Hoắc Minh lạnh lùng nhìn Điểm Hương, dùng vẻ mặt khinh thường nói: "Chuyện của nhà họ Hoắc tôi, còn không đến lượt một người ngoài như cô lo lắng đâu."
"Nếu cô còn dám nhiều lời, đừng trách tôi không khách sáo!"
"Chú. . . . . . Thật sự quá ngang ngược!" Điểm Hương tức giận đến mức cả khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng.
Hoắc Tư Nam nắm lấy tay Điểm Hương, cô lắc lắc đầu, nhỏ giọng nói: "Đừng để ý tới mình, một lát nữa cậu và Trình Kiêu cứ rời đi trước!"
Hoắc Minh lạnh lùng quát một tiếng: "Mau lên! Tốt nhất trước khi người của nhà họ Cung tới hỏi tội mày, phải chủ động nhận tội với Cung lão gia tử. Chờ người nhà họ Cung chủ động tìm tới cửa thì coi như đã quá muộn rồi!"
Hoắc Tư Nam nắm chặt tay thành hình quả đấm, vẻ mặt tuyệt vọng.
Trình Kiêu lặng lẽ theo dõi màn trình diễn của gia chủ nhà họ Hoắc từ bên cạnh, bây giờ anh thật sự tò mò, làm thế nào loại người này có được quyền đại lý của nước sinh mệnh.
"Xem ra Mã Tài còn chưa đủ nghiêm khắc trong lúc tuyển chọn đại lý!”
Thấy Hoắc Tư Nam đứng yên tại chỗ, Hoắc Kim Bình nghiêm mặt thuyết phục: “Em gái Tư Nam, ba nói đúng, em vẫn nên chủ động nhận lỗi với ông Cung đi, đừng đợi tới khi nhà họ Cung tìm tới cửa thì cũng đã muộn mất rồi."
"Chờ một chút!" Trình Kiều nhàn nhạt nói.
Trong chốc lát, ánh mắt của mọi người lập tức tập trung vào Trình Kiêu.
"Người mà các người vừa nhắc tới là do tôi đánh, nếu có chuyện gì, các người cứ tới tìm tôi, cô ấy không liên quan gì cả."
Trình Kiêu bước tới trước và đứng chắn trước người Hoắc Tư Nam, ánh mắt anh lặng lẽ quét qua khuôn mặt của chị em Hoắc Kim Bình, cuối cùng dừng lại trên khuôn mặt của Hoắc Minh.
Hoắc Minh nghi hoặc nhìn Trình Kiêu: "Là cậu đánh Cung Hạo bị thương?"
“Phải.” Trình Kiêu nói.
Hoắc Minh quay đầu trừng mắt nhìn chị em Hoắc Kim Bình: “Không phải các con nói Cung Hạo bị thương là do Tư Nam gây ra sao?”
Hoắc Kim Bình cúi đầu nói: "Đúng vậy, là em Tư Nam sai tên nhóc này đánh người ta"
Hoắc Minh cười lạnh: "Cho nên, vết thương của Cung Hạo cũng không phải Tư Nam tự mình gây ra.
"Vậy thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn nhiều.
Anh chị Hoắc Kim Bình trố mắt nhìn nhau, họ đều biết kế hoạch hãm hại Hoắc Tư Nam đã thất bại, vì có thể để Hoắc Tư Nam gả vào nhà họ Cung, Hoắc Minh nhất định sẽ tìm mọi cách bảo vệ Hoắc Tư Nam.
Hai người mặc dù trong lòng không cam lòng, nhưng cũng đủ thông minh để không nói tiếp chuyện nữa.
Trình Kiêu nghe thấy cuộc trò chuyện giữa hai cha con nhà họ Hoắc thì đã hiểu.
Chắc là anh em Hoắc Kim Bình muốn hãm hại Hoắc Tư Nam nên mới nói vết thương của Cung Hạo là do Hoắc Tư Nam tự mình gây ra.
Tuy nhiên, suy nghĩ của Hoắc Minh không giống với hai anh em họ, ông ta không muốn trừng phạt Hoắc Tư Nam, ông ta chỉ muốn dựa vào việc để Hoắc Tư Nam gả vào nhà họ Cung mà thắt chặt mối quan hệ giữa hai nhà.
Bây giờ biết rằng Cung Hạo bị thương là do Trình Kiêu gây ra, Hoắc Minh đương nhiên cảm thấy nhẹ nhõm, chỉ cần ông ta giao Trình Kiêu, một kẻ không liên quan gì đến nhà họ Hoắc của ông ta, cho Cung Thành Vũ là được rồi.
Hoắc Minh lạnh lùng nhìn chằm chằm Trình Kiêu: "Nhóc con, cậu có biết người cậu đánh là ai không hả? Đó là người nhà họ Cung ở Tây Ninh, con trai của anh họ gia chủ nhà họ Cung!"
"Cậu phế bỏ người ta, xem như tự mình tìm đường chết, lại còn liên lụy người nhà mình chôn cùng!"
