Hóa ra cô là sinh viên của Đại học y Hà Tây.
Thư Nam bỗng nhiên cảm thấy, dường như cảm giác truyền dịch cũng không khó chịu như vậy.
Nhưng mà hình như mình bị cô hiểu nhầm thành loại côn đồ cả ngày không có việc gì làm, chỉ biết tụ tập đánh lộn rồi.
Đối với hiểu lầm như thế này, trước đây Thư Nam vẫn luôn không thèm giải thích, nhưng bây giờ anh ta đột nhiên muốn giải thích rõ ràng với cô, giữ gìn hình tượng chói lóa của chính mình.
Nhưng mà không đợi Thư Nam nói chuyện, Chung Phi Vũ đã thay chai truyền nước xong, dặn dò: “Truyền xong chai nước này là anh có thể rời đi! Ba mẹ tôi cũng sắp trở về rồi, đừng để ba mẹ tôi nhìn thấy”
Đáy lòng Thư Nam bỗng chìm xuống đáy cốc, trong lòng cảm thấy trống rỗng, cũng quên mất vừa rồi đang định nói gì.
“Tôi bị ghét bỏ rồi sao?”
Chung Phi Vũ hoàn toàn không biết, chỉ trong khoảnh khắc ngắn ngủi, trong đầu thanh niên hệt như côn đồ trong mắt cô lại có nhiều suy nghĩ như vậy.
Quay người rời đi.
“Đợi đã!” Thư Nam chợt gọi cô lại.
“Sao vậy? Còn có chuyện gì à?” Chung Phi Vũ quay người, vẻ mặt lạnh nhạt nhìn Thư Nam.
Thư Nam cảm thấy trong lòng còn rất nhiều lời muốn nói với cô gái trước mắt, nhưng vừa mở miệng, lại không biết nên nói cái gì.
“Anh không nói thì tôi đi đây!” Chân mày thanh tú của Chung Phi Vũ hơi nhíu lại, cảm thấy thanh niên này thật kì lạ.
Thư Nam lộ vẻ nghiêm túc nhìn Chung Phi Vũ, cũng nghiêm túc nói ra mấy chữ: “Tôi không phải là người xấu”
Xi!
Chung Phi Vũ không nhịn được bật cười.
Lần đầu tiên cô gặp người dùng vẻ mặt nghiêm túc như vậy giải thích rằng mình không phải là người xấu.
“Tôi biết rồi.” Thu lại nụ cười, Chung Phi Vũ quay người rời đi.
Thư Nam ngẩn ngơ, nụ cười vừa rồi giống như một đóa hoa xinh đẹp bỗng nhiên nở rộ, nhịp đập trái tim của anh ta lại lần nữa hẫng mất nửa nhịp.
“Cô ấy tên là Chung Phi Vũ!”
Tên họ được ghi trên thẻ học sinh, Thư Nam liếc mắt là nhìn thấy, đồng thời lập tức nhớ kỹ, giống như in dấu vào trong trí não.
Rút kim, Thư Nam lặng lẽ rời đi. Nếu cô sợ bị ba mẹ nhìn thấy, vậy Thư Nam cũng sẽ không khiến cô khó xử.
Chỉ là, trên đường chạy trốn đã làm mất điện thoại di động, Thư Nam hoàn toàn không biết Trình Kiêu đã tiêu diệt Thất Tinh Tông, anh ta cho rằng hồ Nguyệt Nha đã bị người của Thất Tinh Tông chiếm đoạt.
Anh ta tìm bừa một chỗ, tự mình tu luyện trị thương, chờ thương thể lành rồi sẽ trở về hồ Nguyệt Nha tìm tòi hư thực.
Sau một cuộc chiến ác liệt, hồ Nguyệt Nha tàn tạ tiêu điều, mất nguyên năm ngày mới hoàn thành tu sửa.
Linh lực trong cơ thể Trình Kiêu đã khôi phục trạng thái đỉnh cao, anh đứng trên sân thượng nhìn những công nhân xanh sạch hóa đang bận rộn làm nốt những việc cuối cùng, Trình Kiêu cảm thấy nhất định phải bố trí đại trận hộ sơn sớm một chút.
Nếu không lại giống như lần này, khi anh không có ở đây, một khi bạn bè và người thân của anh gặp nguy hiểm, căn bản không có lấy một nơi an toàn để ẩn nấp.
Nếu như có đại trận hộ sơn, cho dù gặp nguy hiểm, cùng lắm thì trốn vào bên trong đại trận hộ sơn.
Chỉ dựa vào hiệu quả mê huyễn của đại trận Tiên Thiên Ngũ Hành Tụ Linh, ngăn được những võ giả bình thường, nhưng không ngăn được cao thủ võ đạo thật sự.
Chỉ tiếc rằng, trong số những ngọc thạch anh lấy được từ Hắc Vu giáo kia, lại không có cái nào thích hợp cho xây dựng đại trận hộ sơn.
“Có lẽ, trong sơn môn của Thất Tinh Tông sẽ có”
Trình Kiêu bước ra một bước, tựa như một đám mây trôi, nhẹ nhàng rơi xuống mặt đất.
“Mấy người các anh dẫn tôi đi vào sơn môn Thất Tinh Tông”
Mấy đệ tử Thất Tinh Tông không dám phản kháng: “Vâng!”
Ngay khi Trình Kiêu chuẩn bị rời đi, Mã Tài lại vội vã chạy tới.
