Mà lôi lực ấy chính là huyết lôi do anh đánh xuống.
"Thì ra kẻ rình mò mình ở ngay tổng bộ Vạn Bảo Lâu!"
Ngay sau đó, anh lao thẳng về phía tổng bộ Vạn Bảo Lâu
Lúc này, trong kho tàng của Vạn Bảo Lâu.
Sau mười mấy giây lặng ngắt, vài người mới sực tỉnh.
Một người áo đen mặt mũi già nua trầm giọng nói: "Đối phương có thể giết chết Xuân Mộc từ xa, e rằng thực lực còn đáng sợ hơn chúng ta tưởng. Tiếp theo phải làm thế nào?"
Nghe ông ta nói, mấy người còn lại cảm thấy do dự.
"Chúng ta vâng lệnh điện chủ tới đây, chẳng những không bắt được hung thủ, lại tổn thất một cao thủ. Về ăn nói với Điện chủ kiểu gì đây? Hơn nữa tên nhóc kia có thể giết chết Xuân Mộc từ xa là nhờ một loại bí pháp, có thể khắc chế pháp thuật Thiên Lý Tầm Nhân của Xuân Mộc."
"Nếu đối mặt trực diện, chưa chắc đã khủng bố như ta nghĩ. Huống hồ chúng ta có năm người, đủ sức bắt hắn."
Một người mặt có sẹo phân tích.
Nghe vậy, tâm trạng vốn hoảng loạn của những người khác dần bình tĩnh lại.
Đúng thế, họ có tới năm người, trong đó có hai Thần Cảnh. Cái chết của Xuân Mộc cũng chưa thể nói lên tất cả.
Đúng lúc này, một giọng nói thong thả vang lên.
"Các ngươi khỏi phải băn khoăn, ta đến rồi."
Nghe tiếng, năm người đồng loạt quay lại nhìn về phía cửa.
Mot thanh nien dung o nguong cua, mim cuoi, ung dung nhìn họ.
Trong chớp mắt, mấy người đều cảnh giác, thân hình căng chặt.
Đối phương có thể xuất hiện ngay cửa kho tàng mà cả năm bọn họ không hề hay biết, điều đó đủ nói lên sự bất phàm của người này.
Họ cũng đã nhận ra thanh niên này chính là kẻ đã giết Xuân Mộc, chắc hẳn cũng là hung thủ sát hại Kim trưởng lão.
Dù Xuân Mộc hay Kim trưởng lão đều không phải hạng tầm thường, bảo sao bọn họ không dè chừng cho được.
Huống nữa đối phương còn chủ động tìm tới cửa, chứng tỏ không hề coi họ ra gì.
Vài giây im lặng trôi qua.
Một lão già gầy gò bước lên một bước, lạnh lùng nói: "Nhãi ranh, ngươi dùng thủ đoạn hèn hạ gì để giết Xuân Mộc?"
“Có phải Kim trưởng lão cũng chết trong tay ngươi phải không?"
Ông ta muốn xác nhận lại chuyện đó.
Tuy Xuân Mộc dựa vào hơi thở còn sót lại trong kho tàng để tìm ra vị trí của Lý Quân, nhưng có lẽ trong kho tàng còn vương cả hơi thở của người khác, chưa chắc người mà Xuân Mộc tìm được đã là hung thủ giết chết Kim trưởng lão.
"Phải."
Lý Quân gật đầu, bước vào.
Anh vừa di chuyển, năm người gần như đồng thời lùi mấy bước.
Ngay cả lão giả gầy gò cầm đầu cũng rút bảo kiếm trong tay, thần kinh căng thẳng.
Chuyện giết chết Kim trưởng lão và Xuân Mộc đủ khiến người ta chùn tay, như đối diện một con hổ dữ.
"Gan ngươi lớn thật đấy, cũng dám tự nộp mạng tới. Ta khuyên ngươi tốt nhất bỏ ý định chống cự đi. Dù ngươi có mạnh đến đâu, muốn đối đầu với năm người chúng ta cũng không có phần thắng."
"Hon nữa sau lung chung ta la Chu Thần Điện. Ngưoi đắc toi Chu Thần Điện, chắc chắn sẽ bị đuổi giết. Ngoan ngoãn bó tay chịu trói, may ra Điện chủ thấy ngươi có chút bản lĩnh, sẽ tha cho ngươi một mạng."
Lý Quân bật cười, đao A Tị xuất hiện trong tay anh.
Lôi đình quanh quẩn trên thân đao.
Lão giả gầy gò và bốn người kia lại lùi thêm vài bước.
Hết sức dè chừng.
Dù sao Xuân Mộc cũng chết dưới lôi đình đó, nói không sợ là giả.
"Các vị, cùng bày trận, đừng nương tay. Bằng không hậu quả khó lường."
Lão giả gầy gò quát lớn.
Những người có mặt đều là cao thủ dày dạn chiến trận. Tuy lúc đầu bị Lý Quân trấn áp, nhưng không phải người ngu ngơ gì.
Lúc này liên thủ mới là lựa chọn đúng đắn nhất. Chùn bước sẽ chỉ để đối phương chia ra tiêu diệt.
Ngay sau đó, mấy người tản ra, chiếm lấy vị trí, từng chút một áp sát Lý Quân.
Thấy vậy, Lý Quân chỉ lạnh lùng quát.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!