Một ông lão mặc vest xám từ trong hậu trường bước nhanh ra ngoài.
Bước đi vững vàng, sống lưng thẳng tắp, sắc mặt hồng hào, hiển nhiên cơ thể ông khôi phục rất tốt.
“Thật sự là ông Hướng!”
“Không ngờ ông Hướng lại đích thân tới đây”
Ba người phía Thành Đạt, Viên Tiêu và Trương Gia Vũ lập tức đứng dậy bày tỏ sự tôn trọng.
Những nhân vật lớn như Lý Minh, Châu Tiết Luân, những tên tuổi hàng đầu như Hồ Phong, Hoắc An hầu như tất cả những người đã từng nghe danh ông Hướng đều đứng cả dây.
Ngay cả nhóm Đặng Gia Luân cũng đành phải đứng lên bày tỏ sự tôn trọng. Nếu ai dám bất kính với ông Hướng thì không cần ông cụ lên tiếng, người đó cũng sẽ trở thành kẻ thù số một của cả giới giải trí.
Ông Hướng là một trong những người đi đầu giới giải trí của Á tộc, năm xưa là ông ấy cùng ông Hồng và ông Liên cùng nhau dựng nên giới giải trí non trẻ của Á tộc.
Vậy nên mới có giới giải trí Á tộc phát triển phồn thịnh sau này.
Có thể nói nếu không có ông Hướng thì sẽ không có giới giải trí Á tộc ngày nay.
Bây giờ ông Hướng đã là ông lớn hàng đầu giới giải trí châu Á, và cũng khá nổi tiếng trong giới giải trí quốc tế.
Chỉ cần là người trong giới giải trí Á tộc thì đều phải kính trọng ông Hướng.
Địa vị của ông ở giới giải trí Á tộc tương đương với Khổng Thánh của Nho gia, Quỷ Cốc Tử của Binh gia, Lão Tử của Đạo gia.
Nhìn mọi người đều đứng dậy, Trình Kiêu cũng hơi ngạc nhiên: “Không ngờ danh tiếng của ông Hướng ở giới giải trí lại cao thế này”
Ông Hướng lên sân khấu, đứng cạnh Trình Kiêu.
“Cậu Trình, đã lâu không gặp!”
Ông Hướng mỉm cười như thể gặp lại người bạn cũ đã nhiều năm không gặp.
“Xem ra ông Hướng hồi phục rất tốt.” Trình Kiêu nhẹ nhàng nói.
Triệu Thư Hào cúi đầu trước ông Hướng: “Ông Hướng, ông có thể tới đây đã là vinh hạnh cho thế hệ sau chúng tôi lắm rồi, không ngờ còn phải phiền ông ra mặt, thật sự là không còn cách nào khác, mong ông Hướng tha thứ”
Ông Hướng xua tay, mỉm cười: “Không sao!”
“Bây giờ tôi xin chính thức tuyên bố từ tháng mười năm ngoái tập đoàn giải trí Hoa Á đã chính thức đứng tên cậu Trình, không còn liên quan gì đến tôi nữa. “Vậy nên cậu Trình chính là ông chủ thực sự của tập đoàn giải trí Hoa Á!”
Xung quanh rất yên tĩnh, thật ra từ khi ông Hướng xuất hiện trên sân khấu là mọi người đã đoán trước được kết quả.
Triệu Thư Hào mỉm cười nhìn Trần Cảnh Vượng: “Tổng giám đốc Trần, bằng chứng này đã được chưa?”
Trần Cảnh Vượng ngồi xuống ghế với nét mặt khó coi, đờ đẫn cất lời: “Cậu ta thật sự là ông chủ của tập đoàn Hoa Á!”
“Cũng có nghĩa là sau này cậu ta sẽ là ông chủ của mình.
“Nhưng vừa rồi mình lại muốn đuổi ông chủ của mình đi!”
Mặc dù giải trí Hoa Á đã mua lại giải trí WMY, nhưng Trần Cảnh Vượng vẫn sẽ là ông chủ của giải trí WMY, hơn nữa còn có cổ phần.
Nhưng cổ phần của ông ta ở giải trí WMY đã ít tới mức gần như có thể không nhắc đến, chỉ cần một câu nói của Trình Kiêu là có thể đuổi ông ta ra ngoài.
Trương Kính Phát cũng khiếp sợ, trong lòng vô cùng hối hận: “Chuyện này không liên quan gì đến tôi hết, đầu tôi bị cửa kẹp mới ra mặt.”
Mặc dù nhóm Điền Thuý Thuý và Trương Manh không nghi ngờ gì về thân phận của Trình Kiêu, nhưng ông Hướng đích thân ra mặt làm chứng cho Trình Kiêu vẫn khiến mấy người họ bị sốc lần nữa.
“Ông chủ tập đoàn giải trí Hoa Á, ông Hướng – một trong những người đi đầu giới giải trí đích thân đứng ra làm chứng cho cậu! Trình Kiêu, Trình đại sư, rốt cuộc cậu là ai?”
Nếu nói vừa nãy khi biết Trình Kiêu là Trình đại sư, nhóm Điền Thuý Thuý và Trương Manh vô cùng tôn kính anh.
