Người đàn ông lắc đầu nói: "Tôi không phải đến từ thế tục, nhưng bộ đồ này do bạn tôi làm giúp. Lần này tôi tới U Hồn Cốc cũng vì cậu ấy."
"Tức là bạn của anh đến từ thế tục?" Lý Quân hỏi.
Trong Chư Thánh địa này, gặp người có bạn bè từ thế tục khiến anh thấy thân thiết hơn đôi chút.
Người đàn ông khẽ gật đầu: "Đúng vậy. Cậu ấy từng kể với tôi rằng cậu ấy đến từ thế tục, nói khoa học ở nơi đó rất phát triển. Tuy võ lực không thể sánh với Chư Thánh địa, nhưng sống ở nơi ấy cũng có cái thú riêng."
"Vốn dĩ bọn tôi đã hẹn sẽ cùng đến thế tục."
Nói đến đây, người đàn ông thở dài: "Đáng tiếc mười năm trước cậu ấy vào di tích U Hồn Cốc rồi không bao giờ ra nữa.”
Nhắc lại chuyện xưa, giọng hắn ta nặng trĩu buồn thương.
"Hồi ấy chúng tôi gặp nhau, vừa gặp đã như tri kỷ. Về sau di tích U Hồn Cốc xuất hiện, cậu ấy cứ khăng khăng đòi vào thám hiểm, sau khi bước vào thì không trở lại nữa."
"Lúc đó tôi còn yếu, không tài nào vào di tích được, cũng chẳng dám liều Muời nam troi qua, U Hồn Coc lại bị nguoi đoi biet đen, co le đa sap toi luc mo ra thật sự."
"Dẫu sao có những di tích phải đúng thời điểm mới mở. Mà tôi cũng không còn là kẻ yếu như mười năm trước, nên tôi quyết định vào trong tìm cậu ấy."
"Dù biết qua mười năm, khả năng cao cậu ấy đã chết trong đó, chỉ còn đống xương khô, nhưng dù là xương khô thì tôi cũng phải tìm bằng được cho yên lòng."
Giọng người đàn ông vẫn phảng phất buồn thương.
Lý Quân cũng không khỏi xúc động trước tình bạn của họ.
Rồi người đàn ông chợt nhận ra mình nói hơi nhiều, khẽ cười: "Xin lỗi. Vì cậu cũng đến từ thế tục nên tôi không kiềm được, mới nói thêm vài câu."
"Không sao. Bạn của anh có được người bạn như anh, tôi cũng mừng cho đối phương." Lý Quân nói.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!