Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

Nam Cương, tổng bộ của Hắc Vu giáo. 

Cả dòng chính của Hắc Vu giáo đều đã bị Trình Kiêu diệt sạch. 

Trình Kiêu trở về huyện Kê Kinh, đến nhà Mạc Vũ tìm cô ta. 

Nhìn thấy Trình Kiêu, Mạc Vũ vui mừng chạy tới, nắm lấy tay anh: “Tốt quá rồi, cuối cùng anh cũng về!” 

Trình Kiêu mỉm cười nhìn Mạc Vũ, cô ta nhận ra điều gì, đỏ mặt, vội vàng buông tay. 

“Anh tiêu diệt Hắc Vu giáo rồi à?" Mạc Vũ hỏi thử, cô ta cảm thấy đây là điều không ai có thể làm được. 

“Ừ” Trình Kiêu gật đầu, nghiêm túc nói: “Dòng chính của Hắc Vu giáo đã bị tôi giết, cô có thể về được rồi” 

“Đúng rồi, tôi đã mang công pháp cất giấu trong tổng bộ của Hắc Vu giáo về cho cô rồi, biết đâu lại có ích với cô” 

Trình Kiêu nhẩm niệm, những công pháp điển tích mang về từ Hắc Vu giáo chất đống trên đất. 

Nhìn những thứ này, Mạc Vũ kinh hãi, nhìn Trình Kiêu bằng vẻ không thể tin được: “Anh thật sự tiêu diệt Hắc Vu giáo rồi ư?” 

Lập tức, dường như Mạc Vũ nghĩ tới gì đó, cô ta đột nhiên hỏi: “Đúng rồi, anh có tìm thấy một tấm bản đồ rất kỳ lạ không?” 

Mắt Trình Kiêu khẽ đảo, anh nhìn Mạc Vũ: “Bản đồ thế nào?” 

Mạc Vũ đáp: “Bên trên có vẽ một ngọn núi, trên núi có một thanh kiếm” 

Trình Kiêu đưa tay ra, một tấm bản đồ lơ lửng trong không trung xuất hiện trong tay anh: “Có phải tấm này không?” 

“Đúng, chính là tấm bản đồ này!” Mạc Vũ vui mừng nhận lấy, sau khi xem một lượt thì lại nhíu mày bảo: “Không đúng, tôi cứ cảm thấy tấm bản đồ này có gì đó sai sai. 

Trình Kiêu lẳng lặng nhìn cô ta: “Có vấn đề chỗ nào? Có phải cảm thấy thanh kiếm này không giống lắm không?” 

Mạc Vũ vui mừng nói: “Đúng đúng, thanh kiếm này không giống với thanh trong trí nhớ của tôi lắm.” 

“Đúng rồi, sao anh biết?” 

Sau đó Trình Kiêu lại lấy ra một tấm bản đồ khác. 

“Đây mới là bản đồ tôi tìm thấy trong Hắc Vu giáo.” Trình Kiêu đưa bản đồ cho Mạc Vũ. 

Mạc Vũ kinh ngạc cầm trong tay, so sánh hai tấm bản đồ. 

“Anh... tìm được cái này ở đâu vậy? Đúng rồi, có phải anh còn có một thanh kiếm ngọc không?” Mạc Vũ ngạc nhiên nhìn Trình Kiêu. 

Ánh mắt Trình Kiêu hơi đảo qua, anh hỏi: “Thanh kiếm ngọc đó ở trong tay cô à?” 

Mạc Vũ nhìn Trình Kiêu, xoay người đi về hướng phòng: “Anh đi theo tôi.” 

Mạc Vũ sờ vị trí góc tường trong phòng một hồi, sau đó chậm rãi rút ra một thanh gỗ dài. 

Thanh gỗ dài hơn bảy tấc, nếu dùng làm bao kiếm thì chỉ có thể đựng được thanh kiếm ngọc đó. 

Mạc Vũ bóp mạnh, thanh gỗ vỡ ra, kiếm ngọc xuất hiện. 

Trình Kiêu cầm lấy kiếm ngọc, quả nhiên giống hệt với kiếm ngọc được vẽ trên bản đồ. 

Trình Kiêu lấy kiếm ngọc của mình ra, đưa cho Mạc Vũ: “Đây là thứ tôi tìm được ở Cốc Sơn của trấn Bao Cốc” 

Mạc Vũ nói: "Anh đang nói đến cung Nguyệt Thần à?” 

Trình Kiêu chợt nhìn Mạc Vũ: “Cô biết cung Nguyệt Thần?” 

Theo lý mà nói Mạc Vũ chưa đi đến sơn cốc bao giờ, Trình Kiêu đã nghe nói về cung Nguyệt Thần từ người gác cổng của ngôi đền đổ nát, những người khác đều gọi là động phủ tiên nhân Bái Nguyệt. 

“Tôi nhìn thấy trong điển tích của Bạch Vu giáo. Nghe nói trong Cốc Sơn có cung Nguyệt Thần Hành. 

“Cung Nguyệt Thần Hành?” Trình Kiêu nhíu mày, nói như vậy nghĩa là cung Nguyệt Thần không phải ở Nguyệt Thần? 

“Chẳng lẽ ngọn núi trên bản đồ mới là nơi ở thực sự của Nguyệt Thần?” 

“Xem ra vu giáo này có truyền thừa rất lâu đời.” 

