Không ngờ lão đại Nhiếp Tích lại nhổ một bãi nước bọt xuống đất.
"Sư bá cái con khỉ. Đoạn Vô Nhai, đừng tưởng ta không biết, ngươi chưa từng coi ba huynh đệ chúng ta ra gì, ngầm mắng chúng ta không biết bao nhiêu lần, Muốn ra tay với chúng ta, ngươi dám không?"
"Có gì mà không dám?"
Ngay sau đó, thanh kiếm đã nằm trong tay Đoạn Vô Nhai, sát ý cuồn cuộn.
Ông ta thực sự muốn giết chết ba tên khốn này ngay lập tức.
Nào ngờ ba huynh đệ kia lại không hề sợ hãi.
Nhiếp Tích còn cười to: "Đoạn Vô Nhai, ngươi có biết vì sao bọn ta rời khỏi Kiếm Minh không?"
"Vì sao?" Đoạn Vô Nhai lạnh lùng nhìn sang, xem thử xem miệng hắn ta có phun ra được câu nào ra hồn hay không.
"Vì chúng ta đã về dưới trướng Hỏa Vân Tông. Hỏa Vân Tông là thế lực gì chắc ngươi cũng không xa lạ đúng chứ? Ngươi mà dám động tới bọn ta, cả Kiếm Minh đều sẽ phải gánh tội."
Nghe ba chữ Hỏa Vân Tông, sắc mặt Đoạn Vô Nhai cứng lại.
"Hỏa Vân Tông này rất lợi hại sao?" Lý Quân quay sang hỏi Tuần Huống.
Tuần Huống gật đầu: "Hỏa Vân Tông cũng là một thế lực thượng cổ, là một thế lực lớn ở Bắc Xương Thành."
"Trong tông môn có cao thủ Thần Cảnh tầng ba tọa trấn, trong khi người mạnh nhất của Kiếm Minh chúng ta cũng chỉ mới Thần Cảnh tầng một."
Nghe Tuần Huống nói vậy, Lý Quân lập tức hiểu ra.
Giữa Thần Cảnh tầng một và tầng ba là khoảng cách xa vời, một cao thủ Thần Cảnh tầng ba đủ sức diệt mười mấy cao thủ Thần Cảnh tầng một.
Thảo nào Đoạn Vô Nhai lại kiêng dè như thế.
Ánh mắt Đoạn Vô Nhai hung hăng nhìn chẳm chẳm vào ba huynh đệ nhà họ Nhiếp.
Cuối cùng ông ta vẫn thu thanh kiếm trong tay lại.
Bản thân ông ta không sợ, cùng lắm giết ba người này rồi bỏ đi. Nhưng như vậy sẽ liên lụy đến cả Kiếm Minh.
"Tốt, tốt lắm."
Đoạn Vô Nhai cố gắng đè nén lửa giận trong lòng.
"Ta sẽ nhớ kỹ chuyện hôm nay. Bất kể các ngươi đầu quân cho môn phái nào, đã rời khỏi Kiếm Minh thì giao tín vật của Kiếm Minh ra đây. Lấy được tín vật, ta lập tức rời đi."
Nào ngờ nghe vậy, Nhiếp Tích vẫn lắc đầu: "Thật ngại quá, tín vật đã bị một vị trưởng lão Hỏa Vân Tông mang đi rồi, ngươi muốn thì cứ tới Hỏa Vân Tông mà đòi."
'Ngươi ... ngươi ... "
Trong mắt Đoạn Vô Nhai lúc này tràn đầy sát khí.
Bọn chúng hết lần này tới lần khác lấy Hỏa Vân Tông ra để đè ép ông ta, quan trọng là ông ta thực sự không dám đắc tội với Hỏa Vân Tông.
"Được, ba tên khốn, ta nhớ kỹ các ngươi rồi."
Đoạn Vô Nhai giận dữ quay người rời đi.
Nhất định phải lấy lại tín vật của Kiếm Minh, nhưng không thể đối đầu trực diện với Hỏa Vân Tông, đành phải tạm thời tìm chỗ trú rồi nghĩ cách sau.
Lý Quân đứng bên cạnh nhìn mà chỉ biết lắc đầu.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!