Chủ sạp bày ra dáng vẻ muốn khảo nghiệm.
Trong lòng Lý Quân lại cười lạnh, hắn đã sớm nhìn rõ tính toán của ông ta.
Nếu đối phương thật sự biết được lai lịch của khối đá thì đã không mang ra bán.
Lý Quân tự tin nói: "Khối đá này tên là Lôi Linh Thạch, có thể thu hút sấm sét, vừa hay ta luyện công pháp thuộc tính lôi, dùng khối linh thạch này có thể giúp tu luyện nhanh hơn."
"Đơn giản như vậy?"
Chủ sạp nghi ngờ.
Lý Quân chân thành đáp: "Sao? Lẽ nào ta nói không đúng?"
Đúng.
Chủ sạp cười, trong lòng hơi thất vọng.
Còn tưởng là bảo bối gì có thể bán được giá cao, nếu chỉ là linh thạch mang chút thuộc tính lôi thì giá cũng không quá đặc biệt.
Dù sao thì linh thạch có thuộc tính lôi cũng không ít.
“Vậy đi, ta cũng không bán đắt cho ngươi, ngươi dùng ba khối linh thạch to bằng thế này để đổi.'
Lý Quân cũng không nhiều lời, hắn lấy ra ba khối linh thạch đưa cho chủ sạp.
Đang định giơ tay lấy đi khối đá tối màu thì bị một người khác nhanh tay lấy trước, đi kèm đó là một giọng nói lạnh lẽo.
“Hóa ra là Lôi Linh Thạch, Nhị thúc vừa hay tu luyện công pháp thuộc tính lôi, ta lấy khối đá này."
Lý Quân ngang đầu, hắn thấy một thanh niên ăn mặc sang trọng đang nghịch khối đá trong tay.
Hắn ta nói với chủ sạp: "Trả linh thạch lại cho hắn, ta ra giá như hắn, Lôi Linh Thạch này thuộc về ta."
Thì ra lúc Lý Quân và chủ sạp nói chuyện đã thu hút sự chú ý của người thanh niên kia, nghe nói đây là Lôi Linh Thạch, hắn ra tay cướp đoạt không chút do dự.
"Cái này ... "
Chủ sạp tỏ vẻ khó xử.
Nếu như người đến sau cho nhiều linh thạch hơn thì bán cho hắn cũng được, nhưng đưa ra cùng mức giá, vậy thì đến sau xếp sau.
Ai ngờ nhìn thấy biểu cảm của chủ sạp, người thanh niên kia đã tức giận: "Ta là Lưu Ngọc Bảo, gia chủ mới của nhà họ Tô - Tô Thiền Tuyết là biểu muội của ta, cả thành này đều là của muội ấy, ông dám không bán Lôi Linh Thạch cho ta, có tin ta đáp nát cái sạp của ông không."
Nói xong, hắn ta lấy luôn Lôi Linh Thạch, tính xoay người rời đi.
Hắn là con trai của cậu Tô Thiền Thuyết, bây giờ Tô Thiền Tuyết là người cầm quyền nha họ Tô, nhà ngoại của nang đương nhiên cũng được thơm lây.
Lưu Ngọc Bảo nghĩ, ở thái Tô Thành này, thứ mà hắn nhìn trúng, ai dám không cho?
"Đứng lại."
Giọng nói lạnh lẽo vang lên.
Lúc này, một bóng người đứng chắn đường Lưu Ngọc Bảo.
Chính là Lý Quân.
Lưu Ngọc Bảo nhíu mày, ánh mắt hắn lạnh đi.
"Vừa rồi ngươi không nghe ta nói gì sao? Lão tử là biểu ca của Tô Thiền Tuyết, ngươi dám chặn đường ta?"
Dut loi, Luu Ngoc Bao noi voi tuy tung theo sau: "Day do ten tieu tử nay cho ta, đánh gãy chân hắn."
Ngay sau đó, một tên tùy tùng đi thẳng tới trước mặt Lý Quân, bàn tay mang theo kình khí sắc bán chộp lên vai hắn.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!