Thế này thì tàn nhẫn quá, đến một sợi lông cũng không để lại cho Vạn Bảo Lâu. Nên biết rằng Vạn Bảo Lâu là công cụ vơ vét tiền bạc của Chúng Thần Điện, những bảo vật này nói là của Vạn Bảo Lâu nhưng thực chất là của Chúng Thần Điện. Ngay cả ba vị Lâu chủ cũng không dám tự ý sử dụng, giờ thì tất cả đều rơi vào tay Lý Quân.
Nếu người của Chúng Thần Điện mà biết được, chắc phổi cũng tức đến nổ tung mất thôi.
Đi theo Lý Quân ra khỏi đại điện, bên ngoài không một bóng người, đám trưởng lão đó cũng không ngu, đều đã trốn biệt tích.
Thực ra với cảm ứng của mình, Lý Quân biết họ đang trốn gần đó, nhưng anh cũng lười để ý, chỉ đi thẳng ra ngoài.
Mãi đến khi Lý Quân rời khỏi Vạn Bảo Lâu, đám người kia mới dám lộ diện.
Lão giả tóc trắng lập tức lấy ra một khối ngọc giản truyền tin ra, một hình ảnh hiện len, trong hình chính là Kim trưởng lão đến từ Chúng Thần Điện.
Kim trưởng lão dường như đang bế quan trong mật thất, vì bị làm phiền nên vô cùng bất mãn.
"Ta đã nói rồi, không có chuyện gì trọng đại thì không được tự ý liên lạc với ta." Kim trưởng lão không hề che giấu sự giận dữ.
Nhưng lão giả tóc trắng vội vàng bẩm báo: "Kim trưởng lão, xảy ra chuyện lớn rồi! Kho báu của Vạn Bảo Lâu đã bị cướp sạch, kẻ ra tay chính là sát thần Lý Quân!"
"Cái gì?"
Trong hình ảnh, Kim trưởng lão bật dậy, lạnh lùng nói: "Ta mới rời đi nửa ngày mà tiểu tử này đã xuất hiện rồi sao? Hắn hiện đang ở đâu?"
"Khởi bẩm Kim trưởng lão, hắn vừa rời khỏi Vạn Bảo Lâu, chắc là vẫn chưa kịp ra khỏi thành Trấn Lôi."
"Hừ! Ta hiện đang ở cách thành Trấn Lôi ba mươi dặm, mười phút nữa sẽ về tới nơi. Các ngươi lập tức liên lạc với phủ Thành chủ, yêu cầu họ hỗ trợ đóng cổng thành."
"Thật đúng là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi thấy được chẳng tốn công. Ta đang định đi tìm Lý Quân đây, không ngờ hắn lại tự dẫn xác tới."
Nói xong, Kim trưởng lão liền ngắt liên lạc.
Lý Quân sau khi rời khỏi Vạn Bảo Lâu đang cùng Tuần Huống bàn cách chia chác chiến lợi phẩm.
Kho báu của Vạn Bảo Lâu nhiều đồ như vậy, Lý Quân tự nhiên không thể nuốt trọn một mình, anh vốn dĩ rất hào phóng với bằng hữu.
Tuần Huống dù muốn từ chối vì nghĩ mình chỉ đứng xem chứ chẳng giúp được gì, nhưng thú thật là những bảo vật đó quá đỗi hấp dẫn. Cuối cùng, hắn ta cũng dày mặt chọn lấy một bộ bảo kiếm.
Bộ kiếm này có tổng cộng hai mươi bốn thanh, uy lực bất phàm, thuộc hàng đỉnh cao trong số bảo vật của kho báu, Lý Quân không chút do dự đưa ngay bộ kiếm cho Tuần Huống, còn tặng thêm cho hắn ta rất nhiều thiên tài địa bảo.
Ngay khi hai người vừa chia xong chiến lợi phẩm, một luồng hương thơm ập tới, một bóng hình xinh đẹp xuất hiện trước mặt họ.
"Thật là to gan lớn mật, đắc tội với Vạn Bảo Lâu mà còn dám hiên ngang đi lại trên phố thế này. Các ngươi có biết mình sắp gặp đại họa rồi không?"
Người nói không ai khác chính là Tô Thiền Tuyết.
"Kim trưởng lão của Chúng Thần Điện đang trên đường quay về thành Trấn Lôi. Một khi lão ta về tới nơi, các ngươi chắc chắn phải chết. Bây giờ chỉ có ta mới cứu được các ngươi, mau đi theo ta!"
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!