Lý Quân nhìn những ánh mắt đầy sát khí đang bao vây lấy mình, mặt lộ vẻ khinh miệt.
"Ta khuyên các ngươi một câu, lập tức cút ra ngoài. Ta tới đây chỉ vì đồ trong kho báu, không muốn chết thì đừng có chọc vào ta."
Nghe lời Lý Quân nói, đám người Vạn Bảo Lâu đều bị chọc giận dữ dội.
Thế gian lại có kẻ cuồng vọng đến mức này sao!
Lão giả tóc trắng kia lên tiếng: "Cái thứ không biết sống chết, tiếp sau đây ta sẽ để ngươi cảm nhận thế nào là tuyệt vọng."
Dứt lời, từng luồng sát khí từ trên người ông ta bùng phát, chuẩn bị ra tay.
Nhưng Lý Quân chỉ hừ lạnh một tiếng.
Kình khí ngưng tụ trên lòng bàn tay anh, một luồng uy áp khủng khiếp từ trên người anh lan tỏa ra xung quanh.
"Đến cả ba vị Lâu chủ của các ngươi còn chết dưới tay ta, lũ kiến hôi như các ngươi mà cũng dám động thủ với ta sao?"
Nghe thấy câu này, lão giả vốn đang định lao lên bỗng chốc khựng lại, thân hình cứng đờ.
Chỉ cảm thấy cơn giận ngút trời như bị một chậu nước lạnh dội thẳng xuống đầu, lạnh từ đầu xuống đến tận gót chân.
"Ba vị Lâu chủ? Ngươi ... lẽ nào ngươi chính là Lý Quân?"
Thiên hạ đều đang đồn đoán xem tên yêu nghiệt xuất hiện ở U Hồn Cốc là thần thánh phương nào, nhưng chỉ có người của Vạn Bảo Lâu mới biết, đó không phải ai khác mà chính là Lý Quân!
Nhìn lại tuổi tác và sự cuồng vọng của đối phương, trong phút chốc, lão giả run bắn cả người.
Lúc này, Lý Quân bước tới một bước.
"Âm đùng!"
Cả tòa đại điện rung chuyển dữ dội.
Anh quát lớn: "Cút ngay lập tức, bằng không tất cả đều phải chết!"
Tiếng quát như sấm sét nổ tung trong không trung.
Ngay khoảnh khắc sau, đám người Vạn Bảo Lâu đồng loạt tháo chạy ra khỏi đại điện.
Lý Quân không thèm để ý đến bọn họ nữa mà quay sang nhìn trận pháp bảo vệ kho báu, anh cũng chẳng buồn nói nhảm, giơ tay lên, hóa ra từng đạo lôi quang oanh tạc thẳng vào trận pháp.