Vũ Thi Hàm nhấn mạnh hét: “Ối giời ơi, trâu bò giờ cũng biết bay lên trời nữa à? Sao anh không bốc phét tiếp đi?”
“Anh có biết công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN có vị thế thế nào không mà dám nói chọn công ty nào cũng được thế? Anh tưởng mình là ai đấy? Chủ tịch tập đoàn giải trí Hoa Á ư?”
Những người xung quanh lần lượt lắc đầu, ai nấy cũng thấy Trình Kiêu bốc phét hơi quá.
Những người có quan hệ tốt với Lâm Hiểu Lộ thì càng chế nhạo Trình Kiêu hơn.
“Tên này đúng là thánh khoác lác! Câu đấy mà cũng dám nói ra cơ! Hôm nay Chủ tịch hai công ty giải trí WMY và SN đều có thể đến đây, thế mà anh ta không sợ mình bị người ta đứng ra vạch trần lời nói dối ư?”
“Người như Chủ tịch công ty giải trí WMY và Chủ tịch công ty giải trí SN thì hơi đâu mà so đo với một tên sinh viên?”
“Cậu ta đinh ninh thế nên mới dám nói khoác nhiệt tình thế đấy!”
Nhưng siêu sao lão làng như Lý Minh và Châu Tiết Luân lắc đầu, sắc mặt đầy khinh thường.
Đoàn Thành Đạt và Viên Tiêu ngồi ở hàng ghế khách quý thì nở một nụ cười giễu cợt.
“Cậu ấy nói khoác hơi quá rồi!”
Lần này, đám Trương Tư Tổ và Y Linh cũng cảm thấy Trình Kiêu nói khoác quá đà.
Tuy Trình Kiêu là Trình đại sư, nhưng anh chỉ có danh tiếng đó ở Hà Tây thôi, còn công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN lại là hai trong ba tập đoàn giải trí lớn nhất Á tộc, chưa chắc họ sẽ nể mặt Trình Kiêu!
“Trình Kiêu, cậu nhịn xíu đi! Biết bao người đang nhìn kìa! Cậu còn nói tiếp thì lát nữa sẽ lâm vào thế khó xử đấy!” Trương Tư Tổ nhỏ giọng nói rồi lẳng lặng kéo áo Trình Kiêu.
Y Linh cũng sững người. Tuy cô là cô cả nhà họ Y ở Giang Nam, nhưng nhà họ Y không làm gì liên quan đến showbiz, nên cô cũng không biết người trong showbiz có nề mặt nhà họ Y không nữa.
“Trình Kiêu, đừng có nói chuyện kiểu đấy, lát nữa làm sao mà kết thúc chuyện này?” Y Linh nhỏ giọng nhắc nhở.
Lâm Hiểu Lộ nhìn thấy sắc mặt của đoàn Trương Tư Tổ và Y Linh, thế nên cô ta càng có lòng tin không hề sợ hãi.
“Này cậu, ai mà chẳng biết nói suông chứ? Ở đây cũng có người của công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN, có giỏi thì cậu chứng minh ngay bây giờ luôn đi!”
“Hoặc không cậu tìm đại một ngôi sao hạng A hạng B gì đó cũng được, không cần có chỗ đứng cao trong showbiz đâu, nhưng ít nhất là phải hơn tôi!”
Vũ Thi Hàm cười lạnh này: “Này cậu nghe chưa, điều kiện mà chị Hiểu Lộ đặt ra cho cậu dễ quá rồi đấy. Không cần cậu phải tìm người thuộc một trong hai công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN đâu, chỉ cần cậu tìm được một ngôi sao hạng A hạng B gì đấy sẵn sàng đứng ra nói giúp cho cậu là được.
“Sao nào? Có thể thôi mà cậu cũng không làm được ư? Thế mà cứ khoác lác mãi. Tôi không tin một người coi công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN là nhà mình muốn vào lúc nào cũng được mà lại không quen một ngôi sao hạng A hạng B nào.
Người xung quanh cười lạnh: "Haha, chàng trai này bốc phét quá đà nên lật tẩy rồi!”
“Đúng thế, để xem cậu ta nói tiếp thế nào.
Đoàn người Điền Thuý Thuý và Trương Manh đứng ở xa xa, họ không dám đến gần Trình Kiêu nên chỉ đành nhìn từ xa.
Nhưng họ vẫn nhìn rõ những chuyện xảy ra ở đây.
Trương Manh nói: “Tuy Trình Kiêu là Trình đại sư, nhưng tôi không nghe người ta nói Trình đại sư quen người trong showbiz. Có khi lần này không ai ra mặt giúp cậu ấy rồi.
Vương Vũ Hàm thở dài nói: “Ai biết? Nhưng chúng ta đứng một bên mà nhìn thôi, người như Trình đại sư ấy à, dù có mất mặt ngay tại đây thì chúng ta cũng không thể cười nhạo người ta được.
