Trong đại sảnh Tô phủ.
Khi Tô Thiền Tuyết dẫn Lý Quân cùng đám khách khanh bước vào, ba vị chú bác cùng các gia chủ của chi khác vẫn ngồi yên trên ghế, hoàn toàn không có ý định đứng dậy nghênh đón.
Đại bá Tô Ngạo cười như không cười, nói.
"Thì ra Tiểu Tuyết về rồi. Sao không báo trước một tiếng, để bác cả chuẩn bị rượu thịt cho cháu."
Nghe Tô Ngạo nói vậy, Tô Thiền Tuyết khẽ cười gắn.
Vì vị trí gia chủ mà người bác cả này hận không thể ép cô ta đi chết, giờ còn mở miệng nói muốn chuẩn bị rượu thịt chào đón cô ta trở về? Cô ta còn sợ ông ta bỏ độc vào trong thức ăn ấy chứ.
Nhưng bên ngoài Tô Thiền Tuyết vẫn cười nói.
"Cháu gái về vội quá, quên mất chuyện này, mong bác cả thứ lỗi."
"Không sao, đều là người một nhà cả. Đúng rồi, Thiền Tuyết, chẳng phải cháu đang làm thành chủ Trấn Lôi thành sao, sao lần này lại đột ngột về nhà thế?" Tô Ngạo giả vờ không biết, hỏi.
"Là thế này. Từ sau khi cha tôi không còn, vị trí gia chủ nhà họ Tô vẫn luôn bỏ trống. Lần này tôi trở về để kế nhiệm vị trí gia chủ."
Lời vừa dứt, cả đại sảnh lập tức lặng đi.
Không ai ngờ cô ta lại dám nói thẳng như vậy.
Mấy giây yên tĩnh trôi qua, tiếng ồn ào bùng nổ.
Một gia chủ của dòng bên lên tiếng:
"Tiểu Tuyết à, vốn dĩ cháu là dòng chính của nhà họ Tô, theo lý thì nên do cháu kế thừa vị trí gia chủ. Nhưng cháu còn trẻ, thực lực cũng chưa đủ. Nếu để cháu làm gia chủ, sợ rằng sẽ hủy hoại nhà họ Tô mất."
"Ta nghe nói lần này trên Con Đường Thí Luyện, cháu đã sóng vai chiến đấu với tên Sát Thần Lý Quân kia. Cháu có biết làm vậy sẽ rước họa về cho gia tộc không? Đây là minh chứng chứng minh sự không chín chắn của cháu, nên ta thấy cháu không thích hợp vị trí gia chủ này."
"Đúng đó! Gia chủ nhà họ Tô là người thống lĩnh cả dòng tộc. Cháu làm việc tùy hứng như thế, cho dù có ngồi lên ghế gia chủ, cũng khó mà khiến mọi người phục tùng."
Trong đại sảnh, kẻ trước người sau, từng lời từng câu đều đang hạ thấp Tô Thiền Tuyết.
Đặc biệt chuyện cô ta đứng về phía Lý Quân trên Con Đường Thí Luyện lại càng bị bọn họ lôi ra làm cớ.
Vốn dĩ bọn họ đã muốn tìm đủ mọi lý do để công kích Tô Thiền Tuyết, nay khó khăn lắm mới nắm được một điểm yếu, đương nhiên phải ra sức phóng đại.
Nghe những lời đó, sắc mặt Tô Thiền Tuyết lạnh đi.
Trước đây mỗi lần cô ta muốn kế nhiệm vị trí gia chủ, mấy vị chú bác này còn có thể lấy lý do cô ta còn nhỏ nên qua loa cho xong. Lần này lại nói thẳng ra cô ta không thích hợp, thật quá đáng.
Đợi bọn họ nói cho đã miệng, Tô Thiền Tuyết mới lạnh lùng lên tiếng:
"Các vị chú bác, trưởng bối, nói gì cũng vô ích thôi. Tôi là con gái duy nhất của cha, theo quy củ, tôi chính là gia chủ đời kế tiếp của nhà họ Tô. Lần này tôi về, bất kể các người nói thế nào, tôi cũng phải kế nhiệm vị trí gia chủ."
Nghe vậy, có người nhíu mày, có người lại lộ vẻ bỡn cợt.
Tô Ngạo lạnh lùng nói.
"Tiểu Tuyết, vị trí gia chủ vô cùng quan trọng, không phải bọn ta xem thường cháu, mà là bây giờ cháu còn gánh không nổi trọng trách này. Ta thấy cứ để ta tạm thời thay cháu đảm nhiệm vị trí gia chủ. Đợi đến ngày nào đó cháu chín chắn rồi, ta sẽ trả lại vị trí này cho cháu."
Khóe môi Tô Thiền Tuyết nhếch lên vài phần châm chọc:
"Bác cả, chính ông cũng tin mấy lời quỷ quái đó à? Các người phí hết tâm tư tranh đoạt vị trí gia chủ, nếu ông thật sự làm gia chủ rồi còn trông mong ông nhường lại sao? Ông tưởng tôi là đứa trẻ ba tuổi chắc?"
Nghe thế, sắc mặt Tô Ngạo thay đổi, đập mạnh xuống bàn, tức giận quát.
"Cháu ăn nói cái kiểu gì thế hả?"
Tô Thiền Tuyết bật cười, tỏ ra mất kiên nhẫn:
"Vậy tôi phải nói thế nào? Các người hết lần này đến lần khác tìm cớ thoái thác, chẳng phải chỉ muốn cướp vị trí gia chủ này sao?
Nhưng vị trí gia chủ là của tôi, không ai có thể đoạt đi được."
Sắc mặt Tô Ngạo thoáng chốc trở nên cực kỳ khó coi.
Xung quanh, vẻ mặt của đám chú bác khác cũng khó nhìn chẳng kém.
Tô Thiền Tuyết đã nói đến mức này, rõ ràng muốn xé toạc lớp mặt nạ hòa thuận giả tạo. Xem ra lần này khó mà kết thúc trong yên ổn được.
"Tô Thiền Tuyết, mày dám nói vậy, chẳng phải là vì có Lý Quân làm chỗ dựa hay sao? Nhưng mày nên nghĩ cho kỹ, dù Lý Quân có mạnh đến mấy cũng không dám đến nhà họ Tô làm càn.”
"Đúng đó, giết được cao thủ Thần Cảnh tầng ba thì đã sao? Nếu hắn dám bước vào nhà họ Tô nửa bước, thì cũng bị đánh bại như thường thôi."
"Nhà họ Tô có nền tảng tích lũy ngàn năm, sao có thể để một kẻ đầu đường xó chợ như hắn ta lay động được."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!