Như một Hỏa Long gầm thét, đòn tấn công mang theo sóng nhiệt đánh thẳng về phía Lý Quân.
"Thật đáng sợ."
Tô Thiền Tuyết tay chân lạnh toát.
Nàng ta đứng từ xa cũng thấy tim đập thình thịch.
Có thể tưong tượng được, một khi bị đanh trung, Lý Quan se có kết quả như thế nao.
Uy lực của ngọn lửa này, nhiệt độ có thể đạt tới mấy nghìn độ, ngay cả sắt cũng có thể nung chảy, nếu người bị đánh trúng sẽ lập tức hóa thành tro bụi.
Trưởng lão Chúng Thần Điện quả nhiên danh bất hư truyền.
Nhiều người nghe tin chạy đến, nhìn thấy cảnh này, ai ai cũng tỏ vẻ thương hại.
Nhất là người của Vạn Bảo Lâu, tất cả đều nở nụ cười khinh thường.
Tên tiểu tử đáng chết này dám cướp sạch kho báu của Vạn Bảo Lâu, lần này hắn ta chết chắc rồi!
Ngọn lửa xoay tròn hình thành lốc xoáy, nhìn như sắp nuốt chửng Lý Quân.
Thân thể Lý Quân khẽ động, hắn nhanh chóng di chuyển đến cách đó mấy mét, vừa hay tránh được đòn tấn công của lửa.
"Tốc độ của hắn?"
Hai mắt Tô Thuyên Thuyết trợn tròn, nàng không nhìn rõ Lý Quân di chuyển như thế nào, tốc độ này không khác gì dịch chuyển tức thời.
Trong lòng Kim trưởng lão thoáng kinh ngạc, nhưng ông ta nhanh chóng đánh tiếp một chưởng, thêm một Hỏa Long cắn tới.
Lý Quân lại lần nữa né tránh.
Né qua né lại mấy chiêu, Kim trưởng lão hoàn toàn bị chọc giận.
"Tiểu tử, có bản lĩnh thì đừng trốn."
Kim Trưởng lão gầm lên vô cùng tức giận.
Ông ta muốn xé xác Lý Quân.
Không ngờ tốc độ của Lý Quân nhanh như vậy.
Nghe ông ta nói vậy, Lý Quân gật đầu: "Được thôi, vừa tôi ta chỉ muốn xem sức tấn công của cường giả Thần cảnh mạnh đến mức nào, bây giờ xem ra ông cùng lắm chỉ là Thần Cảnh tầng thứ nhất, rác rưởi."
Nghe Lý Quân nhận xét mình, Kim trưởng lão giận sôi máu.
"Ngươi dám coi thường Thần Cảnh? Đúng là ngông cuồng, ngươi nghĩ tốc độ nhanh là ta không làm gì được ngươi sao? Thật ngây thơ."
Năm ngón tay Kim Trưởng lão mở ra, lần này lửa trong tay ông ta hóa thành một tấm lưới bao phủ Lý Quân.
Vừa rồi khi nói chuyện với Lý Quân, ông ta đã hoàn thành công tác chuẩn bị cho chiêu thức này, quả không hổ là lão hồ ly.
"Ta đã nói sẽ không tránh, sao ông cứ không chịu tin vậy?"
Lần này, Lý Quân không hề có ý né tránh.
A Tị Đao xuất hiện, hắn vung đao chém lên tấm lưới lửa đang bao phủ mình, sát khí lạnh như băng nhanh chóng bộc phát.
Tấm lưới lửa của Kim trưởng lão đánh ra cuộn trào mãnh liệt, uy lực vô cùng đáng sợ.
"Sao người này lại ngốc như vậy, tốc độ vừa rồi của hắn may ra còn có hy vọng thoát được, kết quả lại bị Kim trưởng lão chớp lấy cơ hội, bây giờ còn không né không tránh, dưới lưới lửa, hắn làm sao có đường sống."
Tô Thiền Tuyết tức tới dậm chân.
"Tiểu tử này tính phá vỡ lưới lửa của Kim Trưởng lão, đúng là không biết lượng sức mình."
Người trung niên cũng lắc đầu.
Đám người Vạn Bảo Lâu quan sát trận chiến đều tỏ ra vui sướng khi người khác gặp họa.
Tuần Huống siết chặt nắm đấm, nhìn chằm chằm vào trận chiến trước mặt.
Thần Cảnh đối đầu với Thần Cảnh, Lý Quân còn có thể mạnh như trước kia không.
Cuối cùng, đao quang của Lý Quân cũng va chạm với lưới lửa, tiếng nổ rung trời lở đất vang lên.
Lúc này, vẻ mặt của Kim trưởng lão đã thay đổi.
Vị trí đao quang chém qua, lưới lửa bị chém rách một đường.
Tàn dư đao quang không hề suy yếu mà chém thẳng về phía Kim trưởng lão đang đứng.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!