Trình Kiêu nhìn Mạc Vũ: “Vậy cô có biết nguồn gốc của tấm bản đồ này không?” 

Mạc Vũ lắc đầu: “Tôi cũng không biết, chỉ nghe thánh nữ đời trước dặn dò nhất định phải bảo quản tốt hai thứ này, nói là muốn khiến Bạch Vu giáo trở nên lớn mạnh một lần nữa thì phải dựa vào tấm bản đồ này. 

Trình Kiêu cất bản đồ và kiếm ngọc đi: “Nếu tôi đoán không nhầm thì có lẽ tấm bản đồ này là Hắc Vu giáo cướp được từ tay các cô. 

“Nếu là vậy thì hãy để vật về với chủ đi!” 

Mạc Vũ cả kinh, vội nói: “Không được! Tấm bản đồ này do anh lấy về từ Hắc Vu giáo, nó là của anh!” 

Trình Kiêu nói: “Đừng từ chối, nếu tôi không đoán nhầm thì hẳn là còn có vài thứ giống như bản đồ và kiếm ngọc này nữa. Mặc dù có lẽ nó rất quý giá, nhưng cần tìm đủ thì mới có tác dụng. Nếu tấm bản đồ này là của Bạch Vu giáo các cô thì chứng minh Bạch Vu giáo và tấm bản đồ này có mối quan hệ rất lớn. 

Mạc Vũ suy nghĩ một chút, gật đầu nói: “Được, tôi sẽ nhận, nếu sau này anh cần thì có thể tới chỗ tôi lấy bất cứ lúc nào. 

Trình Kiêu bảo: “Đúng rồi, dòng chính của Hắc Vu giáo đã bị tôi diệt sạch rồi, nếu cô muốn về thì có thể về thu dọn tàn cục” 

“Tạm thời tôi không có ý định quay về. Mạc Vũ như có nỗi ám ảnh tâm lý với nơi đó, nếu không phải bất đắc dĩ thì cô không muốn về. 

Trình Kiêu nhìn cô ta, dặn dò: “Tôi cho cô số điện thoại, nếu có chuyện gì có thể gọi cho tôi.” 

“Cảm ơn anh Trình Kiêu!” Trong mắt Mạc Vũ hiện rõ vẻ cảm động. 

“Tạm biệt!” 

“Tạm biệt!” 

Tại hồ Nguyệt Nha, Cung Trường Sinh cho người chuyển sơn môn của Thất Tinh Tông tới. 

Còn bảo Cung Thu Thiện liên hệ với đội xây dựng chuẩn bị cải tạo hồ Nguyệt Nha, xây một loạt biệt thự cho các đệ tử trong tông môn ở. 

Khi Trình Kiêu trở lại biệt thự Vọng Nguyệt Lâu, nhìn thấy cảnh như bị cướp vào nhà. 

Các đệ tử của Thất Tinh Tông coi nơi này là sơn môn mới của mình, phá hỏng rất nhiều thảm thực vật trước cổng biệt thự. 

Nhìn thấy cảnh này, nét mặt Trình Kiêu bình tĩnh những mọi thực vật trong phạm vi hai mét quanh anh đều khô héo trong nháy mắt. Mấy thanh niên đang luyện quyền trên bãi cỏ bên ngoài đã nhìn thấy Trình Kiêu. 

“Này, anh là ai?” Một thanh niên cầm trường kiếm lạnh lùng quát. 

“Các anh là ai?” Giọng Trình Kiêu đều đều, vẻ mặt không cảm xúc. 

“Đây là sơn môn của Thất Tinh Tông tôi, người không phận sự miễn vào!” Thanh niên đó hét lớn, giống như chó hoang tuyên bố chủ quyền của mình, nói với người xông vào là Trình Kiều rằng đây là địa bàn của mình. 

“Sơn môn của Thất Tinh Tông” Trình Kiêu chậm rãi lẩm nhẩm, không để ý đến thanh niên đó mà đi thẳng về phía biệt thự. 

“Đứng lại! Đã bảo không được vào rồi sao vẫn được nước lấn tới thế hả?” Tốc độ của thanh niên ấy rất nhanh, anh ta chặn trước mặt Trình Kiêu, chỉ trường kiếm trong tay vào Trình Kiêu. 

“Cút đi mau, đây là sơn môn của Thất Tinh Tông chúng tao, nếu mày dám xông vào thì đừng trách chúng tao không khách sáo!” Một thanh niên khác quát. 

“Tránh ra” Trình Kiêu nhắm mắt làm ngơ hai thanh niên này, tiếp tục tiến về phía trước mà không dừng lại. 

Thanh niên cầm trường kiếm hơi giật mình, tay cầm kiếm run lên, hắn quát: “Mày còn dám tiến lên một bước thì đừng trách tạo không khách sáo!” 

Trình Kiêu vẫn tiếp tục đi về phía trước. 

“Tự tìm cái chết!” Trên mặt thanh niên kia hiện lên vẻ tàn nhẫn, giơ kiếm đâm về phía trái tim Trình Kiêu. 

Trình Kiêu phất tay, như xua đuổi ruồi nhặng đáng ghét. 

Râm! 

Thanh niên kia chỉ thấy có một lực mạnh đập thẳng vào ngực mình, cả người bay ra ngoài. 

“Kẻ thù tấn công!” 

Thanh niên còn lại biến sắc, lập tức rống to. 

Trình Kiêu mặc kệ, vẫn bước đi tiếp. 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!