"Làm sao có thể? Làm sao Trình Kiêu lại trở thành Trình đại sư chứ?" Điểm Hương tỏ vẻ không thể tin được.
Nhưng gia chủ nhà họ Cung cũng không cần phải nói dối về loại chuyện này?
Cung Thu Thiện nhìn Trình Kiêu nở một nụ cười lạnh trên khuôn mặt, vì có chỗ dựa nên nói không hề sợ sệt: "Trình đại sư, lần này cậu đến Tây Ninh là để kinh doanh nước sinh mệnh phải không?"
"Thật ngại quá, tôi mới là người quyết định cuối cùng trên mảnh đất Tây Ninh này, nếu như tôi nói không cho phép cậu bán nước sinh mệnh thì cậu đừng hòng bán được!"
"Cho dù võ công của cậu có mạnh đến đâu thì có thể làm gì tôi?"
"Chẳng lẽ cậu dám phá bỏ thỏa thuận, đối phó với một người bình thường sao?"
Giữa chính phủ giới võ đạo của Á tộc và thế tục luôn có một thỏa thuận bất thành văn, người trong giới võ đạo không thể vô cớ tấn công người trong thế tục.
Chính vì ỷ vào điều này, Cung Thu Thiện mới có lòng tin tiếp tục đối chọi với Trình Kiêu.
Trình Kiêu nhìn ông ta như nhìn một kẻ ngốc: "Đây là chỗ dựa của ông sao?"
Vẻ mặt Cung Thu Thiện đắc ý: "Sao nào? Chỗ dựa này còn chưa đủ sao? Phía sau tôi là chính phủ Á Tộc, cho dù thực lực cá nhân của cậu có mạnh đến thế nào, thì chẳng lẽ còn có thể mạnh hơn so với phi cơ cùng đại bác sao?"
"Nếu cậu dám động vào nhà họ Cung chúng tôi, chính phủ Á tộc sẽ không bỏ qua cho cậu!"
Cung Thành Ngọc cũng cười khẩy nói: "Tên nhãi kia, cho dù thế lực của cậu ở Lĩnh Nam có lớn đến nhường nào thì ở đây cũng là Tây Ninh, là địa bàn của nhà họ Cung! Cậu có là rồng thì vẫn phải cuộn lại, là hổ thì cũng phải nằm xuống cho tôi!"
Hoắc Minh cũng từng nghe qua câu nói kiểu này, cũng biết tuy người tu luyện võ đạo mạnh mẽ nhưng cũng không thể tùy ý ra tay với người bình thường.
"Xem ra cậu ta thật sự là Trình đại sư rồi! Nếu không, nhà họ Cung cũng không cần lấy thỏa thuận này ra để uy hiếp cậu ta."
"Trong một năm nay, nhà họ Cung liên kết với toàn bộ chính phủ Á tộc. Nếu cậu ta dám động đến nhà họ Cung thì có nghĩa cậu ta đang thách thức quyền lực của chính phủ Á
tộc không cần nghi ngờ."
"Dù cậu ta có là Trình đại sư thì cũng không dám một mình thách thức với toàn bộ chính phủ Á tộc!"
Mặc dù Điểm Hương và Hoắc Tư Nam chưa bao giờ nghe về thỏa thuận mà Cung Thu Thiện vừa nói, nhưng họ có thể hiểu rõ ý mà Cung Thu Thiện muốn nói là gì.
Nếu Trình Kiêu muốn ra tay với nhà họ Cung, rất có thể sẽ đắc tội với chính phủ Á tộc.
Đắc tội với toàn bộ chính phủ Á tộc... Chỉ tưởng tượng thôi đã là một điều rất khủng khiếp.
Điểm Hương không nhịn được mà khuyên giải: "Trình Kiêu, anh nhất định phải bình tĩnh.
Trình Kiêu nhìn Cung Thu Thiện đang đắc ý phơi phới, từ từ đi lên phía trước cho đến khi đi đến trước mặt Cung Thu Thiện .
Cung Tú Thiện cũng bướng bỉnh đến mức thậm chí còn không chịu lùi lại một bước, như thể ông ta tin chắc rằng Trình Kiêu không dám làm gì ông ta cả. Trình Kiêu nhìn ông ta, bình tĩnh nói: "Lý do của ông thực sự rất ngu ngốc"
Nói xong chỉ vào Cung Thu Thiện.
Cung Thu Thiện trợn to hai mắt, thân hình cao lớn chậm rãi ngã xuống. Đến lúc chết, đôi mắt ông ta vẫn mở to như không thể tin nổi Trình Kiêu sẽ giết ông ta.
"A!"
Cung Thành Ngọc và những người khác la ó.
"Trình đại sư, cậu không sợ chính phủ Á tộc sao?" Cung Thành Ngọc hét lên.
Trình Kiêu chậm rãi đi về phía ông ta, khuôn mặt bình tĩnh nhìn ông ta với vẻ vô cảm: "Tôi không phải người của giới võ đạo"
Sau đó, lại chỉ ra một lần nữa.
Cung Thành Ngọc ngay lập tức nối gót Cung Thu Thiện.
Hai kẻ quyền lực của nhà họ Cung lần lượt bị giết, những người còn lại trong nhà họ Cung đều vô cùng sợ hãi.
"Điên rồi, điên rồi, Trình đại sư chính là một tên điên! Mau đẩy tôi lui ra ngoài!" Cung Hạo ngồi trên xe lăn rống to lên.
Tuy nhiên, bởi vì Trình Kiêu đang nhìn về phía anh ta mà những người phía sau anh ta đã sợ hãi bỏ chạy mất tiêu.
