Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Lôi nữ vương nhìn Mã Tài: “Ông dẫn người đi đi” 

“Tôi ở lại!” 

Vân Nguyệt sốt ruột nói: “Không được, nếu đi thì cùng đi, nếu không chúng tôi và chủ nhân sẽ cùng ở lại. 

Lôi nữ vương lắc đầu: “Thực lực của mọi người quá thấp, lần này hiển nhiên đối phương đã dốc toàn lực, mọi người ở lại cũng không có ích gì, mau đi đi!” “Mau lên, đừng lề mề!” Thư Nam lạnh lùng nói. 

Lôi nữ vương nhìn Vân Nguyệt, an ủi: “Cô và Phong Miên tiên sinh, nếu chúng tôi không đánh lại được cũng sẽ rút lui, các cô ở lại sẽ chỉ trở thành gánh nặng thôi. “Được, chúng tôi xuống núi chờ người. Không chờ được thì chúng tôi vẫn sẽ ở đó” Vân Nguyệt kiên quyết nói. 

Lôi nữ vương bất đắc dĩ: "Được, mọi người xuống núi chờ tôi trước đi. 

Mã Tài và nhóm Vân Nguyệt xuống núi từ con đường phía sau biệt thự, chỉ còn lại Lôi nữ vương và Thư Nam. 

Thư Nam nhìn Lôi nữ vương rồi trầm giọng bảo: “Bà cũng đi đi, ở lại cũng không có ích gì mấy” 

Lôi nữ vương nói: “Tuy thực lực của tôi không bằng cậu, nhưng cũng là Tông Sư cảnh, có thể tự bảo vệ được mình, ở lại ít nhiều cũng sẽ có chút tác dụng. 

“Vậy được rồi, chúng ta cùng đi gặp đám trợ giúp nhà họ Cung đi 

Thư Nam vừa nói xong đã nhảy từ sân thượng xuống sân nhà. 

Lôi nữ vương cũng nhảy xuống phía sau Thư Nam. 

Cung Trường Sinh và Cung Thu Thiện dẫn theo hơn chục người lần lượt vào sân, dừng lại ở nơi cách Lôi nữ vương và Thư Nam chừng năm mét. 

“Là các người giết sư đệ của tôi?” Cung Trường Sinh nhìn Thư Nam với vẻ mặt âm trầm. 

“Là tôi!” Giọng Thư Nam rất lãnh đạm. 

“Vậy thì đi chết đi!” Cung Trường Sinh không nhiều lời, khí thế trên người đột nhiên bộc phát, ông ta tung một quyền về phía Thư Nam. 

Mắt Thư Nam thoáng qua tia sáng lạnh, hắc quang bắn ra từ trên người, anh ta cũng đáp lại bằng một quyền. 

Râm! 

Thư Nam bị đánh bay ra ngoài, chật vật đáp xuống đất. 

Lôi nữ vương khẽ cau mày, người này quá mạnh, một quyền đã đánh bay Thư Nam, thực lực không biết mạnh hơn tiểu sư thúc bao nhiêu. 

Thư Nam lập tức đứng dậy, cúi đầu trầm mặt im lặng đi về phía Cung Trường Sinh. 

“Hửm? Không tệ đấy chứ, vẫn có thể đứng lên được!” Cung Trường Sinh cười lạnh một tiếng, lại tung ra một quyền. 

Hắc quang trên người Thư Nam lan ra, anh ta cũng đáp lại bằng một quyền. 

Râm! 

Thư Nam lại bị đánh bay, suýt nữa đã va vào bức tường của biệt thự. 

Thư Nam lại đứng dậy, nhìn Cung Trường Sinh với vẻ mặt nặng nề. 

“Thiên Kiếp Thủ!” 

Một quả cầu hắc quang đột nhiên bộc phát ra từ cơ thể Thư Nam, anh ta nhảy vọt lên, tung một chưởng về phía Cung Trường Sinh. 

Thư Nam vốn định gắng gượng chịu đựng thêm vài đòn công kích của Cung Trường Sinh nữa, nhưng thực lực của Cung Trường Sinh rõ ràng mạnh hơn Thư Nam quá nhiều. Thư Nam lo nếu mình bị thương nặng thì sẽ không thể sử dụng Thiêp Kiếp Thủ được nữa. 

Cung Trường Sinh nhìn cự bàn tay khổng lồ màu đen trên bầu trời, trên mặt lộ vẻ kinh ngạc: “Không ngờ còn có võ kỹ lợi hại thế này, bảo sao lại giết được sư đệ vô dụng của 

tôi!” 

“Tuy cậu chỉ có thực lực Tông Sư Đại Thành, nhưng chiêu này của cậu cũng đủ để đánh bại Tông Sư Đỉnh Phong rồi!” 

“Tiếc là người cậu gặp lại là tôi!” 

Cung Trường Sinh chỉ kiếm lên trời: “Thất Tinh Hội Linh nghe lệnh!” 

“Thất Tầng Lôi Bạn!” 

Linh khí của đất trời trong bán kính trăm mét tập trung về phía Cung Trường Sinh một cách điên cuồng, quanh người ông ta nổi lên một cơn cuồng phong. 

Từng vòng từng vòng ánh sáng xanh bao phủ cánh tay ông ta, trên nắm tay của ông ta còn có những tia điện chớp loé, trông giống như lôi thần giáng thế. 