Vậy thì bây giờ Trình Kiêu đối với họ mà nói, giống như thần linh trên chín tầng trời, họ chỉ có thể đoán, ngước nhìn, tưởng tượng chứ khó mà thấy được anh.
Nhóm Lâm Hiểu Lộ và Võ Thi Hàm tái mặt, ngây người ngồi trên ghế, dường như sức sống đều đã bị ma quỷ hút sạch.
“Cậu ấy, cậu ấy thật sự là ông chủ của tập đoàn giải trí Hoa Á!”
“Vừa rồi tôi sỉ nhục cậu ấy như vậy, tôi, tôi chết chắc rồi!”
“Oa..” Lâm Hiểu Lộ và Võ Thi Hàm bật khóc ngay tại chỗ, hai người đã hoàn toàn hoảng loạn.
Họ giống như nhà giàu mới nổi trúng vé số mười lăm tỷ, cho rằng Trình Kiêu chỉ là người bình thường, không ngừng khoe khoang sự giàu có của mình với anh.
Nhưng bỗng dưng lại có người nói cho họ, thật ra Trình Kiêu là con trai duy nhất của người giàu có nhất Á tộc.
Hối hận, sợ hãi cùng cảm giác rơi từ thiên đường xuống địa ngục khiến hai người suy sụp.
Trần Thần nhìn Trình Kiêu lạnh nhạt trên sân khấu mà cũng há hốc mồm vì ngỡ ngàng: “Cậu ấy thật sự là ông chủ thần bí của giải trí WMY !”
“Cậu nhóc này giấu tôi cũng vất vả đấy! Hừ, sau này gặp Dương Oánh xem tôi xử lý cô ấy thế nào, chuyện này mà cô ấy cũng dám giấu tôi!”
Trên khuôn mặt trưởng thành, quyến rũ của Lan Nhược Lâm bỗng lộ ra vẻ e thẹn như cô gái mới lớn, ánh mắt nhìn Trình Kiêu đầy u oán.
“Trình Kiêu được lắm, Dương Oánh được lắm, hai người bắt tay nhau cùng bắt nạt tôi!”
Lan Nhược Lâm cứ nghĩ đến khi ở quán cà phê mình đã thoải mái đồng ý với Dương Oánh sẽ chăm sóc Trình Kiêu là mặt lại không khỏi nóng lên như bị sốt.
“Hừ, ý của Dương Oánh khi ấy rõ ràng là để cho cậu nhóc này chăm sóc mình!”
Nhưng Lan Nhược Lâm lại sảng khoái đồng ý chăm sóc Trình Kiêu, nghĩ thôi cũng thấy xấu hổ!
Trên sân khấu, ông Hướng trò chuyện đôi câu với Trình Kiêu sau đó hai người cùng nhau đi ra hậu trường.
Triệu Thư Hào tiếp tục chủ trì buổi sáp nhập, dường như đã quên nhóm Trần Cảnh Vượng.
Nếu Triệu Thư Hào nói thêm gì đó thì có lẽ để giữ thể diện, Trần Cảnh Vượng sẽ tự rời khỏi giải trí WMY ngay.
Nhưng dường như Triệu Thư Hào đã hoàn toàn quên ông ta, kiểu phớt lờ này khiến Trần Cảnh Vượng cảm thấy cực kỳ nhục nhã.
Đường đường là ông lớn của giải trí WMY, cũng là nhân vật lớn hàng đầu trong giới giải trí, đi đến đâu cũng có vô số ngôi sao có tên tuổi xu nịnh.
Hơn nữa hôm nay ông ta còn là một trong những nhân vật chính của buổi sáp nhập, thế mà bây giờ lại hoàn toàn bị mọi người phớt lờ.
Nhưng ông ta lại không thể nổi nóng, bởi hai ông chủ mới của ông ta là Trình Kiều và Triệu Thư Hào còn không nói sẽ làm gì ông ta, nếu ông ta đột nhiên nổi đoá thì lại thành VÔ CỚ.
Do đó buổi sáp nhập tiếp tục, Trần Cảnh Vượng và Trương Kính Phát là ông chủ của tập đoàn giải trí WMY sẽ lên sân khấu phát biểu theo trình tự chương trình.
Cả quá trình, Trần Cảnh Vượng cảm thấy mình giống như con khỉ nhảy lên nhảy xuống trong sở thú, những người phía dưới đều là khách tới xem.
Sự thật đúng là như vậy, đắc tội ông chủ của tập đoàn giải trí Hoa Á, nhóm Trần Cảnh Vượng và Lâm Hiểu Lộ đã bị mọi người đang có mặt đưa vào danh sách đen.
Một lúc sau, Trình Kiêu ra khỏi hậu trường, trở lại chỗ ngồi của mình.
Y Linh, Trương Tư Tổ, Lan Nhược Lâm và Trần Thần đều nhìn anh với vẻ không mấy thân thiện.
“Ông chủ Trình giấu kỹ thật đấy!” Lan Nhược Lâm nhìn thẳng Trình Kiêu với ánh mắt quyến rũ.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!