"Sao có thể?"
Nhiều người đều nhìn rõ người bị đánh bay là Kim Trưởng lão.
Lão giả tóc bạc Vạn Bảo Lâu vội vàng lao lên, ngực Kim Trưởng lão đã hoàn toàn lõm vào trong, cả người toàn là máu, bản thân Kim trưởng lão đã rơi vào trong hôn mê, tình trạng này có vẻ không sống nổi.
Xung quanh lại lần nữa rơi vào yên tĩnh.
Kim Trưởng lão Thần Cảnh lại bị Lý Quân áp đảo hoàn toàn, rốt cuộc tên tiểu tử này có thân phận gì?
Đám người Vạn Bảo Lâu thấy vậy thì run lên.
Bên kia, người trung niên bên cạnh Tô Thiền Tuyết thở dài: "Thành chủ, xem ra chúng ta đã nhìn lầm, thanh niên này chắc chắn không phải kẻ vô danh."
Tô Thiền Tuyết gật đầu, ánh mắt ngày càng sáng lên.
Một người có thực lực mạnh như vậy, mac du khong the chieu mộ lam thuộc hạ của mình, nhưng nếu có thể kết bạn với hắn thì chuyện này cũng sẽ rất có lợi.
Lý Quân không đi xem tình trạng của Kim Trưởng lão, đòn tấn công vừa rồi không chỉ đánh vỡ ngực của ông ta mà còn giải phóng vô số sát khí vào cơ thể, Kim trưởng lão chết là cái chắc.
Trước đó, Lý Quân đã tha cho đám người của Vạn Bảo Lâu một lần, vậy mà còn dám tới tìm chết.
Hơn nữa, vừa rồi Lý Quân đã cảm nhận được sát ý từ trên người bọn họ.
Thấy ánh mắt của Lý Quân nhìn về phía này, người của Vạn Bảo Lâu hoàn hồn, bọn họ lập tức xoay người bỏ chạy.
Lý Quân lại lắc đầu, thở dài một tiếng.
"Ta đã tha cho các ngươi một lần, nhưng sao các ngươi vẫn cứ thích xuất hiện trước mặt ta."
Nói xong, hắn vung tay, vô số ánh lửa bay ra.
“Phụt phụt phụt phụt ... "
Từng tiếng nổ lớn vang lên, những kẻ bỏ chạy bị ánh lửa đuổi kịp, thân thể bốc cháy.
Bọn họ bị đốt thành tro giữa những ánh mắt sợ hãi của đám người xung quanh
Nhìn thấy người Vạn Bảo Lâu bị một chiêu của Lý Quân giết chết, đám người đứng xem sợ tới nhũn chân, ai còn dám ở lại, tất cả nhanh chóng rút như thủy triều.
Cuối cùng chỉ còn lại chủ tớ Tô Thiền Tuyết, Lý Quân và Tuần Huống.
Tô Thiền Tuyết hít sâu một hơi, đến trước mặt Lý Quân, chủ động hành lễ.
“Tiên sinh thần thông quảng đại, vừa rồi là ta mạo muội."
Giới tu đạo lấy thực lực làm chủ, với sức mạnh của Lý Quân, gọi hắn một tiếng tiên sinh cũng không quá.
“Không cần đa lễ, ngươi cũng là có ý tốt."
Lý Quân hơi gật đầu nói.
Hắn vẫn phân biệt được tốt xấu.
Đương nhiên hắn biết Tô Thiền Tuyết cứu mình chắc chắn là có mục đích.
Nghe Lý Quân nói vậy, Tô Thiền Tuyết mới đứng thẳng người, nhìn chẳm chằm Lý Quân bằng đôi mắt xinh đẹp: "Nếu tiên sinh đã nói vậy, ta có thể nhờ tiên sinh giúp một việc được không?"
Lý Quân cảm thấy như mình bị lừa, nữ nhân này thật biết lựa cột mà leo.
Nhưng nghĩ lại, đối phương quả thật cả cứu mình, nếu không phải yêu cầu quá đáng thì hắn cũng có thể đồng ý."
Thế là gật đầu: "Nói nghe xem.”
Nghe vậy, hai mắt Tô Thiền Tuyết sáng lên, nàng vội vàng nói: "Ta muốn nhờ tiên sinh giúp."