Dương Oánh chính thức giới thiệu với Lan Nhược Lâm: “Đây là Trình Kiêu, bạn của tôi, sinh viên Học viện Điện ảnh và Truyền hình Hà Tây”
"Đây là Lan Nhược Lâm, tôi gọi cô ấy là chị Lan, Phó chủ tịch xinh đẹp của tập đoàn giải trí WMY.
“Sau này nhờ giúp đỡ nhiều hơn.”
Nói xong, Dương Oánh nháy mắt với Trình Kiêu.
Sự chú ý của Lan Nhược Lâm vẫn luôn đặt trên người Trình Kiêu, nghe thấy Dương Oánh nói giúp đỡ nhiều hơn, lập tức nói: “Bạn của Tiểu Oánh chính là bạn của tôi, sau này cần gì cứ việc đến tìm chị đây.
Dương Oánh mỉm cười, cũng không vạch trần.
Trong mắt Trình Kiêu loé lên một cái nhìn kỳ lạ, Lan Nhược Lâm là phó chủ tịch của tập đoàn giải trí WMY, còn anh là ông chủ của tập đoàn giải trí Hoa Á.
Điều đó cũng có nghĩa là Lan Nhược Lâm trên thực tế là cấp dưới của anh.
Hiện tại, cấp dưới của anh ngược lại có điệu bộ của một người chị lớn, muốn giúp đỡ ông chủ của mình.
“Vậy thì cảm ơn chị Lan nhiều” Trình Kiêu nhìn khuôn mặt trưởng thành và quyến rũ của Lan Nhược Lâm, chân thành mỉm cười.
Lan Nhược Lâm không bởi vì Trình Kiêu là một sinh viên mà coi thường, ngược lại, cô nhạy bén cảm nhận được trên người Trình Kiêu có một loại khí chất rất tự tin.
Đó dường như là một người đầy quyền lực có sức mạnh tối thượng, loại khí chất tích lũy nhiều năm mới có được.
Theo bản năng, Lan Nhược Lâm có ý muốn kết bạn với Trình Kiêu.
“Tôi thích nhất là người trẻ tuổi như cậu, nếu như có cơ hội, hy vọng chúng ta có thể hợp tác với nhau”
Nói xong, từ trong túi xách màu đỏ lấy ra một tấm danh thiếp nhỏ xinh xắn, đưa cho Trình Kiều bằng hai tay: “Đây là danh thiếp của tôi, sau này nếu như muốn tìm việc làm thì nhớ gọi điện thoại cho tôi.”
Trình Kiêu đối với Lan Nhược Lâm cũng đánh giá rất cao, có thể nhìn ra đó là kiểu phụ nữ mạnh mẽ nhưng cũng không thiếu đi vẻ dịu dàng, từ trong mắt cô ta, Trình Kiêu có
thể nhìn thấy vẫn giữ được vẻ thuần khiết ban đầu.
Trình Kiêu nhận lấy danh thiếp nói: “Nhất định sẽ có.
“Đúng rồi, Trình Kiêu, cậu cũng lén lút đến xem sự kiện sáp nhập của tập đoàn giải trí WMY và giải trí SN đúng không?” Lan Nhược Lâm hỏi.
“Xem như là vậy!” Trình Kiêu trả lời.
Trước đây, anh vẫn chưa quyết định có nên đi đến cuộc họp sáp nhập để xem không, nhưng hiện tại nghe Dương Oánh nói như vậy, Đặng Gia Luân sẽ có mặt tại hội trường, vậy thì chủ nhân nhà họ Đặng nhất định cũng sẽ ở đó.
Anh cũng không cần đi đến nhà họ Đặng nữa, đợi đến sau khi cuộc họp sáp nhập kết thúc, tìm nhà họ Đặng giải quyết sự việc.
Cho nên nơi tổ chức cuộc họp sáp nhập này, anh nhất định sẽ đến.
“Tôi cũng sẽ đến địa điểm tổ chức cuộc họp sáp nhập, chỉ có điều đến lúc đó có thể sẽ hơi bận. Nếu như gặp phiền phức gì thì nhớ gọi điện cho tôi” Lan Nhược Lâm nói.
Nhìn thấy Lan Nhược Lâm và Trình Kiêu trò chuyện vui vẻ, Dương Oánh yên tâm mỉm cười.
Lan Nhược Lâm và Trình Kiêu đều là những người kiêu hãnh, cô vẫn còn lo lắng giữa hai người sẽ rất khó hoà hợp, không ngờ rằng hai người trò chuyện còn tốt hơn cô tưởng tượng.
Có Trình Kiêu đây là ông chủ lớn của tập đoàn giải trí Hoa Á che chở, sau này Lan Nhược Lâm ở công ty chắc là sẽ không có ai dám bắt nạt.
Dương Oánh cũng đã giải quyết xong nỗi lòng.
Ba người lại nói chuyện thêm một lúc, sau đó từng người chào tạm biệt.
Dương Oánh vốn dĩ muốn Lan Nhược Lâm đưa Trình Kiêu vào hội trường, nhưng bởi vì Lan Nhược Lâm cần phải phối hợp với công ty để cùng nhau hoạt động, không có cách nào đi cùng với Trình Kiêu, chỉ có thể đi trước một bước.
Trình Kiêu hỏi rõ về địa điểm của cuộc họp sáp nhập, sau đó tìm một khách sạn ở gần đó, đợi cuộc họp sáp nhập bắt đầu vào ngày mai.
