Thấp thoáng có vô số kiếm khí xông thắng lên trời, thậm chí dẫn động được cả sức mạnh của tháp Tu La.
Điểm lợi hại thực sự của đạo Trận Pháp chính là mượn thế.
Mượn thế trời xanh, mượn thế đại địa, mượn thế sơn hà, cũng có thể mượn thế của pháp khí, mượn thế của thần linh.
"Ta hiểu rồi."
Lúc này Lý Quân múa may đầu ngón tay, vô số kiếm khí lập tức không ngừng biến hóa.
Toàn bộ sức mạnh của tháp Tu La bị dẫn động, lan tỏa một luồng sát lục cuồng bạo.
Những suc mạnh nay chỉ can Ly Quan muốn là có thể hóa thành đòn tấn công khủng bố nhất, phá diệt tất cả.
Ở phía bên kia, mắt Thừa Phong chân nhân đã tràn đầy kinh ngạc.
Năm đó sư phụ truyền cho y đạo Trận Pháp, y phải mất ròng rã ba tháng mới nhập môn, vậy mà đã được coi là thiên tài trận pháp.
Còn Lý Quân từ đầu đến cuối chỉ mất khoảng bốn giờ đồng hồ mà đã có thể bố trí được sát trận như vậy.
Hai chữ "thiên tài" đã không còn đủ để hình dung về anh nữa.
"Lý Quân, nói cho ta biết, làm sao ngươi lĩnh ngộ được?" Thừa Phong chân nhân tò mò hỏi.
Lý Quân phất tay một cái, trận pháp vô tận liền tan biến hư không như chưa từng tồn tại.
Anh cười cười nói: "Thực ra cũng không có gì, đạo Trận Pháp thật sự rất đơn giản mà. Ta chỉ tùy tiện ngẫm nghĩ một chút là hiểu, rồi tùy tiện bước vài bước, không ngờ lại thành trận luôn. Chỉ cần ai có chút thiên phú về trận pháp chắc đều làm được thôi!"
Thừa Phong chân nhân: " ... "
Sau khi hít sâu một hơi, Thừa Phong chân nhân nói: "Lý Quân, ngươi đã hoàn toàn bước chân vào ngưỡng cửa của trận đạo, tiếp theo chính là đào sâu và rèn luyện. Vừa rồi ngươi mượn bước chân để lưu lại nguyên khí, khi kích phát liền thành trận, tuy đã là cảnh giới thượng thừa nhưng vẫn chưa phải tối cao."
"Ngoài ra, ngươi đã học được mắt Phá Vọng của Lôi Khuê, có thể nhìn thấu bản chất vạn vật. Hãy quan sát vạn vật xung quanh nhiều hơn, một ngọn cỏ, một viên sỏi, thậm chí là mây trên trời đều có thể trở thành trận pháp của ngươi. Cảnh giới cao nhất là 'Vô Trung Sinh Hữu', dù không mượn bất kỳ sức mạnh nào cũng có thể ngưng thành trận pháp. Tất nhiên, cảnh giới này ngay cả ta cũng chưa từng lĩnh ngộ được."
"Ta biết rồi." Lý Quân khiêm tốn tiếp nhận.
"Lúc rảnh hãy siêng năng đến tầng hai của tháp Tu La, ta còn nhiều trận pháp lợi hại muốn truyền thụ cho ngươi, sẽ giúp ích rất lớn cho thực lực chiến đấu của ngươi."
Nói xong, Lý Quân rời khỏi không gian Huyết Ngọc Châu.
Nhìn đồng hồ thấy trời đã gần hoàng hôn, bất giác anh đã tu luyện hơn bốn tiếng đồng hồ.
Lý Quân đẩy cửa phòng ra, định bụng ra ngoài hít thở không khí, đột nhiên anh cảm thấy điều gì đó, ngẩng đầu nhìn lên bầu trời.
Bầu trời vốn đang bình lặng bỗng nhiên xuất hiện những gợn sóng như nước, dao động ngày càng mãnh liệt.