Thiên Kiếp Thủ, là thủ đoạn công kích vạn kiếp bất diệt, tuy rằng không bằng mười tám thức của Trình Kiêu nhưng đây là phương pháp cận chiến đứng đầu tu tiên giới.
Khi đã luyện Thiên Kiếp Thủ tới đột điêu luyện, như tấm mà rủ xuống từ bầu trời, bàn tay thiên kiếp, cho nên gọi là Thiên Kiếp Thủ.
Thiên kiếp hùng mạnh, đó là dù lấy tiên đế tôn sư cũng chỉ có thể nhìn lại. Nếu công pháp này có thể được gọi là Thiên Kiếp Thủ, vậy đủ để biết nó mạnh cỡ nào.
Bàn tay to lớn che trời lấp đất, giống như vòm trời sụp xuống áp lên Tiểu sư thúc.
"A... Á!"
Tu vi trên người Tiểu sư thúc hoàn toàn bùng nổ, không giữ lại dù chỉ một chút, tay ông ta được ánh sáng xanh bao bọc, vầng sáng ngày càng lớn, giống như mặt trời màu xanh, đánh lại bàn tay đen khổng lồ trên bầu trời.
Bùm!
Giống như một viên đạn pháo nổ mạnh, mọi người đứng xung quanh bị gió lớn đẩy lui về sau liên tục, mảnh đất dưới chân Tiểu sư thúc bị nứt ra.
Một quyền một chưởng giằng co giữa không trung vài giây, Tiểu sư thúc phun ra một ngụm máu tươi rồi bay ngược ra ngoài.
"Anh Thẩm!" Cung Thu Thiện kinh hãi hô lên, nhưng ông ta cũng không dám đến đỡ người.
"Sư phụ!" A Thành và A Võ khiếp sợ ra mặt, ở trong ấn tượng của bọn họ, ngoài tông chủ ra thì sư phụ chính là vô địch, không ngờ lại bị một tên vắt mũi chưa sạch đánh bại.
Sắc mặt Thư Nam bình thản, anh ta chậm rãi tiến lên đi đến bên cạnh Tiểu sư thúc, một chân dẫm nát ngực ông ta.
Sắc mặt Tiểu sư thúc xanh mét, ông ta giãy dụa muốn ngồi dậy nhưng không làm được.
"Nhóc... Con, lúc trước mày lại đi che dấu... Thực lực! Chiêu cuối cùng kia mới là thực lực thật sự của mày, đúng chứ?" Tiểu sư thúc gian nan nói.
"Tôi chưa bao giờ che dấu thực lực, chính ông kiến thức hạn hẹp, không biết Vạn Kiếp Bất Diệt công mạnh cỡ nào." Thư Nam lạnh lùng nói.
Đặc điểm của Vạn Kiếp Bất Diệt công chính là thừa nhận thương tổn càng lớn thì uy lực bộc phát càng lớn, trừ khi đối phương quá mạnh mẽ, có thể giết chết bản thân chỉ trong một chiêu, nếu không khi càng kéo dài, Vạn Kiếp Bất Diệt công sẽ phát huy ra uy lực mà kẻ khác không thể tưởng tượng được.
"Nhãi ranh, mau thả sư phụ tao ra, nếu không tao sẽ giết hai cô gái này!" A Võ dùng một tay bóp cổ Vân Nguyệt, nói lời uy hiếp.
"Đừng!" Lôi nữ vương la lớn.
Sắc mặt Thư Nam lạnh lùng: "Dám uy hiếp tao!"
Đột nhiên, chân Thư Nam dùng lực, xương sườn của Tiểu sư thúc lập tức bị gãy vụn, tiếng răng rắc do xương cốt bị gãy vang lên rõ mồn một.
"Á!"
Tiểu sư thúc kêu la thảm thiết.
A Vũ kinh ngạc đến ngây người: "Sư phụ"
Thư Nam lạnh lùng nói: "Đây là cái giá phải trả cho việc uy hiếp tao!"
Tiểu sưu thúc gian nan nói: "Cậu thả tôi ra, tôi cho đệ tử tôi thả bọn họ!"
Thư Nam vẫn lạnh lùng, anh ta liếc nhìn Vân Nguyệt và Phong Miên một cái, mặt không chút thay đổi nói: "Tôi lại không biết bọn họ, bọn họ sống hay chết có liên quan gì đến tôi đâu?"
"Ông dẫn người xông vào nhà tôi, nếu tôi thả ông, chuyện này truyền ra ngoài có phải người khác sẽ cảm thấy tôi dễ bắt nạt không!"
"Chết đi!"
Từ đầu đến cuối, giọng điệu của Thư Nam đều vô cùng bình thản, chẳng qua ra tay lại không chút hàm hồ, anh ta đạp một cái, ngực Tiểu sư thúc lập tức vỡ ra, máu chảy đầm
dia.
"Á!" Cung Thu Thiện khiếp sợ, không ngờ Thư Nam nói giết là giết.
"Sư phụ!" A Vũ và A Thành hoảng sợ la to, phẫn nộ trợn mắt nhìn Thư Nam.
"Ranh con, mày giết sư phụ tao, tao sẽ giết hai người này!"
A Võ đang chuẩn bị phát lực bóp chết Vân Nguyệt thì bị A Thành ở bên cạnh ngăn lại.