Ngày thứ hai, Trình Kiêu đã tu luyện cả đêm, cả người tinh thần phấn chấn, bắt xe đi đến địa điểm tổ chức cuộc họp sáp nhập, Quốc tế Thiên Thịnh.
Trước cửa Quốc tế Thiên Thịnh có rất nhiều xe hơi sang trọng, nơi để xe ở bãi đỗ xe dưới mặt đất đã chật ních rồi.
Các biện pháp an ninh cũng được tăng cường hơn bình thường rất nhiều, chỉ phạm vi ngoài cửa đã có hơn chục nhân viên bảo vệ đứng đó.
Trình Kiêu nhìn những ông chủ mặc đồ vest có dáng dấp như một người thành công, mỗi người đều dẫn theo một người phụ nữ xinh đẹp, thong thả bước vào cửa chính.
Có điều, khi bước đến cửa, mọi người dường như đều đưa ra thư mời.
Ngày hôm qua, Dương Oánh và Lan Nhược Lâm đều không đề cập đến vấn đề thư mời.
Dương Oánh nghĩ rằng Trình Kiêu là ông chủ lớn của tập đoàn giải trí Hoa Á, khẳng định sẽ có thư mời.
Lan Nhược Lâm nghĩ rằng Trình Kiêu đi theo nhân vật quan trọng nào đó đến, căn bản không cần thư mời.
Trình Kiêu hiện tại hơi bối rối.
Có nên chứng minh thân phận của mình không? Như vậy chắc chắn sẽ được vào trong.
Nhưng mà chứng minh thân phận thì bảo vệ sẽ tin sao?
Khẳng định là sẽ không, nói không chừng còn sẽ biến Trình Kiêu thành một kẻ gây sự mà đuổi đi.
Đương nhiên nếu như cố gắng, không ai có thể cản được anh. Tuy nhiên, theo cách này, cuộc họp sáp nhập sẽ biến thành buổi biển diễn cá nhân của Trình Kiêu.
“Hay là vẫn nên gọi điện thoại xin giúp đỡ cho rồi.
Bất luận là gọi điện thoại cho Lan Nhược Lâm hay là gọi cho đại diện của Nước sinh mệnh, muốn có một bức thư mời có lẽ cũng không phải việc khó.
Chính vào lúc này, ánh mắt Trình Kiêu không khỏi không sáng lên.
Ở góc giao lộ phía trước, một vài người tiến về phía anh, đó là một vài người bạn cùng phòng ở Học viện Điện ảnh và Truyền hình Hà Tây .
Tần Thủ, Trương Tư Tổ và những người khác cũng nhìn thấy Trình Kiêu.
Đột nhiên trên mặt mấy người hiện ra vẻ kinh ngạc.
Một vài người vội vã tiến lên một bước chạy đến.
Trương Tư Tổ tùy tiện vỗ vai Trình Kiêu nói: “Tôi đã nói Trình Kiêu sẽ đến, các cậu còn không cho tôi gọi điện thoại cho cậu ta, nói cái gì mà Trình đại sư bận trăm công nghìn
việc. Nhìn đi, cậu ta không phải đã đến rồi sao?”
Tần Thủ đá Trương Tư Tổ, trừng mắt với anh ta và hét lên: “Bác sĩ, bỏ bàn tay dơ bẩn của cậu ra! Thân phận của Trình Kiêu hiện tại đã khác rồi!”
Trương Tư Tổ vỗ trán, bừng tỉnh nói: “Đúng đúng, cậu ta hiện tại là Trình đại sư, tôi gần như quên mất rồi!”
“Vãn bối Trương Tư Tổ bái kiến Trình đại sư. Trương Tư Tổ cung kính cúi đầu chào.
“Cút!” Trình Kiêu đá Trương Tư Tổ một cái, anh rất yên tâm, một vài người bạn sau khi biết anh là Trình đại sư cũng không cố ý tâng bốc hoặc là lạnh nhạt, họ vẫn giữ thái độ như trước đây với anh.
Bạn bè thật sự chính là cần phải như vậy, không phải vì sự nghèo khó hay giàu sang của bạn mà thay đổi thái độ với bạn.
“Mấy người các cậu cũng đến xem cuộc họp sáp nhập à?” Trình Kiêu hỏi.
“Ừ”
Vài người cùng nhau gật đầu.
Tần Thủ nói: “Không chỉ là chúng tôi, vẫn còn nhiều người trong trường học của chúng ta đều nghĩ cách để đến, tôi nghe nói Y Linh cũng đến.
Giải trí WMY và giải trí SN, đây là hai trong ba công ty tập đoàn giải trí lớn nhất Á tộc, đó là mục tiêu phấn đấu của nhiều sinh viên đại học điện ảnh và truyền hình.
Ngày giải trí WMY và giải trí SN hợp nhất, đối với ngành công nghiệp giải trí mà nói, chắc chắn là một sự kiện rất lớn.
Đối với những sinh viên vẫn còn trong học viện Điện ảnh và Truyền hình, đó là một chuyện lớn trong ngành.
Họ hiển nhiên đánh vỡ đầu cũng muốn đến xem sự kiện trọng đại này.
Trương Tư Tổ kỳ quái bổ sung thêm: “Còn có Điền Thúy Thúy, bọn họ cũng đến nữa.
Sau đó, Trương Tư Tổ cười nham hiểm: "Có điều cậu yên tâm, Điền Thúy Thúy hiện tại rất thảm. Từ lúc thân phận của cậu được tiết lộ, Điền Thúy Thúy trở thành trò cười lớn nhất trong trường, Thẩm Dũng cũng đá cô ta rồi, bây giờ không có ai dám động đến cô ta.