Trưởng công chúa Nam Cung Hỏa Nguyệt đứng lên, nhìn sắc trời bên ngoài một chút, chắp tay nói:
- Thất thúc, ta còn có việc, muốn trở về trước. Chuyện nơi đây, liền giao cho ngài.
Nam Quốc quận vương khẽ gật đầu.
Nam Cung Hỏa Nguyệt nhìn đám người Tần gia một chút, ánh mắt nhìn về phía tên thiếu niên bên cạnh Tần gia nhị tiểu thư kia, lúc đối mặt với ánh mắt của hắn, mỉm cười, chắp tay nói:
- Lạc tiên sinh, vậy bản cung trước hết cáo từ. Qua hai ngày nữa khi bản cung có thời gian, lại mời tiên sinh tiến cung, hi vọng tiên sinh không ngại bản cung lại đi quấy rầy.
Nói xong, kéo lấy váy đỏ bước nhanh rời đi trong lúc chúng thị nữ hộ vệ chen chúc.
Nam Quốc quận vương híp híp con ngươi, ánh mắt một lần nữa nhìn về phía thiếu niên bên cạnh Tần nhị tiểu thư.
Đã là rạng sáng.
Bên trong Thành Quốc phủ vẫn như cũ đèn đuốc sáng trưng.
Nhưng yên tĩnh im ắng.
Trên đường phố nội thành không người thỉnh thoảng vang lên tiếng bước chân ồn ào cùng âm thanh binh khí, thiết giáp va chạm vào nhau.
Vương gia, Trương gia, Lạc gia trong tứ đại gia tộc Mạc Thành đều bị số lượng lớn binh sĩ vây quanh.
Gia quyến đang ngủ say trong phủ nhao nhao từ trong mộng hoảng sợ tỉnh lại.
Trong lúc nhất thời, lòng người bàng hoàng.
Trước cổng chính Thành Quốc phủ, Tần Văn Chính mang theo người nhà từ trong nội viện đi ra, leo lên cửa ra vào của xe ngựa.
Được hộ vệ nha hoàn chen chúc, chậm rãi rời đi.
Nam Quốc quận vương trực tiếp thiết lập án đường tại Thành Quốc phủ, bắt đầu thẩm án trong đêm.
Là người đêm nay bắt được phạm nhân, thu hoạch được chứng cứ phạm tội, khẩu cung, Tần Xuyên tự nhiên cũng được đơn độc gọi vào, hỏi thăm các vấn đề.
Lúc đi ra đã là rạng sáng.
Xe ngựa chậm rãi chạy trên đường đi trống trải.
Trong xe, an tĩnh một hồi.
Tống Như Nguyệt rốt cục nhịn không được, mặt mày hớn hở nhìn nhi tử ngồi ở đối diện, mặt mũi tràn đầy hưng phấn nói:
- Xuyên nhi, biểu hiện của ngươi đêm nay, thật làm cho mẫu thân lau mắt mà nhìn. Mẫu thân vẫn cho rằng ngươi đầu óc ngu si, tứ chi phát triển, ngoại trừ luyện võ, không còn biết gì khác, không nghĩ tới ngươi đêm nay vậy mà mang đến cho mẫu thân một niềm vui bất ngờ lớn như thế.
Tần Xuyên đang nhíu mày tự hỏi, nghe vậy một mặt u oán bĩu môi nói:
- Mẫu thân, không biết nói chuyện thì bớt nói vài lời, hoặc là không nói.
Sự phiền muộn Tống Như Nguyệt giấu ở trong lòng mấy ngày qua đều bay hết không còn gì trong đêm nay, cho nên hiện tại trong lòng vô cùng thoải mái, cũng không trách thái độ của hắn, cười ha ha nói:
- Xuyên nhi, nhanh nói cho mẫu thân biết. Ngươi thế nào phát hiện những đào phạm kia của Tống gia? Ngươi thế nào biết bọn hắn núp ở chỗ nào? Ngươi thế nào bắt được bọn hắn? Còn có những người trốn ở nội thành kia, ngươi thế nào thẩm vấn ra? Nhanh nói cho mẫu thân biết.
Tần Xuyên ngẩng đầu nhìn nàng, một mặt buồn bực nói:
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!