Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazz.me.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazz.me

Chàng Rể Vô Dụng Là Tiên Tôn -Trình Kiêu (Bản Dịch FULL)

 

“Hoắc Kim Bình, gọi người, dù anh ta là ai cũng đánh anh ta cho tôi!” Ở đất Tây Ninh này, Cung Hạo vẫn luôn hung hăng càn quấy, gần như không có ai dám chọc giận anh ta, đã bao giờ anh ta phải chịu thiệt thòi đến mức này? 

Lại thêm men rượu kích thích, cái tát của Trình Kiêu không làm anh ta tỉnh lại mà còn khiến anh ta càng thêm tức giận đến vặn vẹo. 

Đám con ông cháu cha giàu có hầu như đều có vệ sĩ đi theo, sở dĩ không ai đi theo là vì Cung Hạo và Hoắc Kim Bình cảm thấy ở Tây Ninh này không có ai dám làm gì mình. 

Bọn họ không ngờ lại gặp phải người ngoài là Trình Kiêu thế này. 

Hoắc Kim Bình hét lớn với phía sau: “Mau lại đây, cậu Cung bị đánh rồi” 

Trong bóng tối, hai ông lão đột nhiên xuất hiện với tốc độ cực nhanh, chỉ nhảy lên vài lần đã đứng trước mặt Cung Hạo, lạnh nhạt nhìn Trình Kiêu. 

Tháy Cung Hạo gọi vệ sĩ, Điểm Hương và Hoắc Tư Nam vội vàng tiến lên, đứng bên cạnh Trình Kiêu. 

Hoắc Tư Nam không biết thực lực của Trình Kiêu nên hơi lo lắng, vội vàng lạnh giọng quát Cung Hạo: “Cung Hạo, anh đừng điên nữa, họ không phải người của Tây Ninh, anh đám đả thương họ chắc chắn sẽ làm lớn chuyện, bản thân anh cũng không được yên đâu!” 

Cung Hạo chẳng thèm để tâm, quát lên với hai ông lão: “Đánh hắn cho tôi!” 

Trình Kiêu nhìn qua, hai võ giả này đều có cảnh giới Hậu Thiên đỉnh phong, tới độ tuổi của họ cả đời này không còn hy vọng đột phá Tiên Thiên nữa, vậy nên chỉ có thể lưu lạc tới bước làm vệ sĩ cho người khác. 

Hai người nhìn Trình Kiêu, nhưng không cảm nhận được chân khí từ anh nên hơi coi thường. 

“Cậu đừng trách chúng tôi cậy lớn ăn hiếp nhỏ, muốn trách thì trách cậu có mắt không tròng, đắc tội người không nên đắc tội!” 

Nói xong một ông lão trong đó nhanh chóng lao về phía Trình Kiêu, đấm vào ngực anh. 

Ông lão còn lại không tấn công, ông ta cảm thấy đối phó với một người bình thường thì một người là đủ rồi. 

Hoắc Tư Nam khiếp sợ: “Ông già này lợi hại quá, lần này xong rồi. 

“Điểm Hương, mau chạy đi, Cung Hạo điên rồi! Có thể trốn được thì trốn, nhất định phải đòi lại công bằng cho người bạn này của cô!” Hoắc Tư Nam lo lắng nói với Điểm Hương. Điểm Hương cũng biết thực lực của Trình Kiêu, bình tĩnh nói: “Đừng lo lắng, cứ xem đã rồi nói. 

Trình Kiêu nhìn ông già kia, chẳng màng đến đòn tấn công của ông ta mà bình thản nói: “Ông nói đúng, đừng trách tôi cậy lớn ăn hiếp nhỏ, muốn trách thì chỉ trách ông có mắt không tròng” 

Râm! 

Khi ông già đến gần, Trình Kiêu vung chưởng khiến ông ta bay ngược ra ngoài, ngã xuống đất và bất tỉnh. 

“Sao có thể thế này!” Ông lão còn lại kinh hãi, rõ ràng trên người Trình Kiêu không có chân khí, tại sao lại lợi hại đến vậy? 

“Lên đi! Ngây ra đấy làm gì nữa? Còn nói mình là võ giả cái gì, một mình có thể đánh mười người, mẹ nó, rõ ràng chỉ là hai tên rác rưởi!” Cung Hạo sỉ nhục chửi bới sau lưng. 

Mặt ông già đỏ bừng, bây giờ đã cưỡi trên lưng hổ rồi khó mà xuống được, chỉ có thể toàn lực công kích Trình Kiêu thôi. 

Râm! 

Giống như ông lão vừa nãy, ông ta cũng bị đánh bay ra ngoài. 

Cung Hạo khinh thường: “Võ giả chó chết gì chứ, rõ ràng chỉ là rác rưởi, đến một đứa trẻ ranh vùng khác cũng chẳng đánh nổi!” 

Cho đến bây giờ dường như Cung Hạo vẫn chưa nhận ra tình hình của mình đã rất nguy hiểm. 

Hay nói cách khác là Cung Hạo rất tự tin, tự tin ở vùng Tây Ninh này chỉ có anh ta bắt nạt người khác, không ai dám làm gì anh ta. 