“Trình đại sư, anh định đi đâu?” Nhìn thấy Trình Kiêu chuẩn bị ra ngoài, Mã Tài kinh ngạc hỏi, lần Trình Kiêu rời đi rồi bị Thất Tinh Tông tập kích này đã để lại bóng ma tâm lý cho Mã Tài.
Trình Kiêu không trả lời ông ta, mà chỉ nhìn ông ta, thản nhiên nói: “Ông có chuyện gì sao?”
Mã Tài nói: “Là như vậy, chúng ta vừa mở ra con đường tiêu thụ nước Sinh Mệnh, những chủ đại lý kia đã lập tức tranh nhau vỡ đầu chảy máu, tôi làm theo lời anh nói, tuyển chọn và kiểm soát nghiêm ngặt các đại lý, cuối cùng chọn ra mấy đại lý trong các tỉnh thành.
“Nhưng mà, tiêu thụ ở hai tỉnh Tây Ninh và Tây Hải này gặp một vài cản trở.
“Nói nghe xem.” Trình Kiêu mặt không biểu cảm nói ra.
Mã Tài hơi tức giận nói: “Nhà họ Cung ở Tây Ninh và nhà họ Đặng ở Tây Hải ngăn cản đại lý địa phương, bịa đặt đủ điều bôi nhọ nước Sinh Mệnh, thậm chí dùng thủ đoạn ép buộc không cho đại lý tiêu thụ nước Sinh Mệnh.
“Vì để mua nước Sinh Mệnh của chúng ta mà người dân địa phương bọn họ phải chạy đến tỉnh bên cạnh. Tóm lại tình hình vô cùng tồi tệ, người dân địa phương oán than dậy đất, hi vọng chúng ta ra tay đi giải quyết chuyện này với nhà họ Cung và nhà họ Đặng”
Trình Kiêu nói: “Nhà họ Cung ở Tây Ninh và nhà họ Đặng ở Tây Hải, hai nhà này đều là bá chủ một tỉnh, hơn nữa hai nhà này đều có thù cũ với tôi.
“Chuyện này giao cho tôi giải quyết! Ông cứ phụ trách tiêu thụ ở các tỉnh khác đi
“Nói cho tôi biết chủ đại lý ở Tây Ninh và Tây Hải.
“Được!” Mã Tài nói: “Đây là chủ đại lý ở Tây Ninh, Hoắc Minh của nhà họ Hoắc. Đây là chủ đại lý ở Tây Hải, Chu Dục Nhân của nhà họ Chu”
“Vậy tôi đi trước.
"Ừ."
Sau khi Mã Tài rời đi, những đệ tử của Thất Tinh Tông ấp úng hỏi: “Trình đại sư, ngài còn đến sơn môn của Thất Tinh Tông không?”
“Đi, đúng lúc tiện đường giải quyết nhà họ Cung ở Tây Ninh.” Trình Kiêu nói xong, mặt không đổi sắc đi về phía trước.
Trong lòng mấy đệ tử của Thất Tinh Tông thầm thương tiếc cho nhà họ Cung.
Từ khi Trình đại sư trở về, Thất Tinh Tông bị tiêu diệt đến nay đã được năm ngày, bọn họ không tin nhà họ Cung không nhận được tin tức.
Bây giờ nhà họ Cung biết rõ Thất Tinh Tông bị diệt rồi mà còn không ngoan ngoãn cụp đuôi mà sống, lại dám chủ động chọc vào nước Sinh Mệnh của Trình đại sư.
Đây không phải là muốn chết sao?
Mấy đệ tử dẫn theo Trình Kiêu, mất nửa ngày để đi đến núi Thất Tinh ở tỉnh Tây Ninh.
Được mấy tên đệ tử dẫn đường, thoáng chốc đã đi tới đại điện của sơn môn Thất Tinh Tông.
Nhưng mà, Thất Tinh Tông sớm đã là vườn không nhà trống, tìm khắp đại điện không thấy một bóng người.
“Trình đại sư, xem ra người đóng giữ ở sơn môn đã nhận được tin tức tông chủ bị tiêu diệt, cho nên trốn mất rồi. Một thanh niên lúng túng nói ra.
Trình Kiêu thoáng lộ vẻ châm chọc, nói: “Đây đúng là tan đàn xẻ nghé mà!”
“Đoán chừng những bảo bối của Thất Tinh Tông các anh cũng bị những người đó mang đi rồi.
“Trình đại sư, tôi dẫn anh đến tàng bảo các của tông môn.” Một thanh niên xung phong nhận việc, anh ta từng là đệ tử giữ cửa của tàng bảo các.
“Dẫn đường!” Trình Kiêu nói.
Đi đến tàng bảo các của Thất Tinh Tông, quả nhiên cửa lớn rộng mở, bên trong lộn xộn, trên mặt đất còn có sách cổ bị xé nát.
Đệ tử giữ cửa kia đau lòng nhặt một bản thiếu lên: “Đám phá của này, đây là tiên pháp Đạo gia của Thất Tinh Tông, thế mà bị bọn họ coi là rác rưởi mà xé nát” “Chắc là bị xé nát trong quá trình tranh cướp.” Một đệ tử khác nhỏ giọng nói.
Trình Kiêu không để ý đến mấy người đau buồn ở cửa, chắp hai tay sau lưng, chậm rãi đi vào.
Trong tàng bảo các lộn xộn bừa bãi, quả nhiên không còn lấy một món có ích. Mấy thùng gỗ trong góc đều bị đập nát bét, giá gỗ cũng bị đạp đổ, vụn gỗ rơi lả tả trên mặt đất.
Rõ ràng, nơi này đã trải qua một trận chiến thảm khốc.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!