Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Tuy Lôi nữ vương không hẳn là người của giới võ đạo, nhưng bà ta vẫn biết hàm ý của hai chữ song tu. 

Khuôn mặt dưới tấm khăn che mặt của Lôi nữ vương đỏ bừng, bà ta trừng mắt nhìn tiểu sư thúc và hét lên đầy giận dữ: "Ông đúng là phần tử cặn bã trong giới võ đạo!" 

Vì thân phân và địa vị của Lôi nữ vương ở đời thường nên chưa có một ai dám bất kính với bà ta cả. 

Thế mà tiểu sư thúc lại dám khinh nhờn bà ta, thế nên Lôi nữ vương không thể nào nhẫn nhịn nổi. 

"Vậy tức là cô từ chối" Tiểu sư thúc cũng không để bụng, như thể được ông ta để mắt chính là niềm vinh hạnh của Lôi nữ vương vậy. 

"Đừng nói lời vô ích nữa, ông muốn cướp nước Sinh Mệnh thì đi qua xác tôi đã rồi hẵng nói!" Lôi nữ vương hất tay, một luồng khí mạnh mẽ chứa đầy giận dữ bộc phát, uy thế khá mạnh. 

"Cô không phải đối thủ của tôi, ngoan ngoãn chịu trói đi thôi, tôi không muốn khiến cô bị thương!" 

Tiểu sư thúc xem thường nói, sau đó ông ta tiến lên trước bắt lấy Lôi nữ vương. 

"Hừ!" Lôi nữ vương hừ một tiếng, thân hình thướt tha nhảy lên cao và đến trên không tung chưởng về phía tiểu sư thúc. 

Cú đấm này cuốn theo tiếng gió gào thét, nó lao đến với tốc độ siêu nhanh, không nên xem thường nó. 

Nhưng trông sắc mặt tiểu sư thúc rất hờ hững, khi một chưởng của Lôi nữ vương lao đến thì đột nhiên giơ tay ra nắm lấy cánh tay trắng nõn nà của Lôi nữ vương. 

"Da đẹp đấy, đủ để song tu với tôi!" Tiểu sư thúc nhìn Lôi nữ vương mà như đang nhìn một món đồ vậy, cách nhìn đó khiến Lôi nữ vương cực kì xấu hổ. 

"Đồ cặn bã, ông cứ mơ đi!" Lôi nữ vương hét to, bà ta dùng hết sức mình mới tránh khỏi sự khống chế của tiểu sư thúc được. 

Nhưng có vẻ cổ tay bà ta đã bị đau do bị tiểu sư thúc cầm lấy. 

Trong lòng Lôi nữ vương đầy hốt hoảng: “Tuy tên này ăn nói xằng bậy nhưng thực lực thì rất mạnh!" 

"Trình đại sư à, nếu ngài vẫn chưa quay lại, chắc tôi không trụ nổi mất" 

Tiểu sư thúc ngạc nhiên nhìn Lôi nữ vương: “Cô tránh thoát khỏi sự khống chế của tôi khiến tôi bất ngờ quá đấy, xem ra công pháp mà cô tu luyện không hề tầm thường." 

Tiểu sư thúc cười gian: "Tự dưng tôi bỗng thấy hứng thú với cô hơn. 

"Chết đi!" Lôi nữ vương giận dữ. Bà ta không muốn nghe ông ta nói thêm câu nào nữa nên đã dùng hết mọi tu vi để tấn công lần nữa. 

Tiểu sư thúc gật đầu tỏ vẻ khen ngợi: “Được đấy, tuy chỉ mới bước vào Hóa Cảnh nhưng thực lực đã ngang bằng một ít Tông Sư cảnh Đại Thành rồi" 

"Hai đồ đệ của tôi thua dưới tay cô cũng đúng thôi!" 

"Nhưng cô muốn thắng tôi bằng thực lực thế này thôi ư, cô còn kém xa lắm" 

Trước đòn tấn công của Lôi nữ vương, tiểu sư thúc không hề tránh mà tung chưởng ra đỡ. 

Ầm! 

Chưởng gió đầy mạnh mẽ lan tràn khiến Lôi nữ vương bay ra ngoài, mạng che mặt cũng bị luồng gió mạnh đánh bay và để lộ gương mặt xinh đẹp hãy còn quyến rũ lắm. "Chủ nhân!" Vân Nguyệt kêu lên rồi tiến lên chỗ Lôi nữ vương và đỡ bà ta. 

"Tôi không sao. Lôi nữ vương nói. 

Tiểu sư thúc nhìn gương mặt tuy đã dãi gió dầm mưa nhưng vẫn rất xinh đẹp của Lôi nữ vương, dường như mắt cũng nổi lửa. 

"Không ngờ cô đẹp đến thế!" 

"Tôi phải có được cô!" 

Tiểu sư thúc thích thú cười to, rồi bóng người lóe lên và tiến lên bắt Lôi nữ vương. 

"Chủ nhân cẩn thận!" Vân Nguyệt hét và tiến lên với ý định đỡ đòn này thay cho Lôi nữ vương. 

Nhưng đã bị Lôi nữ vương đẩy ra trước: “Đừng có điên, cô không phải đối thủ của ông ta!" 

Lần này Lôi nữ vương không thoát được, bà ta đã bị tiểu sư thúc bắt đi và phong ấn tu vi lại. 

