Trần Thần nhíu mày nhìn Đặng Gia Luân với sắc mặt rất nghiêm túc: “Trình Kiêu là bạn tôi.
Cô ta chỉ nói một câu thế thôi, nhưng thái độ rất kiên quyết.
Đặng Gia Luân cười lạnh: "Cô là người được mời đến tham dự thôi, cậu ta là bạn cô thì sao nào?”
“Đây là hội trường của công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN chứ không phải hội trường của Trần Thần cô, những sinh viên không liên quan gì đến đại hội sáp nhập này nhanh biến khỏi đây!”
Câu nói này của Đặng Gia Luân khiến rất nhiều sinh viên trốn vào hóng chuyện thấp thỏm không yên.
Trương Tư Tổ lạnh lùng hét lên: “Tại sao? Chúng tôi có thư mời mà, anh dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi ra?”
ở lại.”
Đặng Gia Luân khinh thường nhìn anh ta rồi cười lạnh nói: “Mỗi thư mời chỉ dành cho một người vào cổng, nếu các cậu có thư mời thì tôi sẽ để cậu ta ở
“Các cậu có thư mời chứ?”
Hiển nhiên Đặng Gia Luân biết rõ chuyện các bạn sinh viên dùng chung một tấm thư mời.
Trương Tư Tổ đỏ mặt không nói gì thêm, bởi vì họ vào đây chỉ bằng một tấm thư mời thật.
Cầm Thú lạnh lùng nói: “Trên thư đâu có ghi mỗi thư mời chỉ dành cho một người đi vào, bảo vệ cũng có ngăn chúng tôi lại đâu, anh dựa vào đâu mà nói thế?”
Đặng Gia Luân ngẩng đầu, sắc mặt cực kì kiêu căng: “Vì đây là tỉnh Tây Hải, tôi nói một thư mời chỉ dành cho một người đi vào thì người thứ hai không được vào”
Ngông cuồng, ngang ngược, hung hăng!
Thái độ của Đặng Gia Luân khiến mọi người rất bất ngờ!
“Đặng Gia Luân bá đạo quá.
“Anh ta nói đúng, đây là Tây Hải, là địa bàn của nhà họ Đặng của anh ta.
“Tỉnh Tây Hải là tỉnh ở biên giới tây bắc Á tộc, nhà họ Đặng kinh doanh ở đây đã lâu. Trời cao hoàng đế xa, thế lực nhà họ Đặng đã ăn sâu bén rễ khắp tỉnh rồi”
“Tôi nghe nói ở Tây Hải nhà họ Đặng còn âm thầm nuôi lính đấy”
“Thật ư? Hèn gì Đặng Gia Luân lại hung hăng thế kia!”
Mọi người nhỏ giọng bàn tán, nhưng chẳng ai dám chỉ trích gì về thái độ hung hăng của Đặng Gia Luân.
Lâm Hiểu Lộ và Vũ Thi Hàm cùng nhìn Đặng Gia Luân với ánh mắt đầy sùng bái, trong showbiz, chắc chỉ có Đặng Gia Luân là ngôi sao duy nhất dám hung hăng thế này. Lâm Hiểu Lộ và Vũ Thi Hàm khinh thường nhìn Trình Kiêu, trong lòng cười lạnh nói: “Hừ, đang ở đất Tây Hải này mà cậu ta dám chọc Đặng Gia Luân, đúng là tự rước lấy nhục!”
Hồ Phong ngồi ở hàng ghế đầu nhíu mày nói: “Này lão Hoắc, ở Tây Hải này không ai dám chọc nhà họ Đặng cả, lần này Trần Thần gặp phiền phức rồi.
Hoắc An nói: “Không sao đâu, mục tiêu của Đặng Gia Luân là cậu sinh viên đó mà, chắc cậu ta sẽ không gây khó dễ cho Trần Thần quá mức.
“Hơn nữa đang ban ngày ban mặt mà Đặng Gia Luân dám giết người phóng hỏa ư? Cùng lắm là nhục nhã cậu chàng đó thôi, không có chuyện gì đâu”
Trình Kiêu nhìn Đặng Gia Luân hung hăng thế kia nhưng sắc mặt vẫn rất bình thản, rồi anh nói: “Nếu tôi không đi thì sao? Anh muốn làm gì?"
Đặng Gia Luân cười lạnh nói: “Thế thì để bảo vệ đuổi cổ cậu ra!”
“Được rồi đấy!” Trần Thần hét lên, cô ta đen mặt tiến lên rồi trợn mắt nhìn Đặng Gia Luân, sau đó lạnh lùng nói: “Đây đúng là địa bàn của nhà họ Đặng anh, nhưng hôm nay đây là hội trường sáp nhập của công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN, anh không có tư cách ra quyết định thay họ.
“Do đó anh không có quyền can thiệp chuyện Trình Kiêu đi hay ở.
Đặng Gia Luân hung hăng cười lạnh nói: “Vừa hay tôi là nghệ sĩ dưới trướng công ty giải trí WMY đây, giờ tôi muốn đuổi cậu ta đi đấy, cô muốn nói gì nữa không?”
Trần Thần tiến lên đứng trước người Trình Kiêu rồi nhìn Đặng Gia Luân chằm chằm, cô ta vẫn kiên định nói: “Đây là hội trường sáp nhập của công ty giải trí WMY và công ty giải trí SN, là đại hội long trọng của cả showbiz chứ không phải là tiệc nhà của nhà họ Đặng anh. Nếu anh muốn giở thói ngang ngược thì về nhà họ Đặng rồi hẵng giở trò, đây không phải là nơi để anh giương oai!”