Hoắc Tư Nam kinh ngạc, kích động ôm lấy cánh tay Điểm Hương: “Điểm Hương, người bạn này cậu lợi hại quá! Nghe nói đám võ giả kia đều do nhà họ Cung bỏ ra số tiền lớn thuê về, thế mà anh ấy lại có thể dễ dàng đánh bại hai người họ!” 

Điểm Hương mỉm cười, không nói gì, nhìn Trình Kiêu cảm kích, thầm nói: “Xem ra lần này gọi Trình Kiêu đi cùng là rất sáng suốt” 

Trình Kiêu từng bước đi về phía Cung Hạo, dường như cảm nhận được áp lực, Cung Hạo hơi sợ hãi, liên tục lùi lại. 

“Anh muốn làm gì?" 

“Tôi nói cho anh biết, tôi là người của nhà họ Cung ở Tây Ninh, ba tôi là em họ của gia chủ nhà họ Cung, anh dám động đến tôi thì tôi giết cả nhà anh!” 

Hoắc Kim Bình cũng hùa theo: “Tuy thực lực của mày không tồi, nhưng cậu Cung không phải người mày có thể động đến được đâu, mày hãy suy nghĩ cho kỹ, đừng rước hoạ cho gia đình!” 

Trình Kiêu vẫn từ từ đi về phía họ như không nghe thấy. 

Cuối cùng ba người cũng sợ hãi. 

Hoắc Kim Yến mắng Hoắc Tư Nam: “Hoắc Tư Nam, mau ngăn đám bạn chó chết mà cô tìm tới đi! Nếu cậu ta khiến cậu Cung bị thương thì cô sẽ là tội nhân của nhà họ Hoắc, ba sẽ không tha cho cô đâu!” 

Hoắc Kim Bình cũng lập tức khoác lên vẻ uy nghiêm của anh cả, lo lắng quát: “Hoắc Tư Nam, anh lệnh cho cô lập tức ngăn người bạn này của cô lại!” 

Hoắc Tư Nam cắn răng phẫn nộ, trợn mắt nhìn anh chị mình với vẻ không cam lòng. Khi Cung Hạo ức hiếp cô thì hai người bọn họ lại là đồng phạm. 

Bây giờ Trình Kiêu muốn dạy dỗ Cung Hạo thì hai người bọn họ lại bảo cô ngăn cản Trình Kiêu. 

Hoắc Tư Nam vô cùng hận, hận ngôi nhà này, hận hai anh em như cầm thú này, hận người ba vô tình vô nghĩa kia. 

“Mẹ, mẹ ở trên trời đã nhìn thấy chưa? Đây là nhà họ Hoắc mà mẹ khổ sở bảo vệ đấy!” 

Cung Hạo loạng choạng rồi ngã xuống đất. 

Trình Kiêu bước tới trước mặt anh ta, nhìn từ trên xuống. 

“Vừa nãy anh uy hiếp tôi hả?” Trình Kiêu nhàn nhạt hỏi. 

Hoắc Kim Bình sợ hãi hét lên: “Thằng nhãi, cậu ấy là cậu chủ của nhà họ Cung Tây Ninh, mày nghĩ cho kỹ đi, mày mà khiến cậu ấy bị thương thì nhà họ Cung chắc chắn sẽ không tha cho mày đâu! Cho dù mày không nghĩ cho mình thì cũng nên nghĩ cho gia đình mày!” 

“Thế này được không? Bây giờ chúng ta đi, chuyện hôm nay coi như chưa xảy ra, được không?” Hoắc Kim Bình xuống nước. “Hảo hán không chịu thiệt trước mắt, nhịn hôm nay rồi báo thù sau. Trong mắt Hoắc Kim Bình tràn đầy oán hận. 

Cơn say của Cung Hạo lúc này đã hoàn toàn biến mất, đối mặt với Trình Kiêu nhìn mình từ trên cao, trong lòng anh ta đầy sợ hãi. 

Anh ta cảm thấy ánh mắt Trình Kiêu như thần chết trong địa ngục, Trình Kiêu thật sự sẽ lấy mạng anh ta. 

Lúc này cầu xin tha thứ là không được. Chỉ có thể uy hiếp đối phương để đối phương sợ hãi thì mới tha cho mình được. 

“Anh suy nghĩ cho kỹ đi, tôi là người của nhà họ Cung, nếu hôm nay anh động đến tôi thì anh và người nhà của anh đều sẽ bị nhà họ Cung Tây Ninh tấn công đấy!” 

“Nếu anh thả tôi đi thì tôi có thể coi như không có chuyện gì. Tôi sẽ không gây sự với cô gái kia nữa, nếu anh thích thì anh có thể đưa đi! 

“Suy nghĩ cho kỹ.” 

Tư duy logic của Cung Hạo rất đúng, nhưng tiếc là anh ta chọn sai người rồi. 

“Vẫn còn uy hiếp tôi à.” Trình Kiêu giơ chân, đạp vào giữa hai chân Cung Hạo. 

Cung Hạo hét lên một tiếng như tiếng chọc tiết lớn. 

Trứng gà vỡ rồi! 

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!