"Dừng tay!" A Thành quát khẽ.
A Vũ cả giận nói: "Sao cậu lại cản tôi?"
A Thành âm trầm nói: "Cậu choáng váng à, giết bọn họ thì chúng ta phải làm sao?"
"Ngay cả sư phụ cũng không phải đối thủ của hắn, cậu cảm thấy chúng ta có thể trốn à?" A Vũ cả giận nói: "Không trốn được thì cùng lắm chết ở chỗ này!"
A Thành quát: "Chúng ta đều chết ở đây vậy lấy ai về báo tin cho tông chủ!"
Thư Nam quay đầu nhìn hai người, lạnh lùng quát: "Còn không mau cút đi!"
A Vũ phẫn nộ không muốn đi, nhưng lại bị A Thành mạnh mẽ lôi đi.
Cung Thu Thiện đáng mắt với vài tên thanh niên còn lại, mấy người cùng nhau âm thầm rời đi.
Lôi nữ vương nhìn về phía Thư Nam, bà ta tiếc hận nói: "Cậu không nên thả bọn họ rời đi!"
Sắc mặt Thư Nam lạnh lùng, anh ta không trả lời mà đi thẳng về phòng.
"Tôi cũng bị thương.
Nói xong, anh ta lấy tay che ngực, một tia máu tươi tràn ra từ khóe miệng.
Hiện tại, ở giới tông sư, thực lực của Thư Nam đã có cùng cảnh giới với Tiểu sư thúc.
Nhưng trong lúc ứng chiến vội vã, thực lực của Thư Nam cũng không củng cố, mà chỉ có một phần ba tu vi ở thời kỳ đỉnh cao.
Nếu không, khi đối phó Tiểu sư thúc, anh ta hoàn toàn có thể giết đối phương ngay chiêu đầu tiên.
Không phải bị mọi người đánh thức thì lần lĩnh ngộ này cũng đủ để Thư Nam đột phá lên cảnh giới đỉnh tông sư.
Cảnh giới tông sư đỉnh phong của Vạn Kiếp Bất Diệt công, thậm chí có thể dễ dàng đánh gục Tô Lương Tử, người cũng ở cảnh giới đỉnh phong tông sư.
Dù là thế nào, hồ Nguyệt Nha tạm thời được bảo vệ. Chẳng qua tiếp theo nhất định sẽ bị đối phương trả thù, chỉ hy vọng Trình đại sư có thể nhanh chóng trở về.
Tỉnh Tây Ninh, núi Thất Tinh.
Nơi này là vị trí của môn phái Thất Tinh Tông.
Tông chủ Thất Tinh Tông tên là Cung Trường Sinh, là một đệ tử được nhà họ Cung đưa vào Thất Tinh Tông.
Có điều người đệ tử này rất không chịu thua kém, trổ hết tài năng giữa bao nhiêu đồng môn, cuối cùng thành tông chủ Thất Tinh Tông.
Dựa theo thế hệ, Cung Trường Sinh chính là chú họ của Cung Thu Thiện.
Thời điểm nhà họ Cung quật khởi một cách nhanh chóng ở Tây Ninh chính là thời gian sau khi Cung Trường Sinh trở thành tông chủ Thất Tinh Tông.
Cho nên, Vương Trạch mới có thể tìm được nhà họ Cung, mục đích chính là mượn thanh đao Thất Tinh Tông này giết Trình Kiêu.
Thực lực của Thất Tinh Tông cũng là số một số hai ở giới võ đạo, thậm chí Thất Tinh Tông còn là môn phái duy nhất kết hợp đạo pháp và võ đạo.
Hơn nữa Thất Tinh Tông truyền thừa lâu đời, tuy trong đó có khoảng thời gian truyền thừa đứt đoạn nhưng thân là tông môn truyền thừa lâu đời, nói không chừng vẫn có sát khí nào đó không ai biết.
Mặt khác, công pháp của Thất Tinh Tông có thể so với công pháp cổ. Chỉ có điều đệ tử của Thất Tinh Tông đều được chiêu mộ ở thế tục cho nên mới bị giới cổ võ bài xích.
Nếu không Thất Tinh Tông đã lệ thuộc vào giới cổ võ rồi.
Tại sảnh lớn của Thất Tinh Tông.
Tông chủ Cung Trường Sinh một thân áo trắng cao lớn bất phàm, sắc mặt âm u nhìn A Thành và A Võ ở phía dưới, cùng với đám người Cung Thu Thiện mang đến tấn công hồ Nguyệt Nha.
"Thất Tinh Tông ta vẫn chưa chiếm lấy một cọng cỏ của hồ Nguyệt Nha, thế mà đệ tử của Trình đại sư lại giết sư đệ của ta. Thù này không báo, sau này Thất Tinh Tông ta còn mặt mũi nào sống ở giới võ đạo!"
"Đại trưởng lão ở lại trông coi núi, các trưởng lão và đệ tử còn lại theo ta đi Hà Tây!"
Ba ngày sau, Thất Tinh Tông dốc hết lực lượng, mấy chục người kéo nhau đi Hà Tây.
Thủ đô, trung tâm quyền lực Á tộc, nơi Đại tộc trưởng nghỉ ngơi.
Hồng Sơn Hà nghiêm mặt bước vào.