"Chủ nhân!" 

"Ngài Lôi!" 

Vân Nguyệt, Phong Miên và Mã Tài hoảng sợ hét lên. 

Lôi nữ vương trợn mắt nhìn họ: “Đừng để ý đến tôi, chờ Trình đại sư về!" 

Cung Thu Thiện cười lạnh nói: “Chết đến nơi mà còn mong Trình đại sư về cứu bà à? Tiếc là giờ anh ta đã xuống mười tám tầng địa ngục rồi" 

Tiểu sư thúc cười gian nói: “Cô cứ yên tâm, tôi không giết cô đâu. Ít Tông Sư là nữ mà xinh đẹp như cô lắm, tôi sẽ đối xử với cô như thể là bảo vật vậy" 

Nói rồi tiểu sư thúc giơ tay vươn tới ngực Lôi nữ vương ngay tại đó... 

"Đồ khốn nạn!" 

Lôi nữ vương tái mặt: “Có chết thì tôi cũng sẽ không để ông làm nhục tôi!" 

Lôi nữ vương cắn lưỡi với ý định tự sát, nhưng tiểu sư thúc nhanh tay nhanh mắt đã nắm cắm Lôi nữ vương. 

"Tôi không nỡ để cô chết đấy" 

Sau vài động tác nhỏ, tiểu sư thúc đã phong kín các huyệt chính trên người Lôi nữ vương. 

"Cái vị Trình đại sư đó cho cô uống thuốc gì mà lại khiến cô một lòng một dạ với cậu ta thế?!" 

"Sau này cô mà ngoan ngoãn đi theo tôi, tôi đảm bảo sẽ đối xử tốt với cô hơn cả Trình đại sư nữa" 

Tay tiểu sư thúc vuốt ve đôi gò má trơn bóng của Lôi nữ vương. 

"Có giỏi thì giết tôi đi!" Lôi nữ vương tức đỏ cả mặt. Bà ta hận mình vì đã không tự tử sớm hơn, thế nên bây giờ muốn chết cũng không được. 

Tiểu sư thúc cười xấu xa nói: “Sao tôi lại giết cô được đây? Tôi thương cô còn không hết. Đi nào, tôi dẫn cô đi tìm đến vui vẻ!" 

Nói rồi tiểu sư thúc ôm ngang Lôi nữ vương và đi vào biệt thự. 

"Còn lại giao cho các ngươi đấy!" Tiểu sư thúc trách móc nhìn A Thành và A Vũ. 

"Da!" 

Vân Nguyệt và Phong Miên vội vàng ngăn trước người tiểu sư thúc và giận dữ nói: “Thả chủ nhân chúng tôi ra!" 

"Cút!" Tiểu sư thúc quát lạnh rồi quay đầu lại mắng A Thành và A Vũ: “Hai tên vô dụng các ngươi còn đứng đó làm gì?" 

A Thành và A Vũ đỏ mặt, lập tức tấn công Vân Nguyệt và Phong Miên. 

Vân Nguyệt và Phong Miên chỉ là võ giả Tiên Thiên cảnh nên không thể đánh thẳng hai đối thủ là Tông Sư được, thế nên mới được một hiệp đã bị đánh bay và bị A Thành với A Vũ bắt. 

"Thả họ ra!" Lôi nữ vương tức giận nhìn tiểu sư thúc và quát. 

"Được thôi, chỉ cần cô ngoan ngoãn nghe lời thì tôi sẽ cho hai người đó đi theo cô." Tiểu sư thúc cười xấu xa nói. 

"Thả họ đi, ông muốn gì tôi cũng đồng ý hết." Sắc mặt Lôi nữ vương đầy tuyệt vọng, chuyện đến nước này nên bà ta chỉ đành chịu nhục thôi, bà ta không muốn Vân Nguyệt và 

Phong Miên bị liên lụy vì mình. 

"Chủ nhân đừng làm thế!" Vân Nguyệt hét lên và liên tục lắc đầu." 

Lôi nữ vương nhìn hai người, sắc mặt trông rất bi tráng như thể liều chết, rồi bà ta mỉm cười nói: “Đừng để ý đến tôi, hai người sống cho tốt vào!" 

"Được rồi được rồi, mau đưa hai ả này đi chỗ khác đi, đừng làm lỡ chuyện song tu của ta và người đẹp." Tiểu sư thúc không nhịn được mà khoát tay nói. 

"Dạ!" A Thành và A Vũ lập tức áp giải đưa Vân Nguyệt và Phong Miên đi. 

Không ai nhận ra rằng, trong đống lá khô ở rừng cây bên phải biệt thự bị gió thổi bay mấy chiếc lá và để lộ một cặp mắt đang nhắm nghiền. 

Thư Nam không biết anh ta đã bế quan bao lâu nữa, chỉ mỗi khi năng lượng trong người hết sạch anh ta mới tỉnh lại để ăn một bữa no nê, còn thời gian còn lại đều dùng để tu luyện. 

Lúc này, Thư Nam đã hiểu ra một ít rồi. 

"Hóa ra là núi nhưng không phải núi, là sông nhưng không phải sông, hình như mình đã hiểu rồi" 

"Ngọn núi trước mắt không phải là ngọn núi thật, con sông trước mắt cũng không phải là con sông thật. Tất cả đều được tạo ra bởi năng lượng của trời đất." 

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!