Bóng người đó mặc một bộ đồ trắng, chắp tay đứng đó.
Y đứng ở nơi đó như thể hòa làm một với không gian xung quanh, nếu Lý Quân không tận mắt nhìn thấy thì căn bản không thể cảm nhận được bất kỳ khí tức nào từ người này.
Cao thủ!
Người này chắc chắn là một cao thủ siêu cấp.
Ngay khi Lý Quân đang quan sát đối phương, cuối cùng người đó cũng chậm rãi xoay người lại, lộ ra một khuôn mặt tiên phong đạo cốt.
Chỉ là trong ánh mắt lại tràn đầy sự cao cao tại thượng, giống như một vị tiên thần vậy.
Đôi mắt sắc bén vô cùng như muốn nhin thấu vạn vật, soi rạng mọi chân tơ kẽ
tóc.
Y lạnh lùng mở lời: "Ngươi chính là chủ nhân của Huyết Ngọc Châu sao, để ta xem ngươi có xứng hay không."
Nói xong, y chẳng thèm giải thích mà trực tiếp giơ lòng bàn tay lên, hóa thành một đạo thủ ấn khổng lồ nhấn xuống về phía Lý Quân. Không khí rung chuyển, một chưởng tùy ý phóng ra lại như nắm giữ cả càn khôn, mang theo uy lực hủy thiên diệt địa.
"Mẹ kiếp."
Lý Quân có chút tức giận.
Đối phương cũng quá không nể mặt vị chủ nhân Huyết Ngọc Châu như anh
rồi.
Không chút do dự, đao A Tị trong tay Lý Quân chém ra, đao quang bùng nổ.
Tiếng va chạm dữ dội vang lên, không khí bị xé toạc, năng lượng khủng bố điên cuồng đẩy ra xung quanh.
Lý Quân chỉ cảm thấy một luồng sức mạnh khổng lồ ập tới.
Cánh tay anh truyền đến cảm giác tê rần, cả người lùi liên tiếp mấy bước về phía sau, ngay cả đôi giày dưới chân cũng bị chấn nát vụn.
Đến khi Lý Quân đứng vững lại thì đã là chân trần đứng đó. Tuy nhiên, các bài trí bên trong tháp Tu La lại không hề bị hư hại chút nào.
Lúc này, Lý Quân cảm thấy lồng ngực mình rung động dữ dội, thậm chí cổ họng còn thấy vị ngọt của máu.
Kể từ khi đột phá Thần Cảnh đến nay, anh luôn ở thế vô địch, đây là lần đầu tiên hoàn toàn bị rơi vào thế hạ phong.
"Có thể đỡ được một chưởng của ta, xem như cũng có chút bản lĩnh, có thể miễn cưỡng công nhận thân phận chủ nhân Huyết Ngọc Châu của ngươi."
"Tuy nhiên, vừa rồi ta chỉ mới dùng năm phần lực. Khi nào ngươi khiến ta phải dùng tới mười phần lực thì hãy quay lại học công pháp của ta, hiện tại ngươi còn quá rác rưởi."
Nam tử thản nhiên nói, giọng điệu tràn đầy sự ngạo mạn.
Lý Quân lại không nhịn được mà hừ lạnh một tiếng.
Mình là chủ nhân Huyết Ngọc Châu, đối phương chẳng qua chỉ là một luồng tàn hồn lưu lại truyền thừa bên trong mà thôi, vậy mà dám coi thường mình.
Lý Quân tiến lên một bước, nhìn thẳng vào đối phương nói: "Ngươi cũng chỉ là một luồng tàn hồn, tuy có thể đánh lui ta nhưng không phải dựa vào sức mạnh của chính ngươi mà là sức mạnh của tháp Tu La này. Không có tháp Tu La, ta tùy tay cũng có thể trấn áp ngươi."
Nghe thấy lời Lý Quân, trong mắt nam tử chợt hiện lên vài phần kinh ngạc.
Không ngờ Lý Quân lại có thể nhìn thấu thực trạng của mình chỉ bằng một cái liếc mắt.
"Khá lắm, có chút mắt nhìn đấy. Nhưng mượn sức mạnh của tháp Tu La thì đã sao? Đó là bản lĩnh của ta, trong tháp Tu La thì ta chính là vô địch. Nếu ngươi không phục, ngươi cũng có thể mượn các sức mạnh khác."
Gương mặt Lý Quân lộ ra vài phần cười lạnh.
"Đây là chính miệng ngươi nói đấy nhé. Nếu ta mượn sức mạnh khác, một luồng tàn hồn như ngươi e là không chịu nổi đâu."
Lý Quân sớm đã nhận ra, những tồn tại cổ xưa này kẻ nào kẻ nấy tính tình đều thối hoắc, không thể nuông chiều bọn họ được, mà phải dùng nắm đấm để chinh phục mới xong.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!