Vài vị chưởng giáo Ma Môn quanh đó đồng loạt ho khan. Trong lòng Dương Bắc Thanh và Tê Sơn Hải cười lạnh, ánh mắt tràn đầy khinh miệt.
"Thẳng nhãi này dám giở trò với tông chủ Hợp Hoan, không biết sống chết."
Hợp Hoan Tông toàn lũ ăn người không nhả xương.
Đám Lệ Cửu Tiêu và Tuần Huống cũng cười nhạt.
Người của Hợp Hoan Tông dám trêu chọc Lý Quân, ai chơi ai còn chưa biết!
Mặc dù Lệ Cửu Tiêu chủ động giới thiệu, nhưng Lý Quân chẳng buồn làm quen, hắn tùy tiện tìm một chỗ định ngồi xuống.
“Đợi đã."
Kiếm Tôn Tê Sơn Hải bước ra chặn đường, ánh mắt lạnh như băng: "Ngươi mà cũng xứng đứng đầu bảng Trừ Ma?”
"Tề Sơn Hải này trừ trước tới nay vẫn luôn đứng đầu bảng trừ ma, vậy mà lại bị một thẳng ranh vắt mũi chưa sạch đè đầu. Hôm nay ta sẽ cho thiên hạ biết, trước mặt ta, ngươi chẳng là cái thá gì, rút binh khí đi.”
Ánh mắt Tề Sơn Hải nhìn chằm chẳm Lý Quân, khí thế dâng lên.
Lý Quân cạn lời. Cái vị trí rách nát kia mà cũng có người tranh với hắn, bản thân hắn đâu có cần.
"Nếu ông thích vị trí đầu bảng như vậy, ta nhường cho ông là được chứ gì."
Lý Quân nhún vai nói.
"Nhường cho ta?"
Tề Sơn Hải cười phá lên: “Tiểu tử, lẽ nào ngươi sợ rồi, ngay cả can đảm rút kiếm cũng không có? Đúng là khiến ta thất vọng."
"Xem ra sát thần Lý Quân tiếng tăm lẫy lừng cũng chỉ là hạng chuột nhắt ham lợi danh tiếng mà thôi."
Người xung quanh thấy vậy cũng hụt hẫng. Tưởng đâu sẽ có một trận đánh long trời lở đất, ai ngờ danh không xứng với thực, mới vậy đã dễ dàng dâng lên vị trí đầu bảng.
Vốn chả buồn so đo, Lý Quân nghe vậy thì nhướng mày.
Hắn không thèm quan tâm, đối phương lại nghĩ hắn sợ.
"Được, nếu ông đã nói vậy, tôi sẽ nhận khiêu chiến của ông, nhưng ông bảo ta rút kiếm, vậy binh khí của ông đâu?"
Nghe vậy, Tề Sơn Hải cười khẩy, vẻ mặt đông ta đầy ngạo mạn.
Ông ta dùng hai ngón tay chỉ về phía Lý Quân: "Đối phó với loại như ngươi không cần phải dùng tới kiếm, hai ngón thôi là đủ đập ngươi rồi."
Nói xong, trên người ông ta vang lên tiếng kiếm ngâm, bàn tay giơ lên, lúc này hai ngón tay ông ta như một thanh bảo kiếm đè lên người Lý Quân.
Là chưởng giáo Ma Môn, bản thân Tề Sơn Hải đã ở cảnh giới nửa bước Thần Cảnh đỉnh phong, hơn nữa lại đứng đầu kiếm đạo, vậy nên cường giả cấp chưởng giáo thông thường cũng không phải đối thủ của ông ta.
Kiếm đạo của ông ta đã đạt tới cảnh giới tối cao, dù chưa cần dùng tới bảo kiếm nhưng lấy chỉ tay làm kiếm thì uy lực vẫn rất khủng bố.
Trong lòng Lý Quân thầm khinh thường.
Cái gọi là kiếm tôn, hắn còn tưởng thực lực mạnh cỡ nào, xem ra cũng chỉ có
vậy.
Lý Quân bước lên một bước, lôi điện bạo phát, đúng lúc thi triển chiêu thức vừa mới sáng tạo - Bách Long Ngự Phong Lôi.
Lôi Long lao nắm đấm của Lý Quân, sấm sét cuồn cuộn, quét sạch tất cả.
Te Son Hải đang no nụ cuời tu man thì đột nhien tieng sam vang lên bên tai ông ta.
Vừa ngẩng đầu đã thấy nắm đấm của Lý Quân đánh tới, nắm đấm phát ra sấm sét khiến người ta thấy rợn người.
Ầm ầm!
Lý Quân như một manh long, phát huy toàn lực của chiêu thức này.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!