Chẳng mấy chốc, cả nhóm đã tiến vào trong sơn cốc.
Thanh Hư Tông quả không hổ là tông môn trận đạo, nơi nơi đều là trận pháo. Lý Quân phát hiện khi bọn họ đặt chân xuống đất, phía dưới lại có trận pháp tạo ra lực nâng, khiến mỗi bước chân đi được cả trượng.
Hơn nữa còn có trận pháp quét dọn bụi bẩn, mặt đất sạch sẽ đến mức khó
tin.
Điều này khiến Ly Quan không khỏi liên tưởng đến xã hội hiện đại. Nếu trận pháp được áp dụng rộng rãi, phổ cập đến mọi ngõ ngách, chúng có thể tạo ra hiệu quả tương tự như công nghệ hiện đại.
Mấy người nhanh chóng đi vào sâu bên trong Thanh Hư Tông, dọc đường gặp không ít đệ tử. Sau khi nhìn thấy Tàn Phong, tất cả đều chủ động chào hỏi, rõ tàng địa vị của Tàn Phong ở Thanh Hư Tông không hề thấp.
Lý Quân hiểu Thanh Hư Tông có đệ tử ngoại môn, nội môn, còn có cả đệ tử chân truyền. Đệ tử chân truyền có cấp bậc cao nhất trong số các đệ tử.
“Bây giờ chúng ta tới quảng trường trận đạo, đúng lúc đại trưởng lão đang ở đó, muốn gặp tông chủ cần phải có sự cho phép của đại trưởng lão, nếu không, dù là đệ tử chân truyền thì cũng không dễ gặp tông chủ như vậy." Tàn Phong nói.
Trong lúc bọn họ đang nói chuyện.
“Ö? Đây chẳng phải là Tàn Phong sư huynh sao?"
Một giọng nói âm dương quái khí vang lên.
Từ phía bên kia đường, một nam tử trẻ tuổi đang bước tới.
Hắn có khuôn mặt nhọn hoắt, trông tướng mạo đã cho người ta ấn tượng chua ngoa, cay nghiệt.
"Dương Kiện, hóa ra là ngươi."
Trên mặt Tàn Phong tỏ vẻ không vui.
"Phải đấy, ta đang muốn đến quảng trường trận đạo. Ca ca Dương Chấn của ta lần này mang về một thiên tài trận đạo, ngay cả Đại trưởng lão cũng bị kinh động. Huynh ấy đa lap công lớn cho tong mon chung ta. The nen đương nhiên ta phải tới đó xem." Dương Kiện đắc ý nói.
Nói xong, hắn liếc nhìn Lý Quân bên cạnh Tàn Phong rồi nói một cách khoa trương: "Chắc đây là người mà Tàn Phong sư huynh tìm được rồi. Không ngờ Tàn Phong sư huynh lại không tay trắng, nhưng mà nhìn bộ dạng của tên tiểu tử này so với thiên tài mà huynh ta đưa về, hắn chỉ có thể xem là đồ bỏ đi."
Dương Kiện không chút khách khí nói.
Dương Chấn và Tàn Phong có thù oán, hắn ta là đệ đệ của Dương Chấn, đương nhiên không có ấn tượng tốt với Tàn Phong.
Cho dù đệ tử trận đạo cho Tàn Phong tìm về có chút thiên phú thì gia nhập cũng chỉ là đệ tử ngoại môn mà thôi, so với đệ tử chân truyền thì căn bản không cùng một cấp bậc.
Đừng nói là nói vài lời mỉa mai, dù hắn có tát đối phương hai cái, đối phương cũng chẳng dám lên tiếng.
"Dương Kiện, câm cái miệng thối của ngươi lại."
Sắc mặt Tàn Phong trở nên khó coi.
Mặc du Dưong Kien hiểu lam, Ly Quan không phải đệ tử do han mang về, nhưng đối phương sỉ nhục như vậy chẳng khác nào vả vào mặt hắn.
"Tàn Phong sư huynh đừng nóng giận. Ta nói có sai sao? Chỉ nói sự thật thôi mà. So với vị thiên tài trận đạo mà đại ca ta mang về, người khác mang về chỉ có thể là phế vật thôi."
“Ngươi cũng đừng nhìn ta với ánh mắt hung thần ác sát như vậy. Lần này đại ca ta mang về cho tông môn một thiên tài, chắc chắn sẽ được ban thưởng, tới khi đó thực lực trận đạo sẽ tiến bộ vượt bậc. Tàn Phong, ngươi thử động vào ta thử xem, hậu quả ngươi gánh không nổi đâu."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!