Dương Oánh nhìn biểu cảm của Trình Kiêu không giống người đang giả vờ, cô lại hỏi: “Chẳng lẽ cậu chưa từng đến tập đoàn Hoa Á sao?”
Kiếp trước, Trình Kiêu cũng từng có nghe nói về tập đoàn Hoa Á. Tập đoàn giải trí này rất nổi tiếng trên quốc tế, là số một ở Á tộc và thậm chí cả toàn bộ Châu Á.
Nếu so sánh ba tập đoàn giải trí lớn của Á tộc với tập đoàn giải trí Hoa Á này, cũng thua xa một trời một vực.
“Chưa từng” Trình Kiêu thờ ơ nói. Anh với Hoa Á chẳng thân thích, đến đó làm gì.
Dương Oánh hơi giật mình, nói: “Cho tới bây giờ, cậu thật sự chưa đến tập đoàn giải trí Hoa Á. Hèn gì, cậu toàn dùng dáng vẻ cái gì cũng không biết. Trình Kiêu hỏi lại: “Tôi phải biết gì?”
Dương Oánh nói: “Bây giờ, tập đoàn giải trí Hoa Á là công ty đứng tên của cậu mà”
Nếu người khác nghe được tập đoàn giải trí Hoa Á trở thành công ty của bản thân, thì e họ sẽ mừng rỡ đến mức nghẽn mạch tim.
Tập đoàn đó là tập đoàn giải trí nổi tiếng nhất khắp Châu Á, tính tài sản thôi cũng mấy chục nghìn tỷ rồi.
Nhưng Trình Kiêu chỉ lạnh nhạt à một tiếng, hỏi tiếp: “Tại sao?”
Từ trước đến giờ, Trình Kiêu vẫn không biết cấp dưới của bản thân tự nhiên từ đâu xuất hiện thêm một tập đoàn giải trí lớn mạnh như vậy.
Dương Oánh nói: “Cậu có nhớ chuyện lần trước, chính cậu đã chữa bệnh cho ân sư của tôi, rồi ân ông ấy nói cho cậu một nửa gia tài không?”
“Nhớ.
Dương Oánh nói tiếp: “Tập đoàn giải trí Hoa Á là tiền công ân sư của tôi cho cậu đấy. Ông ấy biết cậu là người không màn đến chuyện xử lý công vụ trong công ty, cho nên ông ấy đã kiếm một chuyên gia quản lý tổ chức chuyên nghiệp giúp cậu. Sau đó, ông ấy bảo họ giúp cậu hoạt động công ty, còn các tài vụ thu được sẽ tách ra, chuyển hết sang tên cậu. Cho nên, bây giờ cậu mới thật sự là ông chủ lớn của tập đoàn giải trí Hoa Á
“Từ đó tới giờ, tập đoàn Hoa Á cũng kiếm tiền lời nhiều lắm. Trong đó gồm cả chuyện xác nhập của tập đoàn giải trí WMY và SN lần này, cũng có dấu vết của quản lý tổ chức của tập đoàn Hoa Á đấy.”
Đột nhiên, Trình Kiêu bật cười: "Ý của cô đang định nói cho tôi biết là hai tập đoàn WMY và SN đã bị tập đoàn giải trí Hoa Á tôi đang đứng tên, thu mua rồi phải không?”
Dương Oánh nghiêm túc gật đầu, nói: “Đúng vậy”
Đột nhiên, trong đầu của Trình Kiêu hiện ra dáng vẻ luôn kiên cường của ông cụ họ Hướng kia: “Ân sư của cô đúng là người rất thú vị đấy”
Dương Oánh hơi ngạc nhiên, nói: “Ân sư của tôi cũng nhận xét cậu y hệt như thế.”
“Ân sư của cô, chẳng đơn giản xíu nào.” Trình Kiêu mỉm cười nói.
Ông cụ họ Hướng khăng khăn trả tiền công cho anh, hơn nữa ông ta thật sự đưa cho anh một nửa gia tài. Với hành động này, có thể nói con người ông Hướng này nói được làm được, hoặc có thể nói tầm nhìn của ông Hướng khá độc đáo.
Ông ta nhìn trúng Trình Kiêu, cho nên một nửa gia tài này của bản thân xem như là đầu tư.
Tuy Trình Kiêu không biết thế lực của nhà họ Hướng lớn bao nhiêu, nhưng nhìn sức lớn mạnh của tập đoàn giải trí Hoa Á, có thể thấy được thế lực của nhà họ Hướng có thể mạnh mẽ hơn cả Lôi nữ vương gấp mấy lần.
Thậm chí, có thể đuổi kịp cả bốn dòng họ lớn nhất tại thủ đô.
Vậy nên một dòng họ như thế, chắc chắn không thiếu tiền.
Thứ họ thiếu chỉ là một người có thể tạo cơ hội giúp họ tiến lên một tầng cao mới.
Suy cho cùng, ông Hướng cố chấp tự mình trả tiền công cho Trình Kiêu cũng vì ông ta cảm thấy Trình Kiêu là cơ hội.
Dương Oánh còn nói thêm: “Đúng rồi, chuyện xác nhập lần này của tập đoàn giải trí WMY và SN, thì chắc chắn các nghệ sĩ đều là cấp dưới của cậu rồi. Tên Đặng Gia Luân kia là người thuộc tập đoàn giải trí WMY, tôi biết cậu và anh ta từng xảy ra chuyện không vui, nhưng tôi vẫn khuyên cậu nên lấy chuyện lớn làm đầu. Tên đó là một ngôi sao nổi tiếng có thể kiếm được món hời lớn, còn là cậu chủ cả của họ Đặng tại Tây Hải. Cậu không cần phải gây khó khăn cho tên đó, cứ để anh ta làm việc cho cậu đi!"
