Tuần Huống đứng xa, sững sờ nhìn Lý Quân được mọi người vây quanh, cảm xúc dâng trào.
Lần này hắn ta dẫn Lý Quân đến đây với mục đích để Lý Quân làm Cốc chủ Tê Hà Cốc. Nhưng khi Lý Quân thực sự vượt ải thành công, Tuần Huống vẫn thấy như trong mơ.
Một thanh niên xuat thân thế tục mà lại nắm giữ một thế lực lớn như Tê Hà Cốc. Mà tất cả chuyện này đều do Tuần Huống ngấm ngầm thúc đẩy.
Hắn ta đã chứng kiến một huyền thoại ra đời.
Trên đài cao, người của Tê Hà Cốc đồng loạt đứng dậy, ánh mắt nóng rực đổ dồn về phía Lý Quân. Một cao thủ trẻ đến thế, chắc chắn sẽ dẫn Tê Hà Cốc bước vào thời đại huy hoàng.
"Cốc chủ, Tê Hà Cốc chúng ta có tổng cộng ba vị Thái Thượng trưởng lão, đều là cao thủ Thần Cảnh. Tiếc là hiện họ không ở trong cốc, mà đã ra ngoài tìm người thích hợp làm Cốc chủ."
"Dù ngài đã được toàn Tê Hà Cốc công nhận, nhưng chỉ khi nắm giữ tín vật Cốc chủ của Tê Hà Cốc mới được coi là Cốc chủ chân chính. Vì vậy chúng ta sẽ sớm mời ba vị Thái thượng trưởng lão trở về, đến khi ấy Cốc chủ có thể chính thức kế vị.
"Tất nhiên, dù chưa có tín vật, danh phận Cốc chủ đã định, chỉ còn thiếu một đại điển kế vị."
"Chỉ cần Cốc chủ hạ lệnh, đệ tử toàn cốc dù đầu rơi máu chảy cũng quyết không chối từ."
Thượng Quan Tĩnh giải thích rõ ràng với Lý Quân.
Muốn danh chính ngôn thuận trở thành Cốc chủ, anh vẫn cần một nghi thức kế vị.
"Đây là ngọc bài điều động đệ tử trong cốc. Chỉ cần Cốc chủ truyền pháp lực vào, toàn bộ trưởng lão, hộ pháp, đường chủ của Tê Hà Cốc sẽ nhận được mệnh lệnh."
Thượng Quan Tĩnh dâng lên một miếng ngọc bội.
Lý Quân bình thản nhận lấy. Còn lễ kế vị thì anh chưa vội.
Nếu đã trở thành Cốc chủ Tê Hà Cốc, Lý Quân lập tức bước vào đại điện dành riêng cho Cốc chủ.
Mấy đệ tử canh giữ ngoài cửa điện nhìn anh với ánh mắt cuồng nhiệt. Trong điện, Tuần Huống, lão Hàn cùng Mạnh Chu Đình đều đang nhìn Lý Quân, sắc mặt ngổn ngang khó tả.
Vốn Lý Quân chẳng mấy ưa Mạnh Chu Đình, song ông ta vẫn dày mặt theo vào
"Chúc mừng."
Tuần Huống chắp tay chúc mừng Lý Quân. Lý Quân cũng chắp tay đáp lễ, sau đó tiến lại bên lão Hàn.
Lúc này lão Hàn vẫn còn đắm mình trong niềm mừng rỡ vì anh ngồi lên vị trí Cốc chủ.
"Lão Hàn, lần này tôi tới Tê Hà Cốc là để đón ông về. Tiếp theo ông muốn ở lại Tê Hà Cốc, hay về Chiến Long Điện?"
Lý Quân hỏi ý kiến Hàn Lập.
"Thuộc hạ đã già rồi, chân đã kề nấm mồ. Ban đầu còn muốn vì thiếu chủ mà tìm một người hộ đạo, không ngờ thiếu chủ đã thành cao thủ top một đương thời. Phần đời còn lại, thuộc hạ sẽ ở Tê Hà Cốc dưỡng lão, dù sao cũng chẳng còn được mấy năm."
Nghe theo ý nguyện của lão Hàn, Lý Quân không ép. Nhưng ngay sau đó anh khẽ nhíu mày, để ý bốn chữ chẳng còn được mấy năm trong lời của ông.
Anh lập tức nắm lấy cổ tay lão Hàn, truyền nguyên khí vào, lông mày lại nhíu chặt hơn. Đến cuối cùng, ánh mắt anh trầm lại, u ám đến đáng sợ.
"Lão Hàn, chuyện này là sao? Tại sao thân thể của ông lại suy yếu đến mức này?"
Nghe vậy, lão Hàn chỉ cười khổ, khẽ lắc đầu.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!