Được anh cho phép, Thượng Quan Tĩnh cùng mấy vị phó cốc chủ, trưởng lão hộ pháp mới bước vào.
"Cốc chủ, vừa rồi bọn thuộc hạ cảm được hơi thở Lôi đạo. Là ngài giao thủ với người khác sao? Địch ở đâu?" Thượng Quan Tĩnh vội vã hỏi, tưởng có kẻ đột nhập vào Tê Hà Cốc.
Lý Quân lắc đầu: “Kẻ địch ở tận ngàn dặm xa. Tôi vừa giúp lão Hàn phá cấm chú, tiện tay đấu cách không với ả một trận."
"Lão Hàn giải được cấm chú rồi?"
Nghe vậy, Thượng Quan Tĩnh vội chạy đến kiểm tra thân thể lão Hàn.
Vừa kiểm tra, vẻ mặt ông ta thay thế bằng sự khiếp sợ.
Hồi trước, Mạnh Chu Đình từng vì lão Hàn mà cầu các phó cốc chủ, kể cả Thái thượng trưởng lão, nhưng ngay cả ba người bọn họ cũng đành bó tay.
Vậy mà giờ cấm chú đã được xóa sạch.
Ba vị phó cốc chủ khác cũng khó tin, song sau khi tự mình kiểm tra, đều lặng đi, nhìn Lý Quân với ánh mắt đầy chấn động.
Vị cốc chủ mới này không chỉ thực lực kinh người, mà còn tinh thông bí pháp.
Khi mọi người còn đang trầm trồ vì chuyện của lão Hàn, một giọng lạnh lẽo vang lên: "Ai là cốc chủ mới của Tê Hà Cốc?"
Nghe tiếng, mọi người lập tức quay đầu lại nhìn.
Thấy Dương Cầm Hổ cùng người bên cạnh, mọi người lập tức tỏ vẻ cung kính.
"Bái kiến Thái thượng trưởng lão."
Đám người Thượng Quan Tĩnh vội hành lễ.
"Nghe nói cốc chủ mới chỉ là một thanh niên ngoài hai mươi, chắc hẳn là ngươi rồi.”
Trong lòng Dương Cầm Hổ, dù Lý Quân đang là cốc chủ mới của Tê Hà Cốc, nhưng vẫn chưa được ông ta thừa nhận, nên không được tính là cốc chủ.
"Thái thượng trưởng lão, Lý cốc chủ có thiên phú kinh người, ngài ấy vượt qua cửa trạm kiểm soát của chưởng giáo với tốc độ nhanh nhất, nên bọn tôi mới mời ngài ấy làm cốc chủ Tê Hà Cốc. Nhưng vẫn chưa tiến hành lễ kế vị, mà chờ ba vị thái thượng trưởng lão quay về mới tiến hành." Thượng Quan Tĩnh giải thích.
Còn chưa nói xong đã bị Dương Cầm Hổ quát mắng: "Thượng Quan Tĩnh, chuyện ngươi lập cốc chủ mới phá hỏng quy củ, ta còn chưa tính sổ. Đến lượt ngươi nói sao?"
Nói xong, ông ta lạnh lùng nhìn Lý Quân.
"Muốn ngồi ghế cốc chủ Tê Hà Cốc thì phải được ba Thái thượng trưởng lão chúng ta công nhận. Hiện hai sư huynh khác còn chưa về, ta sẽ kiểm tra ngươi trước. Nếu ngươi qua được bài kiểm tra của ta, ta thừa nhận ngươi là cốc chủ, bằng không, mời rời khỏi Tê Hà Cốc."
Nói đến cuối, giọng càng thêm nghiêm khắc, như sấm rền.
Vốn nghe đối phương là Thái thượng trưởng lão, Lý Quân định hành lễ vì kính trọng tiền bối, chẳng ngờ đối phương lại thẳng tay đến vậy.
Anh nhướng mày, cười nói: "Được thôi. Không biết trưởng lão định kiểm tra thế nào?"
Dưong Cam Ho tỏ vẻ khinh miệt.
"Rất đơn giản. Nghe nói ngươi vượt ải nhanh nhất, ta muốn xem thực lực ngươi đến đâu, đáng để đám người Thượng Quan Tĩnh phá quy củ nâng ngươi lên làm cốc chủ."
"Ta cũng không ỷ lớn hiếp nhỏ, chỉ cần ngươi đỡ được mười chiêu của ta, xem như qua ải."
"Được."
Lý Quân gật đầu: "Theo ý ông. Chỉ không biết đổi chỗ hay thử ngay tại đây luôn?"
Dương Cầm Hổ chắp tay sau lưng, ngực hơi ưỡn, mang theo vẻ ngạo nghễ.
"Ngay tại đây là được. Cứ dùng toàn lực. Với thực lực của ta, đủ sức khống chế phạm vi giao chiến trong vòng ba trượng, không làm hỏng bất cứ kiến trúc nào trong sân."
"Vậy tôi ra tay đây." Lý Quân nói.
Mọi người xung quanh tự động lùi ra ngoài sân.
Sân vốn không lớn, dù Thái thượng trưởng lão nói sẽ khống chế trong ba trượng, họ vẫn phải ra đến ngoài mới khỏi bị vạ lây.
"Ra tay đi." Dương Cầm Hổ vẫn giữ dáng vẻ kiêu ngạo.
Lý Quân siết chặt tay phải, kình khí bùng nổ.
Anh dậm chân mạnh, lao vút lên.
Âm!
Ngay khi mọi người vừa rút khỏi sân, tiếng xé gió dữ dội đã vang lên như sấm
dội.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!