Sau khi sắp xếp cho những người đó dọn dẹp chiến trường, Trình Kiêu trở lại biệt thự sạc điện thoại di động.
Một lát sau, Trình Kiêu mở máy lên, chuẩn bị liên lạc với Thư Nam và Lôi nữ vương, xem bọn họ có bình an hay không.
Ngay sau khi anh bật điện thoại di động lên, lập tức có một đợt tin nhắn bắn phá xuất hiện.
Có Lôi nữ vương, có Mã Tài, còn có Thư Nam.
Đại đa số đều là của Mã Tài, gần như tất cả đều là thúc giục Trình Kiêu lập tức trở về.
Trình Kiêu gọi điện thoại cho Thư Nam trước nhưng điện thoại di động của Thư Nam lại tắt máy.
Tiếp theo anh lại gọi điện thoại cho Tô Lương Tử, biết được Vương Đỗ Lan và Lâm Ngọc đã trở về Trung Châu. Sau khi mọi chuyện ổn thỏa, Trình Kiêu cúp điện thoại.
Sau đó, Trình Kiêu gọi điện thoại cho Mã Tài.
Nhận được điện thoại của Trình Kiêu, Mã Tài kích động thiếu chút nữa khóc lên: “Trình Đại sư, rốt cuộc anh cũng xuất hiện!”
Mã Tài ngay lập tức kể khổ, phóng đại hơn mười lần kể lại quá trình nhà họ Cung kết hợp với Thất Tinh Tông bắt nạt bọn họ.
Nói như là nếu Trình Kiêu vẫn chưa trở về, trái đất sẽ bị diệt vong.
Trình Kiêu lẳng lặng nghe xong rồi thản nhiên nói một câu: “Thất Tinh Tông đã bị tôi hủy diệt rồi.”
Ngay lập tức, lời nói của Mã Tài đột nhiên dừng lại, cả thế giới trở nên tĩnh lặng.
Một lúc lâu sau Mã Tài mới mở miệng nói: "Chỗ Lôi nữ vương cũng không có việc gì, tôi đã tìm cho cô ấy một chỗ nghỉ ngơi. Nhưng tôi vẫn chưa tìm thấy Thư Nam, từ lúc chạy trốn khỏi hồ Nguyệt Nha, anh ta bị thương, không biết cuối cùng chạy trốn ở nơi nào.
"Tôi biết rồi. Trình Kiêu thản nhiên nói, kết quả này tốt hơn rất nhiều so với những gì anh dự đoán, ít nhất là tất cả mọi người đều không có việc gì.
Về phần bị thương, chỉ cần không phải là vết thương trí mạng thì Trình Kiêu có bị thương nặng hơn nữa cũng có biện pháp chữa khỏi.
Điều quan trọng trước mắt là phải nhanh chóng tìm được Thư Nam.
Mã Tài bỗng nhiên nhớ tới điều gì đó, vội vàng nói: "Đúng rồi, nếu anh đã trở về, Thất Tinh Tông cũng đã bị tiêu diệt, vậy nước sinh mệnh của chúng ta cũng có thể tiếp tục tiêu thụ!”
"Tuy nhiên hiện tại thị trường Hà Tây thật sự quá nhỏ, cung không đủ cầu, toàn bộ mọi người đều chạy đến Hà Tây chúng ta để mua, rất nhiều người đều yêu cầu chúng ta mở rộng khu vực tiêu thụ, tốt nhất là tiêu thụ trên toàn quốc, nếu không sẽ kiện chúng ta độc quyền.”
Trình Kiêu đã đoán trước được nước sinh mệnh nhất định sẽ trở nên phổ biến, nhưng không nghĩ rằng cung lại không đủ cầu nhanh như vậy. Xem ra người trong xã hội hiện tại chú trọng đến sức khỏe hơn anh tưởng tượng rất nhiều.
Dựa theo tiến độ sản xuất hiện tại của nước linh khí, gần như có thể tiêu thụ trên toàn quốc.
"Có thể mở rộng khu vực bán hàng, bán trên toàn quốc. Anh chọn đại lý trong mỗi khu vực, tất cả các đại lý chỉ có quyền bán hàng, mọi chuyện còn lại đều phải tuân theo sự sắp xếp của chúng ta.
Mã Tài có chút khó xử: "Trình Đại sư, điều kiện này có phải quá hà khắc hay không? ít nhất phải cho bọn họ quyền tự định giá chứ?”
"Không, nếu nước sinh mệnh được sử dụng chỉ để kiếm lợi nhuận, nó sẽ là một con số thiên văn, sẽ phá vỡ thị trường toàn cầu" Trình Kiêu quả quyết từ chối.
Mã Tài có chút băn khoăn: "Nhưng cứ như vậy thì còn ai có thể đại diện cho sản phẩm của chúng ta chứ!”
"Yên tâm, bọn họ chẳng những sẽ đi làm đại lý, hơn nữa còn sẽ đánh vỡ đầu chảy máu để cướp đoạt, đến lúc đó anh nhất định phải xem qua, nghiêm túc chọn đại lý, nếu đại lý nào xảy ra vấn đề, anh phải chịu trách nhiệm.” Trình Kiêu nói.
Mã Tài cảm thấy đau đầu, đối với việc quyền lực to lớn vốn đã đến tay, bỗng nhiên biến thành củ khoai lang nóng bỏng tay.
"Được rồi, tôi nhất định sẽ nghiêm túc lựa chọn đại lý”
Sau khi đưa ra mấy yêu cầu cơ bản nhất, Trình Kiêu và Mã Tài kết thúc cuộc điện thoại.