Điền Thuý Thuý hiểu rõ điều này nhất, thế nên cô ta cứ căng mặt chứ không nói gì.
Trương Tư Tổ sốt ruột nói: “Trình Kiêu, chuyện đến nước này rồi, thôi mình gọi cho chị Dương Oánh đi, rồi cậu bảo chị ấy tìm ai đó giúp cậu!”
“Không cần” Trình Kiêu lạnh nhạt nói, sao đó lấy điện thoại ra để gọi cho Lan Nhược Lâm.
Lúc này, một giọng này đầy biếng nhác vang lên: “Tôi đủ tư cách không nhỉ?”
Sau đó, một làn gió thơm thoang thoảng ập đến, một người phụ nữ trưởng thành mặc đồ đỏ cao ngạo và có khí thế mạnh mẽ đứng bên cạnh Trình Kiêu.
Cô ta nhìn gương mặt cực kì đắc ý của Lâm Hiểu Lộ và nhìn từ trên xuống, giọng nói chứa đầy thái độ khinh thường: “Cậu ấy nói đúng, cô không xứng!”
Trương Tư Tổ sửng sốt, sau đó mừng rỡ nói: “Cô ấy là ngôi sao nổi tiếng Trần Thần đó! Là người đạt giải nữ diễn viên chính xuất sắc nhất Liên hoan phim Cannes ba năm liên tiếp đấy!”
Trần Thần không phải là người có ngoại hình quá mức nổi bật, khi cô ta là người có khí thế nhất tốp sao nữ.
Trần Thần là ngôi sao thực lực nghiêm túc với công việc có lượng fan trung thành đông đảo, ngoài ra cô ta cũng là một sao hạng A danh xứng với thực.
Do còn quá trẻ, nếu không cô ta đã vượt qua những sao hạng A lão làng rồi.
Trình Kiêu nhìn Trần Thần, sau đó cất điện thoại vào trong túi.
“Là chị đấy à?” Trình Kiêu lạnh nhạt nói.
Trần Thần dí dỏm nháy mắt với Trình Kiêu, khí thế mạnh mẽ biến mất nhường đường cho chim nhỏ e ấp mà làm nũng với Trình Kiêu: “Trời ạ, tôi không được sao?”
Phut!
Hồ Ca - một ngôi sao với lượng fan siêu đông đang uống nước thì không nhịn được mà phụt cả ngụm nước, Hoắc Kiến Hoa ở đối diện thấy thế thì trợn mắt nhìn anh ta, sau đó nhanh chóng lấy giấy ra lau sạch.
Hồ Ca sửng sốt hỏi: “Này lão Hoắc, hôm nay tôi thức dậy sai cách sao, hay cái cô Trần Thần đó uống nhầm thuốc thế?”
Hoắc Kiến Hoa cũng đơ người: “Hay Trần Thần đổi tính đổi nết nhỉ? Cô ta thích phụ nữ mà? Sao lại có hứng thú với đàn ông thế? Mà còn là hứng thú với một chàng sinh viên nữa.
Đối với những siêu sao giới giải trí như họ, sinh viên Viện điện ảnh và truyền hình chỉ như một cậu học sinh tiểu học thôi.
Trình Kiêu cạn lời, anh quen biết Trần Thần là vì Dương Oánh.
Trong showbiz, Trần Thần không có scandal gì cả, thế nên rất nhiều người nói Trần Thần không thích đàn ông.
Nhưng dù Trần Thần không thích đàn ông thì cô ta vẫn là phụ nữ.
Là phụ nữ thì khó mà thoát khỏi vài chuyện được, ví dụ như cơn đau kinh khủng vào những ngày ấy.
Có hôm Dương Oánh nói với Trần Thần rằng cô ta quen một vị thần y, ban đầu Trần Thần không tin cho lắm, nhưng vì Dương Oánh cứ khen Trình Kiêu là thần y hiếm có trên đời, là thần y khó tìm của nhân gian.
Trần Thần không chịu nổi cơn đau nên đã tin.
Kết quả Trình Kiêu chữa khỏi cơn đau của Trần Thần chỉ bằng một ngón tay, vì thế Trần Thần rất vui mừng.
Ban đầu Trần Thần cực kì xem thường đàn ông, nhưng kể từ đó cô ta đã bị chinh phục trước sự cao ngạo lạnh lùng của Trình Kiêu.
Trần Thần là người rất thẳng thắn, nên cô ta lập tức tỏ tình Trình Kiêu và tấn công dồn dập.
Chỉ tiếc Trình Kiêu đã đánh bại cô ta chỉ bằng một câu nói.
“Tôi không thích phụ nữ có tính như đàn ông.”
Kể từ đó, cô ta thành người thế này đây, đó là cứ mỗi lần Trần Thần xuất hiện trước mặt Trình Kiêu, cô ta đều ra vẻ mình là một cô gái yểu điệu.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!