch đặt ly rượu xuống, vỗ tay: “Tuy ông Lôi là phụ nữ nhưng cách xử sự rất dứt khoát, tính tình thẳng thắn, quả nhiên danh bất hư truyền!”
“Ông Lôi, thật ra lần này dùng thủ đoạn bất đắc dĩ mời ông tới đây cũng không có lý do nào khác, chỉ là tôi đây vô cùng ngưỡng mộ ông, muốn kết bạn với ông, không biết ông Lôi có nể mặt không?”
Lôi nữ vương cười nhẹ: “Cậu Vương nói đùa, chẳng lẽ cậu cảm thấy chúng ta không phải bạn bè ư? Tôi vẫn luôn coi cậu là bạn bè mà”
Vương Trạch nhìn Lôi nữ vương, bật cười ha hả: “Nếu là bạn bè vậy ông Lôi có thể ở lại đây xem cùng tôi một vở kịch không?”
Lôi nữ vương thầm nghĩ: “Thì ra đây là mục đích của Vương Trạch, xem ra nhà họ Cung chính là kẻ đứng sau giật dây xúi giục nhà họ Vương.
“Nhà họ Cung phụ trách tấn công trực diện, nhà họ Vương phụ trách chặn đường phía sau cho nhà họ Cung, ngăn không cho người tới cứu.
Nếu Lôi nữ vương đồng ý ở lại ở, không đến Hà Tây ngăn cản nhà họ Cung thì sau này bà ta sẽ là bạn bè thật sự của nhà họ Vương.
Nhưng Trình Kiêu có ơn với Lôi nữ vương, tuy bà ta cũng luôn giúp anh, nhưng còn lâu mới xứng đáng được với ân tình của anh đối với bà.
Mặc dù người ở cấp độ như Lôi nữ vương thông thường đều đặt lợi ích lên đầu, chẳng hạn như Mã Tài, ban đầu ông ta là một trong mười hai người dưới trướng Lôi nữ vương. Nhưng bây giờ lại thần phục Trình Kiêu, làm việc cho Trình Kiêu.
Nhưng Lôi nữ vương không phải Mã Tài, quan hệ của bà ta với Trình Kiêu không phải điều Mã Tài có thể so sánh.
Đối với bà ta, Trình Kiêu là ân nhân, là chỗ dựa phía sau, đồng thời cũng là bạn bè.