Hoắc Tư Nam giang hai tay ra, kiên quyết hét lên: "Ai dám làm bạn tôi bị thương thì hãy bước qua xác tôi trước đã!"
Hoắc Tư Nam biết rất rõ Hoắc Minh muốn bán con gái mình cầu vinh, nên hiện tại ông ta sẽ không thể làm gì mình.
Đây cũng là con bài duy nhất của Hoắc Tư Nam.
Quả nhiên sắc mặt Hoắc Minh tái nhợt: "Súc sinh bất hiếu, tao nuôi mày lớn tần ngần như vậy mà mày báo đáp công ơn của tao như thế sao?"
"Mày còn dám uy hiếp tạo ư, người đâu, kéo nó ra cho tao!"
“Để tôi coi thử ai dám động đậy!”
Hoắc Tư Nam bỗng dưng móc từ trong người ra một con dao gọt hoa quả đặt ngang trên chiếc cổ như ngọc của mình, lưỡi dao ánh lên ánh sáng lạnh lẽo.
Hoắc Minh cả kinh, giận dữ rống lên: "Dừng tay! Cái thứ súc sinh mày, mày đang uy hiếp ba ruột của mình sao?"
Điểm Hương sốt vó khuyên giải: "Tư Nam, đừng xúc động, nhất thiết đừng xúc động, có chuyện gì thì cứ từ từ nói!"
Hoắc Tư Nam cười khổ nhìn Điểm Hương nói: "Tôi đã lớn bằng chừng này mà không có nhiều bạn, cô ấy là người bạn thân nhất của tôi, tôi không thể trơ mắt nhìn mọi người xảy ra chuyện được!"
Nói xong, vẻ mặt Hoắc Tư Nam kiên định quay đầu nhìn Hoắc Minh: "Ba, thả bọn họ đi! Con sẽ cùng ba đi gặp Cung Thành Vũ, nếu ba muốn làm gì thì cứ mặc ba sắp xếp!"
Trình Kiêu muốn cướp lấy con dao từ trong tay Hoắc Tư Nam, nhưng anh đột nhiên dừng lại. Anh muốn xem Hoắc Minh sẽ lựa chọn như thế nào.
Đương nhiên sự lựa chọn của Hoắc Minh cũng liên quan đến tính mạng của ông ta và cả tương lai của nhà họ Hoắc.
Không chỉ có Trình Kiêu, giờ phút này anh em Hoắc Kim Bình và Hoắc Kim Nhạn, cũng như những người nhà họ Hoắc mà Hoắc Minh dẫn đến đều nhìn về phía Hoắc Minh chờ đợi lựa chọn của ông ta.
Sắc mặt Hoắc Minh từ xanh biến thành đỏ, rồi lại từ đỏ biến thành xanh, cuối cùng giận dữ hét một tiếng: "Nếu mày đã muốn chết thì tao sẽ cho mày toại nguyện. Nếu mày chết thì vừa hay có thể cho nhà họ Cung một lời giải thích!"
"Người đâu, ra tay đi!"
Trên mặt anh em Hoắc Kim Bình lộ ra vẻ vừa ngạc nhiên vừa vui sướng, bọn họ không ngờ ba mình lại thật sự làm như vậy.
Hoắc Tư Nam ngay lập tức mất hết sức lực, nước mắt lăn dài trên má: "Mẹ ơi, kiếp sau mẹ nhất định phải mở to mắt ra nhìn cho rõ ràng, đừng gửi gắm mình vào kẻ vô nhân tính như vậy!"
"Không được!" Điểm Hương hét lên rồi vội lao về phía Hoắc Tư Nam.
Da mặt Hoắc Minh run lên, sắc mặt tái nhợt, muốn giơ một tay lên nhưng rốt cuộc vẫn không nhấc lên.
Con dao của Hoắc Tư Nam không cắt cổ rách cổ họng mà đã bị Trình Kiêu giật lấy trước.
Một lúc sau, Hoắc Tư Nam mở mắt ra, mê man nhìn Trình Kiêu : "Sao anh lại cứu tôi? Cứ để tôi chết đi cho rồi"
Sắc mặt Trình Kiêu không thay đổi nói: "Chỉ có sống sót mới có cơ hội trở thành người chiến thắng. Vẫn còn cơ hội để xem một màn kịch hay.