Trình Kiêu vừa chỉ đạo những người của Thất Tinh Tông may mắn sống sót thu dọn chiến trường, sửa chữa sân bãi và cửa sổ bị hư hại, vừa tu luyện để khôi phục linh lực.
Sau khi tin tức truyền đến thủ đô, Hồng Sơn Hà mặt mày hớn hở hưng phấn đi tới chỗ đại tộc trưởng nghỉ ngơi.
Sau khi vào cửa, Hồng Sơn Hà cung kính chào bằng quân lễ.
"Ông Hồng, mời ngồi!" Đại tộc trưởng đang ngồi ở trên ghế uống trà, nhìn thấy Hồng Sơn Hà tiến vào bèn đặt chén trà xuống rồi nói.
Hồng Sơn Hà không ngồi xuống, mà trực tiếp nói thẳng: "Đại tộc trưởng, chắc là ông đã nhận được tin tức rồi! Thật sự là quá hả giận, thằng nhóc Trình Kiêu kia không ngờ một mình tiêu diệt toàn bộ Thất Tinh Tông!”
"Ha ha, hôm nay tôi đã nhìn thấy khuôn mặt già nua của Vương Kinh Long, đã đen như đáy nồi rồi!”
Đại tộc trưởng khế cười nói: “Đúng vậy, Hắc Vụ Giáo không làm khó được anh ta, Thất Tinh Tông cũng bị anh ta tiêu diệt, thực lực của anh ta đã đuổi kịp Kiếm Thần Yến Nam Thiên năm đó!”
Hồng Sơn Hà dường như nghe ra hàm ý trong lời nói của đại tộc trưởng, vẻ mặt không khỏi trở nên nghiêm túc: “Đại tộc trưởng, thực lực của thằng nhóc này mạnh thái quá, quả thực không thể cứ mặc kệ như vậy.
Đại tộc trưởng cười khổ, lắc đầu: “Ông Hồng, buộc không bằng nới lỏng, thằng nhóc này không phải là loại người cam tâm bị ước thúc. Một khi không cẩn thận, ngược lại sẽ biến khéo thành vụng”
Hồng Sơn Hà khó hiểu nói: "Vậy ý của ngài là sao? Cứ để mặc kệ như vậy?”
Đại tộc trưởng nói: “Tuy rằng anh ta có thực lực mạnh mẽ, nhưng anh ta lại có vướng bận, anh ta không giống như những người tập võ vì đề cao tu vi mà không từ thủ đoạn. Cho nên, chỉ cần vướng bận của anh ta vẫn còn, anh ta sẽ không làm ra chuyện gì khác thường, chúng ta không cần thiết phải làm chuyện thừa thãi”
"Tôi hiểu rồi!” Hồng Sơn Hà nghiêm túc nói.
Đại tộc trưởng nói: “Ông để cho người của Long tổ nhìn chằm chằm một chút, chỉ sợ có một số người không có mắt đi trêu chọc anh ta, chuyện khác không cần can thiệp. "Vâng!” Hồng Sơn Hà cúi chào rồi xoay người rời đi.
Tại một ngôi làng gần Hà Tây, trong một tòa nhà hai tầng do dân làng tự xây dựng.
Thư Nam tỉnh lại sau khi hôn mê.
Đập vào mắt anh ta là một căn phòng sạch sẽ gọn gàng, còn có chút mùi thơm.
Trên bệ cửa sổ có đặt hai chậu cây dây leo màu xanh lá, có ánh mặt trời chiếu vào, tạo nên những đốm sáng loang lổ.
Nơi này chắc là phòng của con gái, xem cách trang trí bên trong, chắc là một người con gái trẻ tuổi, còn chưa lập gia đình.
Thư Nam nhớ lại khoảnh khắc cuối cùng trước khi ý thức biến mất, anh ta nhìn thấy một đôi giày trắng nhỏ, vô cùng sạch sẽ, chỉ dựa vào một đôi giày có thể liên tưởng đến chủ nhân của nó cũng là một cô gái sạch sẽ gọn gàng.
Đúng lúc này, có ai đó gõ cửa.
"Ai?" Thư Nam lạnh lùng hỏi.
Cửa phòng bị người mở ra từ bên ngoài, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa dài, mặc quần áo màu đỏ, thanh xuân điềm tĩnh, vô cùng xinh đẹp, khí chất có chút lạnh nhạt xa cách đứng ở cửa.
Tâm trạng bình tĩnh của Thư Nam bỗng nhiên rối loạn vào giây phút đó.
Chung Phi Vũ đi tới, thản nhiên nhìn Thư Nam đang hơi co quắp, giọng điệu có chút trách móc: "Nằm xuống, ai bảo anh cử động lung tung!”
Nói xong, cô đặt Thư Nam lại trên giường.
ប់!
Một cơn tức giận bốc lên trong lòng Thư Nam, từ sau khi bị tổ hồn của Hạn Bạt nhập vào thân thể, còn chưa từng có ai dám ra tay với anh ta.
Tất cả những người dám ra tay với anh ta đều đã chết.
Chung Phi Vũ cầm một cái chai treo trên đầu giường, thay cho Thư Nam, trách móc nói: "Nhìn tuổi của anh không lớn, nhưng hết lần này tới lần khác không lo học cho giỏi, không ngờ lại học người khác đánh nhau. Nếu như không phải tôi tình cờ gặp được anh, chưa biết chừng cái mạng này của anh không còn nữa.
Lúc này Thư Nam mới phát hiện ra, thì ra anh ta đang được truyền dịch. Đường đường là võ giả cấp Tông sư, không ngờ lại đang truyền dịch.
"Cô là bác sĩ?" Thư Nam xụ mặt, cố gắng bình tĩnh, lạnh lùng hỏi.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!