Khoảnh khắc ấy, không khí trong đại sảnh như đông cứng lại, yên tĩnh đến mức mọi người đều nghe rõ tiếng tim đập của mình.
Lòng bàn tay Đàm Đài Khinh Vũ ướt đẫm mồ hôi.
Cô vừa khuyên Lý Quân đừng chọc giận cha mình xong, nào ngờ anh vẫn dám buông lời thách thức.
Lý Quân định tuyên chiến với gia tộc Đàm Đài sao?
Thiên phú của Lý Quân rất đáng sợ, Đàm Đài Khinh Vũ tin mai này thành tựu của anh đủ khiến cả gia tộc Đàm Đài phải ngước nhìn. Nhưng đó là chuyện của tương lai. Hiện giờ anh khiêu khích gia tộc Đàm Đài, chẳng khác nào tự tìm đường chết.
Quá liều lĩnh, không biết sống chết!
Hơn nữa chỉ cần cha cô bị chọc giận, dù cô có cầu xin cũng vô ích.
Đàm Đài Khinh Vũ khẽ thở dài. Cô thấy Lý Quân có hơi kiêu ngạo, có lẽ vì thiên phú quá mạnh khiến anh tự mãn, không hiểu rõ bản thân.
Dám nói năng hống hách trước một cao thủ Thần Cảnh, đúng là chán sống rồi mà.
Đàm Đài Hạo Thương nhìn cham cham Lý Quân, hơi thở bùng nổ, hận không thể chém phăng đầu Lý Quân ngay tức khắc.
Im lặng vài giây, ông ta bỗng bật cười: "Khá lắm, xem ra ngươi thật sự không biết troi cao đat day la gì. Neu ta giet ngưoi ngay bay giờ lại hoa ra ta sợ ngươi. Nếu ngươi đã dám thề, vậy ta sẽ báo cho mấy vị thiên kiêu trong tộc. Đến lúc đó, ngươi sẽ nếm mùi đáng sợ của thiên kiêu gia tộc Đàm Đài, biết thế nào là tuyệt vọng."
Nói xong, ông ta phất tay khắc xuống một ấn ký lưu lại dung mạo của Lý Quân, rồi sải bước đi ra ngoài.
Đàm Đài Khinh Vũ không vội đi theo cha mình, mà nhìn Lý Quân, lo lắng hỏi: "Lý Quân, vì sao cậu lại làm vậy? Cậu đang đùa với lửa, tự thiêu mình thành tro."
Chuyện đã xảy ra, cô cũng chẳng thể ngăn được.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!