Đột nhiên, Trình Kiêu hơi buồn cười: "Đặng Gia Luân trở thành nghệ sĩ cấp dưới của tôi!"
"Tôi cũng rất mong đợi sau khi Đặng Gia Luân biết được tin tức này, sẽ có biểu hiện gì"
Anh nhớ đến Đặng Gia Luân đứng trước mặt Y Linh kiêu ngạo ngang ngược, tự cao tự đại, không nể mặt sỉ nhục tinh thần của Trình Kiêu. Nếu như Đặng Gia Luân biết bản
thân là cấp dưới của một kẻ làm công ăn lương, ngứa mắt như Trình Kiêu, không biết anh ta sẽ biểu cảm đặc sắc đến mức nào.
Trình Kiêu mỉm cười, nhìn Dương Oánh: "Cô cũng đến tham gia buổi lễ long trọng xác nhập của tập đoàn giải trí WMY và SN sao?"
Dương Oánh lắc đầu: "Thật ra tôi đến đây cũng muốn tham gia, nhưng với cấp bậc nghệ sĩ hiện tại của tôi, vẫn chưa đủ tư cách thể tham gia đâu! Người ta toàn mời Ảnh Đế, Ảnh Hậu, tôi vẫn chưa đủ tư cách.
"Tôi đến Ô Thành của Tây Hải, tham gia một buổi diễn xuất, không ngờ tình cờ gặp cậu trên đường thôi"
Trình Kiêu hỏi: "Thế cô không phải là nghệ sĩ cấp dưới của tôi à?"
Dương Oánh chọc ghẹo: "Cậu muốn gì? Tôi không phải người của tập đoàn giải trí WMY và SN, cho nên tạm thời không phải cấp dưới của cậu. Nếu như cậu có ý xấu gì đó, thì cứ mơ đi."
Trình Kiêu biết Dương Oánh thích nói đùa, anh mỉm cười hỏi tiếp: "Vậy tôi có thể rút quyền quản lý của tập đoàn giải trí Hoa Á lúc nào cũng được hả? Nếu tôi đột ngột xuất hiện, họ có nhận ra tôi là ông chủ không?"
"Đương nhiên có rồi! Đó là công ty của cậu mà, hiện tại toàn bộ những người quản lý và CEO của tập đoàn Hoa Á đều làm việc cho cậu. Hiển nhiên, cậu có thể rút quyền lực toàn bộ bất cứ lúc nào. Hơn thế nữa, đội ngũ quản lý trong công ty rất chuyên nghiệp, chuyện đầu tiên họ bước vào tập đoàn giải trí Hoa Á là nhớ rõ ảnh chụp của cậu. Nếu như cậu xuất hiện, chắc chắn họ sẽ biết.
"Thêm vào đó, lần này ông Hướng cũng sẽ xuất hiện. Cậu có chuyện gì có thể trực tiếp tìm ông ấy hỏi cho rõ ràng"
Ánh mắt của Trình Kiêu hơi động, có nghĩa là anh phải đi đến lễ sáp nhập rồi.
Lúc này, điện thoại của Dương Oánh reo lên.
"Xin lỗi, tôi nghe điện thoại một xíu." Dương Oánh tỏ vẻ xin lỗi, nói với Trình Kiêu.
"Cô cứ tự nhiên." Trình Kiêu nói.
Dương Oánh không e dè, ấn nút nhận cuộc gọi.
"Chị Lan, em đã tới Tân Thành rồi này. Bây giờ, em đang nói chuyện với một người bạn, sao thế? Hả, chị cũng đã đến Tân Thành rồi à, đang tới kiếm em á!"
"Được rồi, em chia sẻ địa chỉ cho chị tới."
Dương Oánh tắt điện thoại, nhìn Trình Kiêu với gương mặt quái dị, cười nói: "Ông chủ Trình à, tôi giới thiệu cho cậu một người, chị ấy là Phó tổng giám đốc của tập đoàn giải trí WMY. Chị ấy sẽ tới ngay thôi, lát nữa hai người gặp mặt làm quen chút."
Trình Kiêu hỏi: "Bạn của cô à?"
"Đúng rồi, chị ấy là bạn thân của tôi. Chị ấy là một người đẹp hiếm thấy, tương lai đã trở thành cấp dưới của cậu rồi đấy, cậu phải chiếu cố chị ấy nhiều hơn giúp tôi nhé. "Chuyện nhỏ." Trình Kiêu nói.
Anh nói chuyện với Dương Oánh một lúc nữa, cửa phòng bị mở ra.
Một người phụ nữ mặc đồ công sở màu đen, dáng người cao gầy, xinh đẹp trưởng thành quyến rũ kéo theo một làn gió thơm bước vào.
"Tiểu Oánh!" Giọng người phụ nữ này dịu dàng và dứt khoát, người ta nghe được cũng rất dễ chịu.
"Chị Lan, lâu rồi không gặp, chị lại đẹp hơn rồi. Nếu như chị đi trên đường, không biết khiến bao nhiêu đàn ông mê chết nữa" Dương Oánh cười chọc ghẹo.
"Lưỡi không xương! Người này là bạn của em sao?"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!