Trần Thần mắng hơi dữ khiến Đặng Gia Luân thẹn quá thành giận: “Cô tự đâm đầu vào chỗ chết”
“Thì sao, tưởng tôi sợ anh chắc!” Trần Thần không hề sợ hãi mà đáp lại.
Lúc này Đặng Gia Luân tức giận thật rồi, thế là anh ta bèn hét với bảo vệ ở bên ngoài rằng: “Bảo vệ đâu, đuổi cổ tên này ra ngoài!”
Hai tên bảo vệ lập tức chạy đến đã thu hút sự chú ý của mọi người.
“Thưa cậu Đặng, ở đây có chuyện gì sao?” Một tên bảo vệ nở nụ cười và hỏi với thái độ nịnh bợ, hiển nhiên anh ta quen biết Đặng Gia Luân.
Đặng Gia Luân chỉ Trình Kiêu rồi nham hiểm cười nói: “Cậu ta không có thư mời mà trà trộn vào đây, các anh đuổi cậu ta ra đi!”
"Da!"
Tên bảo vệ đó nhìn sang Trình Kiêu là đổi thái độ ngay: “Này cậu, sao cậu trà trộn vào đây thế? Mau đi ra đi, chứ đừng có để tôi phải đuổi!”
“Tôi xem ai dám đuổi, cậu ấy là bạn tôi, các anh dựa vào đâu mà đuổi cậu ấy đi?” Trần Thần tức giận nhìn hai tên bảo vệ.
Đặng Gia Luân khua tay với hai tên bảo vệ: “Đừng có để ý cô ta, đuổi đi!”
"Da!"
Trình Kiêu nhìn hai tên bảo vệ hung hăng đi tới, những người bình thường thế này không thể nào kích thích sự hứng thú để Trình Kiêu ra tay.
Nhưng nếu họ dám vô lễ với Trình Kiêu, vậy Trình Kiêu cũng chỉ đành ra tay thôi.
Đám người Lâm Hiểu Lộ và Vũ Thi Hàm nhìn Trình Kiêu với sắc mặt cực kì khinh bỉ, Trình Kiêu đấu với Đặng Gia Luân thì khác gì châu chấu đá xe đâu.
Lý Minh và Châu Tiết Luân cũng lắc đầu: “Cậu sinh viên này ấy à, chỉ dựa vào mỗi Trần Thần thì sao mà thắng Đặng Gia Luân được?”
“Đánh giá bản thân cao quá!”
Viên Tiêu ngồi ở hàng ghế khách quý cười ha ha nói: “Nếu cậu ta không có chỗ dựa mạnh hơn thì đành phải chấp nhận bị cậu nhà họ Đặng nhục nhã thôi
Y Linh đột nhiên giận dữ đứng dậy và lạnh lùng nói: “Đặng Gia Luân, anh đừng quá quắt thế chứ? Anh muốn ép Trình Kiêu đánh nhau ở nơi công cộng đấy à?”
Đặng Gia Luân cười lạnh nói: “Em nói đúng đấy, tôi muốn ép cậu ta đánh nhau, thế thì tôi mới bắt được thóp cậu ta và điều quân đội để xử lí cậu ta chứ sao!”
Y Linh giật mình nhìn Đặng Gia Luân với ánh mắt khó tin: “Từ đầu anh đã cố ý chọc tức Trình Kiêu rồi, tất cả đều là âm mưu của anh!”
Đặng Gia Luân cười đắc ý: “Đúng đấy, tất cả đều là âm mưu, nhưng anh thích em là thật.
Y Linh tức giận nói: “Đồ hèn hạ!”
Y Linh quay đầu lo lắng nhìn Trình Kiều, sau đó khuyên: “Trình Kiêu, cậu nghe rồi chứ? Cậu đừng có đánh nhau đấy, nếu không thì cậu sập bẫy của anh ta mất!”
Không đánh nhau ư? Không thể nào!
Trình Kiêu sẽ không bao giờ ngồi yên chờ chết.
Đúng lúc này.
Một giọng nói trong trẻo đột nhiên vang lên.
“Khoan đã!”
Lan Nhược Lâm mặc bộ đồ đỏ cực kì sặc sỡ tôn hết những sức hấp dẫn trưởng thành quyến rũ và đi đôi giày cao gót bước tới với sắc mặt cực kì lạnh lùng.
“Đó là phó Chủ tịch xinh đẹp của tập đoàn giải trí WMY !”
“Đúng vậy, cô ấy là Lan Nhược Lâm, là phó Chủ tịch xinh đẹp mà mọi người hay đồn đó!”
Phó Chủ tịch của công ty giải trí WMY là người có chức vụ cao cấp thật sự, cô ta cũng là một trong những ông lớn bà lớn hiếm có xuất hiện trong hội trường ngày hôm nay.
Bình thường một ngôi sao hạng C như Lâm Hiểu Lộ không thể nào có cơ hội để nói chuyện với người ở cấp bậc này, còn siêu sao hạng A như Trần Thần cũng phải tỏ thái độ cung kính với Lan Nhược Lâm.
Lan Nhược Lâm đi tới cạnh Đặng Gia Luân rồi nhìn Trình Kiêu, sau đó nở một nụ cười mỉm cực kì quyến rũ.
“Em trai à, chị đã hứa với Tiểu Oánh là sẽ chăm sóc em, chị nói được thì làm được.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!