Bốp, bốp, bốp!
Một tràng pháo tay vang lên nhịp nhàng từ xa đến gần.
"Hay lắm, tuyệt vời!"
“Nhà họ Hoắc các người định diễn phim vì việc nước quên tình nhà sao?”
Một nhóm người đi vào, người dẫn đầu không ai khác chính là Cung Thu Thiện gia chủ nhà họ Cung.
Lực chú ý của nhà họ Hoắc đều đổ dồn vào người Hoắc Tư Nam, thậm chí họ còn không phát hiện ra người nhà họ Cung đang đứng ngoài cửa.
Cung Tú Thiện mỉm cười bước vào, sau lưng ông ta là một ông cụ mặc vest xám, sau lưng ông cụ là Cung Hạo đang ngồi trên xe lăn.
Người nhà họ Hoắc khẽ giật mình, Hoắc Minh vội vàng nở nụ cười nói: "Cung gia chủ, sao ông lại tới đây?"
"Anh Thành Ngọc, anh cũng tới à!"
Hoắc Minh nhìn Cung Hạo đang mặt đầy dữ tợn ngồi trên xe lăn: "Vết thương của Tiểu Hạo không có gì nghiêm trọng chứ?"
Cung Hạo hừ lạnh phớt lờ Hoắc Minh.
Cung Thành Ngọc ngẩng đầu lên, trên mặt lộ ra vẻ kiêu ngạo, mặt cười nhưng lòng không cười nói: "Con gái của ông ra tay quá nhẹ, không chết được đâu!"
Hoắc Minh cau chặt mày, mặc dù đã sớm đoán trước người nhà họ Cung chắc chắn sẽ sẽ tìm tới hỏi ông ta, nhưng thái độ của Cung Thành Ngọc hẳn sẽ không đến mức tệ như bây giờ.
Dù sao ông ta cũng là bố vợ tương lai của Cung Thành Ngọc.
Thái độ của Cung Thành Ngọc khiến Hoắc Minh nóng lòng muốn giải thích rõ ràng với ông ta.
"Cung gia chủ, anh Thành Ngọc, chuyện này e là đã có đôi chút hiểu lầm rồi. Vừa rồi tôi đã hỏi con gái, vết thương của Tiểu Hạo không phải do con bé gây ra"
Vẻ mặt Hoắc Minh sa sầm nhìn Trình Kiêu, căm hận nói: "Mà là do tên nhãi này làm!"
Cung Hạo ngồi trên xe lăn đột nhiên rống to: "Hoắc gia chủ, con gái Hoắc Tư Nam của ông đã quyến rũ ba tôi, sau đó vào ngày trước khi kết hôn với ba tôi đã quyến rũ tôi. Lòng tôi quyết chí vững vàng nên mới không bị cô ta cám dỗ, vì vậy cô ta thẹn quá hóa giận đã tìm đồng lõa đến đánh tôi thành kẻ tàn phế."
"Hiện tại ông còn muốn trốn tránh trách nhiệm sao, người nhà họ Hoắc các ông có còn chút lương tâm nào không?"
Lời nói của Cung Hạo giống như tiếng sét đánh giữa trời quang, khiến tất cả mọi người nhà họ Hoắc đều choáng váng.
Lồng ngực Hoắc Tư Nam phập phồng kịch liệt, sắc mặt đỏ bừng lên chỉ ước gì có thể xé Cung Hạo ra thành mảnh vụn: "Anh không biết xấu hổ!"
Gần như lấy hết cả rừng làm thành giấy cũng không thể viết ra cho đủ sự đê tiện của Cung Hạo.
Mặt Hoắc Kim Bình đầy khó hiểu: "Cậu Cung, lời của cậu có ý gì? Rõ ràng tối hôm qua cậu.."
"Tôi cái gì? Ngày mai cô ta đã gả cho ba tôi, cậu cảm thấy tôi còn có thể làm gì? Đừng nói là cậu muốn vu khống tôi dám động đến người phụ nữ của ba tôi đấy nhé?" Cung Hạo vội vàng cắt ngang Hoắc Kim Bình.
