"Hừ, mặc dù tôi không biết vì sao cậu may mắn không chết, nhưng chỗ này là địa bàn của Thất Tinh Tông, bây giờ cậu rời đi tôi có thể tha cho cậu một con đường sống. Cung Trường Sinh phách lối nói.
"Các người chiếm địa bàn của tôi mà lại nói để tôi rời đi, ai cho các người lá gan này. Trình Kiêu lạnh lùng đáp.
Cung Trường Sinh cười lạnh: "Địa bàn của cậu?"
"Ai có thể chứng minh? Cậu gọi nó một tiếng, nhìn xem nó có phản ứng lại cậu không. Nếu như có, tôi sẽ trả cho cậu, nếu như không, vậy cậu mau cút cho tôi!"
Đám người Thất Tinh Tông xung quanh ồn ào cười nói: "Đúng, cậu gọi một tiếng, nhìn xem nó có đáp lại cậu không!"
"Đây là chính ông nói đấy." Trình Kiêu không để ý đến sự cười nhạo của mọi người, anh vô cảm nâng chân dẫm nhẹ một cái.
Một luồng linh lực nhanh chóng truyền tới mắt trận pháp Tiên Thiên Ngũ Hành Tụ Linh, sau đó nhanh chóng truyền ra ngoài.
Ngay lập tức, cả ba mươi sáu mắt trận Tiên Thiên Ngũ Hành Tụ Linh gần như sáng lên cùng một lúc.
Ba mươi sáu luồng sáng dâng lên ở khắp các nơi thuộc hồ Nguyệt Nha, giống như ba mươi sáu ngôi sao sáng ngời trên bầu trời đêm, tựa như đang đáp lại lời kêu gọi của Trình Kiêu.
"Cái này...
"Sao có thể thể được!"
Đám người Thất Tinh Tông bao vây quanh đây khiếp sợ ra mặt, sắc mặt ai nấy đều rất khó coi.
Trình Kiêu nhìn Cung Trường Sinh, anh thản nhiên nói: "Tôi vừa mới gọi nó, nó cũng đáp lời, bây giờ các ông có thể cút được rồi."
Cung Trường Sinh nhìn Trình Kiêu, ông ta hơi cau mày, ánh mắt âm u, trong lòng thầm nghĩ: "Trình đại sư quả nhiên danh bất hư truyền."
"Ha ha, Trình đại sư quả nhiên có cách hay! Thậm chí ngay cả loại lừa gạt của thật sĩ giang hồ cũng tinh thông như vậy.
"Dừng màn biểu diễn của cậu lại đi, cậu cũng không cần uổng phí tâm tư, chỗ này đã là địa bàn của Thất Tinh Tông, ai dám cướp chính là kẻ địch của Thất Tinh Tông này!"
Sắc mặt Cung Trường Sinh lạnh lẽo, rõ ràng ông ta đang uy hiếp.
Trình Kiêu lạnh nhạt nói: "Đừng nói tôi chưa từng cho ông cơ hội, là chính ông không quý trọng.
Nói xong, Trình Kiêu bức ra một bước, miệng khẽ quát: "Đại đạo mười tám thức, thức thứ nhất, Đoạn Sơn thức!"
Một quyền này của Trình Kiêu, nhìn thì thấy động tác chậm chạp, nhưng nó lại như một cái búa lớn khai thiên lập địa, đánh thẳng về phía Cung Trường Sinh.
"Không ổn, mau tránh ra!" Cung Trường Sinh hét to với đám đệ tử sau lưng, người ông ta bộc phát một tầng sáng, ông ta hét lên: "Thất Trọng Lôi Bạo!"
Chiêu thức đánh ra, nghênh đón một quyền của Trình Kiêu.
Xoẹt xoẹt xoẹt...
Bảy tiếng nổ liên tục nổ tung trên không. Nhưng vẫn không thể ngăn cản quả đấm của Trình Kiêu, Cung Trường Sinh bị đánh bay thẳng ra ngoài.
Thất Trọng Lôi Bạo đã từng đánh Thu Nam hộc máu bay thẳng ra ngoài chỉ trong một quyền, vậy mà lại không chịu nổi một chiêu đại đạo mười tám thức của Trình Kiêu.
Chẳng qua thực lực của Cung Trường Sinh đủ mạnh, có thể gánh được một kích đại đạo mười tám thức của Trình Kiêu.
Đám đệ tử Thất Tinh Tông khiếp sợ ra mặt: "Sao lại thế được! Tông chủ lại bị một quyền của thằng kia đánh bay ra ngoài"!
"Trình đại sư thật sự mạnh như vậy sao?"
Cung Trường Sinh đứng lên từ dưới đất, ông ta nặng nề nhìn Trình Kiều: "Trình đại sư quả nhiên danh bất hư truyền"!
"Vừa rồi là tôi khinh địch, bây giờ để tôi học hỏi lại tuyệt học của Trình đại sư lần nữa!"
Cung Trường Sinh duỗi hai tay ra, một tia sáng xanh bắn ra từ cơ thể, lượn lờ quanh người ông ta.
Tiếp theo, hai ngón tay ông ta chập lại thành kiếm, chỉ về phía bầu trời quát khẽ: "Thất Tinh Hối Linh, nghe hiệu lệnh của ta"!
Rắc rắc!
Sấm sét giữa trời quang, một tia chớp xẹt qua bầu trời, trong vòng bán kính mười mét, linh khí thiên địa điên cuồng xao động, hội tụ về phía Cung Trường Sinh.