"Bây giờ, cậu theo tôi đến nhà họ Cung, tự mình dập đầu nhận tội trước ông cụ Cung Thành Ngọc, sống hay chết thì còn phải nhìn vào vận may của chính cậu!"
Thấy Hoắc Minh đổ hết tội lỗi đổ hết lên đầu Trình Kiêu, Điểm Hương lập tức hiểu ra ông ta muốn Trình Kiêu làm kẻ chết thay.
"Dựa vào đâu, Trình Kiêu làm vậy vì muốn cứu Tư Nam. Hơn nữa, khi đó, Cung Hạo đã gọi vệ sĩ đến đối phó với Trình Kiêu. Trình Kiêu không sai, và người nên thừa nhận sai
lầm của mình phải là Cung Haọ mới phải!" Điểm Hương hét lên giận dữ, tức giận nhìn chằm chằm Hoắc Minh.
Hoắc Minh cười lạnh nói: "Tôi mặc kệ các cô cậu ai đúng ai sai, tôi chỉ biết bây giờ Cung Hạo bị tên nhóc này phế bỏ, mà tên nhóc này còn nguyên vẹn đứng ở chỗ này, cho nên cậu ta chính là hung thủ.
"Ngoan ngoãn đi theo tôi đến nhà họ Cung nhận tội, nếu không tôi sẽ tìm người trói cậu lại!"
“Đủ rồi!” Hoắc Tư Nam đột nhiên tức giận hét lên, cô tiến lên hai bước, đứng chắn trước người Trình Kiêu, căm giận mà nhìn Hoắc Minh.
"Ba, Trình Kiêu là bạn của con, hơn nữa cậu ấy vì muốn cứu con mới xuống tay. Con sẵn sàng gánh chịu mọi trách nhiệm một mình. Ba đừng làm khó cậu ấy"
Hoắc Minh tức giận chỉ vào Hoắc Tư Nam, to giọng mắng chửi: "Mày, đồ vô liêm sỉ, mày dựa vào đâu mà muốn tự mình gánh hết! Mày chịu nổi sao? Cậu ta phế hư Cung Hạo, mặt mũi của Cung Thành Ngọc phải để đâu? Ông ta sẽ giết mày!"
Hoắc Tư Nam kiên quyết nói: "Chết thì ghê gớm lắm sao, dù sao con cũng sống đủ rồi"
"Mày. . . " Hoắc Minh tức giận đến đỏ bừng cả mặt, đột nhiên giơ tay muốn tát cô một cái: "Mày muốn chết cũng đừng liên lụy nhà họ Hoắc này chôn cùng mày!"
Hoắc Tư Nam cam chịu số phận nhắm mắt lại, chờ đợi cái tát đó rơi xuống.
Tuy nhiên, rất lâu sau đó, cái tát kia vẫn không rơi xuống.
Hoắc Tư Nam mở mắt ra, nhìn thấy Trình Kiêu dùng một tay vững vàng nắm chặt cổ tay Hoắc Minh, lạnh lùng nói: "Chỉ vì việc tiêu thụ Nước sinh mệnh, ông lại bằng lòng bán đi con gái ruột thịt của mình.
"Tôi thật sự tò mò, một người như ông tại sao lại được chọn trở thành đại lý kinh doanh nước sinh mệnh."
Hoắc Minh cả giận: "Nhãi con, mau buông tay!"
Hoắc Kim Bình cũng kêu lên: "Trình Kiêu, mau buông ba tôi ra!"
Hoắc Kim Yến cũng lo lắng kêu lên: "Hoắc Tư Nam, còn không mau kêu hồ bằng cẩu hữu của mày buông ba ra! Đây là bằng hữu mà mày kết giao đó sao, đều là loại không có giáo dục mà!"
Hoắc Tư Nam một lần nữa được đổi mới hiểu biết của mình về chị em Hoắc Kim Bình, thì ra trên đời còn có những kẻ không biết xấu hổ như vậy.
Tuy nhiên, Hoắc Tư Nam đã chịu sự giáo dục truyền thống từ khi còn nhỏ, cho dù Hoắc Minh đối xử với cô trăm chiều không phải, cô cũng không muốn Trình Kiêu làm tổn thương Hoắc Minh.
"Trình Kiêu, đừng xúc động, mặc kệ như thế nào, ông ấy cũng là ba tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn cậu làm thương tổn ông ấy!"
Trình Kiêu lạnh lùng nhìn Hoắc Tư Nam, trầm giọng nói: "Cô nói ông ta là ba của cậu, nhưng ở trong mắt tôi, ông ta chỉ là một tên cặn bã bán con gái mình cầu vinh"
Nói xong, Trình Kiêu buông cổ tay Hoắc Minh ra, lạnh lùng nói: "Nề mặt con gái của ông, tha cho ông một lần. Nếu ông còn dám làm gì nữa, sẽ không ai có thể cứu được ông cá."
Hoắc Minh rút lại cánh tay tê liệt vì bị Trình Kiêu nắm lấy, trong mắt hiện lên vẻ kinh ngạc, sức lực của thằng nhóc này thật lớn!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!