Hoắc Kim Bình lộ vẻ kinh ngạc, sau đó nhìn về phía Cung Hạo với vẻ không thể tin nổi, lớn tiếng nói: "Cậu Cung, ngày hôm qua rõ ràng anh không nói như vậy! Rốt cuộc là anh có ý gì?"
Hoắc Kim Yến hừ lạnh một tiếng: "Anh còn không hiểu sao? Có nghĩa là chúng ta bị anh ta lợi dụng. Chuyện ngày hôm qua rõ ràng anh ta và ba anh ta đã bàn bạc với nhau từ
trước, ý đồ muốn gây khó dễ cho nhà họ Hoắc chúng ta. Có điều, đáng tiếc đã gặp trúng một kẻ liều lĩnh, bỡn giả hóa thành tên tàn phế thật như bây giờ."
Hoắc Kim Bình phẫn nộ: "Hôm qua tôi còn thắc mắc tại sao trông Cung Hạo có vẻ không phải là người điên cuồng như vậy nhưng lại dám làm ra chuyện như thế với người phụ nữ của ba mình! Thì ra tất cả những chuyện này đều đã được tính toán đâu vào đấy"
"Mục tiêu của bọn họ ngay từ đầu đã là nhà họ Hoắc chúng ta!"
Hoắc Kim Yến không nhịn được chửi ra tiếng: "Đê tiện!"
Hoắc Tư Nam đột nhiên muốn cười, có thể nghe thấy hai chữ đê tiện như thế này từ trong miệng Hoắc Kim Yến thốt ra thật sự không quen lắm.
Sắc mặt Hoắc Minh khó coi, nhìn Cung Thu Thiện nói: "Cung gia chủ, cho hỏi lời này là có ý gì?"
"Chẳng lẽ nhà họ Cung đã chuẩn bị ra tay với nhà họ Hoắc chúng tôi sao?"
Cung Thu Thiện cười lạnh đáp: "Chính nhà họ Hoắc các người nuông chiều con gái, quyến rũ con cháu nhà họ Cung chúng tôi, sau khi âm mưu bại lộ bèn sai khiến người đánh con cháu nhà họ Cung thành kẻ tàn phế. Nhà họ Cung chúng tôi cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể đứng lên và chống lại."
Hoắc Minh tiếp lời nói: "Cho nên, toàn bộ thế lực ở Tây Ninh đều không thể nói gì nhà họ Cung các người sao. Chỉ có thể nói nhà họ Hoắc chúng tôi đáng đời, tự tìm đường chết."
"Nhà họ Cung các người cắn nuốt nhà họ Hoắc chúng tôi, mà còn được coi là vì dân trừ hại"
"Cung gia chủ, quả thật là một kế sách hay đấy!"
Cung Thu Thiện vung tay lên, những người thanh niên đứng phía sau ông ta ngay lập tức bao vây nhà họ Hoắc.
Cung Thu Thiện hừ lạnh một tiếng: "Muốn trách thì trách ông quá tham vọng, không ngờ ông lại dám đại lý nước trường sinh của Trình đại sư, mưu đồ vượt qua nhà họ Cung chúng tôi."
"Nể tình ông sắp xong đời đến nơi, tôi cũng không ngại nói cho ông biết, tôi và Trình đại sư có thâm thù, nếu ông dám đại lý nước trường sinh của anh ta thì có khác gì chống đối với tôi đâu!"
Khi Cung Thu Thiện nói những lời này, ánh mắt ông ta dán chặt vào Trình Kiêu.
Như thể đang cố ý nói cho anh nghe vậy.
Trình Kiêu cười lạnh trong lòng một tiếng, Thất Tinh Môn đã bị diệt, Cung Thu Thiện lấy đâu ra can đảm khiêu khích anh thế
"Tôi nói có đúng không, Trình đại sư!" Cung Thu Thiện đột nhiên nhìn Trình Kiêu ở phía sau Hoắc Tư Nam cười lạnh một tiếng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!