Cả người Cung Trường Sinh phình to ra, râu tóc dựng đứng, khí xanh vờn quanh khuôn mặt, giống như là Bạch Vô Thường dưới âm phủ.
"Trình đại sư, nghênh đón Thất Trọng Lôi Bạo của tôi một lần nữa"
Tiếng nói của Cung Trường Sinh giống như sấm rền cuồn cuộn, vang vọng khắp biệt thự Nguyệt Lâu, đinh tai nhức óc.
Mấy trưởng lão nhìn Cung Trường Sinh khí phách như thần Sấm giáng thế thì mặt đầy kinh sợ. "Có lẽ Thất Tinh Hối Linh của tông chủ đã luyện đã cảnh giới cao nhất rồi."
"Vừa rồi Trình đại sư thừa dịp tông chủ không chú ý để đánh lén tông chủ, cho nên tông chủ mới bị thua thiệt. Lần này Trình đại sư chết chắc rồi!"
"Có Thất Tinh Hối Linh tăng phúc, thực lực của tông chủ phải tăng ít nhất là gấp đôi, vậy thì chỉ cần một tay là có thể diệt Trình đại sư!"
Tất cả trưởng lão và người trong tông nhìn Trình Kiêu như nhìn một người chết.
Trình Kiêu lẳng lặng nhìn Cung Trường Sinh thi triển đạo pháp Thất Tinh Hối Linh, trong lòng hơi kinh ngạc: "Đây rõ ràng là đạo pháp, không ngờ ông ta có thể dung nhập nó vào võ đạo. Thất Tinh Tông đúng là có chút năng lực"
"Thức thứ hai, Phân Thủy thức"
Chờ một quyền của Cung Trường Sinh đánh tới, bấy giờ Trình Kiêu mới đánh quyền thứ hai ra.
Lại là bảy tiếng rền vang liên tiếp, cả người Cung Trường Sinh bị đánh bay ra ngoài lần thứ hai.
"Sao có thể như thế!"
Tất cả trưởng lão và đệ tử trợn mắt há hốc mồm.
Nếu như lần đầu tiên Cung Trường Sinh bị Trình Kiêu đánh bại là vì khinh địch. Lần thứ hai Cung Trường Sinh đã thi triển Thất Tinh Hối Linh, sức mạnh tăng lên gấp đôi, nhưng vẫn bị một quyền của Trình Kiêu đánh bay.
Vậy chỉ có thể nói rõ thực lực của Trình Kiêu cao hơn Cung Trường Sinh không chỉ một bậc!
Cung Trường Sinh bò dậy từ mặt đất lần nữa, ông ta nặng nề nhìn Trình Kiêu, lần này ông ta không còn dám khinh thường Trình Kiêu nữa.
"Trình đại sư quả nhiên danh bất hư truyền! Có điều dù cậu có mạnh tới đâu thì cậu cũng chỉ có một mình, chỗ này là của Thất Tinh Tông, nếu cậu đã đến, vậy thì đừng đi nữa"
"Các vị trưởng lão, bày trận Bắc Đẩu Thất Tinh!" Cung Trường Sinh hét lớn.
Mấy ông lão mặc đồ đen lập tức nhảy ra khỏi đám người, đứng yên ở vị trí tương đương với bảy ngôi sao của Bắc Đẩu, ai nấy đều lạnh lùng nhìn Trình Kiêu.
Cung Trường Sinh lại hét lên lần nữa: "Các đệ tử, bày trận Bắc Đẩu Thất Tinh!"
"Vâng!"
Mấy chục đệ tử lập tức bày trận ở vòng ngoài, bao vây ba tầng quanh Trình Kiêu.
Cung Trường Sinh đắc ý cười to: "Ha ha ha, Trình đại sư, cho dù cậu có ba đầu sáu tay thì hôm nay cũng không trốn khỏi kiếp nạn này!"
"Chịu chết đi!"
"Bắc Đẩu Thất Tinh trận thức thứ nhất, Diêu Quang Đảo Quyển!"
Cung Trường Sinh hét lớn một tiếng, mấy người đồng thời ra tay tấn công, làm cho Trình Kiêu không ứng phó kịp, trưởng lão đứng ở vị trí Diêu Quang bật nhảy lên, ông ta nhìn xuống từ trên cao, đánh một quyền về phía Trình Kiêu.
Mấy Người còn lại nhanh chóng rời đi, đưa chân khí của bản thân vào cơ thể vị trưởng lão đứng ở vị trí Diêu Quang.
Râm!
Trình Kiêu đón đòn tấn công của Bắc Đẩu Thất Tinh trận thức thứ nhất.
Lúc này đây, hai bên đều bị đẩy lùi mấy bước, lực lượng ngang nhau.
"Khá thú vị." Trình Kiêu cười nhạt khi nhìn Bắc Đẩu Thất Tinh trận.
Đám người Cung Trường Sinh lại kinh hãi: "Không ngờ tập hợp lực lượng của bảy người và thêm cả lực lượng của Bắc Đẩu Thất Tinh trận vậy mà mới chỉ đánh ngang nhau với cậu ta!"
"Thực lực của người này lại mạnh tới mức đó!"
"Không được, nhất định phải tốc chiến tốc thắng, tuyệt đối không thể kéo dài, một khi để cậu ta nhìn ra quy luật biến hóa của trận, việc đánh bại sẽ càng khó khăn hơn!"
Cung Trường Sinh lại quát: "Mọi người, nghe tôi chỉ huy!”
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!