Vẻ mặt Cung Thu Thiện kinh hãi: "Không ngờ bao nhiêu năm không gặp, thực lực của chú lại lợi hại đến mức này! Chú ấy đã không thể coi là người bình thường nữa rồi phải không?” 

Lôi nữ vương cũng thầm giật mình kinh hãi, bà ta có thể cảm nhận được hơi thở có thể huỷ thiên diệt địa từ nắm đấm của Cung Trường Sinh. 

“Mạnh quá, mình đã từng được thấy thực lực của người này, là người mạnh nhất ngoại trừ Trình đại sư. 

Lôi nữ vương đã âm thầm chuẩn bị, nếu Thư Nam không địch lại được thì bà ta sẽ lập tức đưa anh ta bỏ chạy. 

Bàn tay đen khổng lồ che trời, đè xuống Cung Trường Sinh giống như tấm màn trời, chính là Thiên Kiếp Thủ. 

Cung Trường Sinh đứng tại chỗ, quần áo trắng tung bay trong cơn gió mạnh nhưng ông ta thì vẫn bất động, chỉ lạnh lùng nhìn lên trời, tia chớp trên hai nắm đấm vẫn chớp loé. 

Khi bàn tay đen khổng lồ hạ xuống, Cung Trường Sinh mới tung ra một quyền. 

Đoàng! Đoàng! Đoàng... 

Liên tiếp bảy tiếng sét lớn đinh tai nhức óc vang lên, như pháo hoa nở rộ khắp chốn. 

Bàn tay đen khổng lồ trên trời không còn hạ xuống nữa, tựa như bức màn bị xé rách, từ từ biến mất để lộ ra bầu trời trong xanh. 

Thân thể Thư Nam lao vụt từ trên trời xuống đất rồi chật vật đập xuống đất, anh ta phun ra một ngụm máu tươi. 

"Di!" 

Vừa tiếp đất, Thư Nam đã hét lớn, quay người nhảy lên chạy về phía sau biệt thự. 

Lôi nữ vương đã chuẩn bị xong, thấy Thư Nam chạy trốn, bà ta lập tức đuổi theo. 

“Tông chủ, đừng để bọn chúng chạy mất, thả hồ về rừng sẽ để lại hậu hoạ về sau. Cung Thu Thiện lo lắng nói. 

Cung Trường Sinh khinh miệt: “Trong mắt cậu bọn họ là hổ, nhưng trong mắt tôi bọn họ chỉ là hai con sâu bọ mà thôi, không đáng nhắc tới!” 

“Bây giờ để tôi quan sát kỹ vùng thiên địa này nào. Ha ha ha... 

Cung Thu Thiện lo lắng nói: “Tông chủ, người đó là Lôi nữ vương đấy! Nếu bà ta chạy mất thì bao nhiêu sản nghiệp dưới tay bà ta chẳng phải đều sẽ lãng phí sao?” 

Cung Trường Sinh suy nghĩ giây lát: "Cậu nói đúng, tuy tiền bạc của giới thế tục không thể nâng cao tu vi cho võ giả, nhưng một tông môn muốn phát triển lớn mạnh thì cần rất nhiều tiền để duy trì.” 

“Tam trưởng lão, ông dẫn vài người đuổi theo, nhất định phải bắt được người phụ nữ đó về.” 

Một ông già mặc áo đen đứng dậy thưa: “Vâng!” 

“Mấy người đi theo tôi!” Tam trưởng lão chỉ vào ba người rồi dẫn họ rời đi, đuổi theo phương hướng của Lôi nữ vương. 

Cung Trường Sinh hét lên với đám đệ tử: “Mọi người nhìn xung quanh xem, nếu không có nguy hiểm thì chúng ta chuyển tông môn tới đây” 

“Với linh khí của nơi này, chỉ vài năm nữa thôi Thất Tinh Tông của chúng ta sẽ trở thành đại tông môn đứng đầu giới võ đạo!” 

Lôi nữ vương đuổi theo Thư Nam xuống núi, khi đến lưng chừng núi thì hai người gặp nhau. 

“Có người đuổi theo, tôi sẽ dụ bọn chúng, cậu chạy về hướng Tây đi” Lôi nữ vương gấp gáp nói. 

Thư Nam im lặng không nói, đứng yên tại chỗ. 

Lôi nữ vương biết anh ta không muốn để mình mạo hiểm, bèn vội vàng khuyên nhủ: “Cậu yên tâm, tôi không bị thương, hơn nữa công pháp của tôi cũng là Trình đại sư chỉ dạy, cho dù bọn chúng đuổi kịp tôi cũng chưa chắc đã đánh bại được tôi!” 

“Bây giờ không phải là lúc lề mề, cậu mau đi đi!” 

Thư Nam nhìn Lôi nữ vương thật sâu rồi gật đầu, quay người chạy về hướng Tây. 

Lôi nữ vương đứng tại chỗ chờ một lúc, đến khi nhóm Tam trưởng lão đuổi tới nơi nhìn thấy bà ta, bà ta mới chạy ngược lại hướng Thư Nam. 

Lôi nữ vương xuống núi, gặp lại Vân Nguyệt và Phong Miên. 

“Chủ nhân không sao chứ?” Vân Nguyệt căng thẳng hỏi. 

“Không sao, đi mau!” Lôi nữ vương lo lắng quát lên. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!