Hôm qua Trình Kiêu muốn giết anh ta, nhưng Trình Kiêu lo lắng sẽ làm Điểm Hương và Hoắc Tư Nam sợ hãi nên anh đã tha mạng cho anh ta.
Bây giờ nếu hai thành viên trong nhà họ Cung đã bị giết, Trình Kiêu tự nhiên sẽ không bỏ qua cho anh ta.
Anh lại chỉ ra một phát, linh lực xuyên qua ấn đường của Cung Hạo, Cung Hạo cũng tắt thở ngay lập tức.
Những người còn lại của nhà họ Cung đã bị dọa tới mức nháo nhào chuồn lẹ.
Bây giờ họ mới nhận ra, chỗ dựa của Cung Thu Thiện nực cười đến mức nào.
Cung Thu Thiện chỉ biết về thỏa thuận giữa giới võ đạo và thế tục, nhưng ông ta không biết có một câu gọi là không thể sỉ nhục tông sư.
Đám người Hoắc Minh sợ đến tái nhợt mặt mũi, tuy rằng trên tay bọn họ cũng dính vào mấy mạng người nhưng toàn tìm người làm sau lưng. Họ chưa bao giờ thấy một vụ giết người ngay tại chỗ như vậy.
Ngược lại, Hoắc Tư Nam và Điểm Hương không hề sợ hãi như trong dự đoán của Trình Kiêu. Mặc dù cả hai đều có phần sợ hãi, nhưng khuôn mặt họ chỉ hơi tái nhợt mà thôi. Hoắc Minh nhìn Trình Kiêu, trong lòng run lên: "Cậu thật sự là Trình đại sư!"
"Chẳng trách cậu ta liên tục nói muốn đoạt lại quyền đại lý nước sinh mệnh từ tôi!"
"Thật nực cười, không ngờ mình lại cười nhạo cậu ta khoác lác mà không biết ngượng, thậm chí còn cười nhạo cậu ta hoàn toàn chưa từng nghe nói đến nước trường sinh!"
"Trước mặt người sáng tạo ra nước Sinh Mệnh lại nói người ta không biết nước sinh mệnh là gì, ha ha, thật là buồn cười!"
"Nhà họ Cung đã là gì so với cậu ta đâu? Không ngờ mình lại trói cậu ta lại đi chịu tội trước nhà họ Cung!"
Cả người Hoắc Minh run rẩy, ông ta không thể không quỳ xuống trước mặt Trình Kiêu.
Hai anh em Hoắc Kim Bình và Hoắc Kim Yến kêu lên: "Ba, ba làm gì vậy!"
Giọng Hoắc Minh run bần bật: "Trình đại sư, là tôi không có mắt không nhận ra cậu, nếu có chỗ đắc tội cậu, mong cậu hãy bỏ qua cho kẻ hèn này, xin hãy tha thứ cho tôi!" “Hai người các con còn không mau quỳ xuống!” Hoắc Minh tức giận quát lên, nhìn chằm chằm vào Hoắc Kim Bình và Hoắc Kim Nhạn.
Hoắc Kim Bình và Hoắc Kim Yến kinh ngạc và xấu hổ nhìn Trình Kiêu, họ không bao giờ nghĩ rằng Trình Kiêu thực sự là Trình đại sư!
Tối hôm qua bọn họ còn tùy ý sỉ nhục Trình Kiêu, nhưng trong nháy mắt lại bị bắt quỳ xuống nhận lỗi với Trình Kiêu, hai anh em đã quen tự cao tự đại làm sao có thể tiếp nhận nổi?
"Không cần nữa." Mặt Trình Kiêu vô cảm nhìn hai anh em nhà họ Hoắc: "Hai người này lòng dạ hiểm độc, chết cũng không đáng tiếc.
Sau khi nói xong, Trình Kiêu chỉ một cái, hai luồng ling lực ngay lập tức xuyên thấu qua ấn đường của hai người bọn họ.
“Con ơi!” Hoắc Minh đau kêu lên một tiếng, trên mặt tràn đầy bi thương, hai tay nắm chặt, trong mắt lóe lên một tia căm hận nhìn Trình Kiêu.
Trình Kiêu lặng lẽ nhìn ông ta, giọng nói bình tĩnh giống như một thẩm phán cấp cao: "Thân làm ba mà lại bán con gái cầu vinh, chết không đáng tiếc"
"Đừng!" Hoắc Tư Nam bỗng dưng hét lớn lên một tiếng, vội vàng chạy tới trước mặt Trình Kiêu ngăn cản anh.
"Trình, Trình đại sư, xin hãy tha cho ông ta!" Hoắc Tư Nam không quen gọi anh là Trình đại sư.
Trình Kiêu nhìn Hoắc Tư Nam, bình tĩnh nói: "Ông ta đối xử với cô như vậy mà cô còn muốn cầu xin thay ông ta, có đáng không?"
Hoắc Tư Nam cười khổ: “Dù sao ông ta cũng là ba ruột của tôi, sao tôi có thể trơ mắt nhìn ông ta chết trước mặt tôi được chứ?”
Hoắc Minh nhìn đứa con gái mà mình luôn căm ghét này, áy náy trong lòng như nước sông cuồn cuộn liên miên không dứt.
Trình Kiêu nhàn nhạt nói: "Đây là lựa chọn của cô, hy vọng sau này cô sẽ không hối hận.
"Tôi đoạt lại quyền đại lý nước sinh mệnh từ nhà họ Hoắc.