Sau khi tới quảng trường trận đạo, Tàn Phong do dự không biết lúc này có nên đưa Lý Quân tới gặp đại trưởng lão hay không, bởi vì ông còn phải khảo nghiệm thiên phú của thiên tài trận đạo mới được đưa về.
Đúng lúc đó, một giọng nói nức no vang lên khắp quảng trường.
Hơn nữa đối phương còn chạy thẳng về phía người thanh niên đang đứng cạnh đại trưởng lão.
Là Dương Kiện.
Lúc này, Dương Kiện đầu tóc rũ rượi, hắn xông tới cạnh thanh niên áo trắng.
"Đại ca, huynh nhất định phải đòi lại công bằng cho đệ."
Thanh niên áo trắng kia chính là đại ca của Dương Kiện - Dương Chấn.
Lúc này, toàn bộ thành viên cấp cao của Thanh Hư Tông đều có mặt, hành động của Dương Kiện lập tức thu hút ánh nhìn của mọi người.
Dương Chấn nhìn bộ dạng thảm hại của đệ đệ, sắc mặt hắn cũng trầm xuống: “Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, ai đánh đệ tới nông nỗi này?"
"Là Tan Phong, tên tiểu tử ma Tan Phong mang về."
Nói xong, ngón tay Dương Kiện chỉ về phía đám đông.
Vô số ánh mắt đồng loạt nhìn về phía Lý Quân đang đứng cạnh Tàn Phong.
Nhìn thấy cảnh này, Tàn Phong đành cười khổ rồi bước ra.
Đại trưởng lão cũng đưa ánh mắt nhìn sang.
Sắc mặt ông ta không được tốt cho lắm.
Đệ tử trong môn tranh đấu với nhau là chuyện rất bình thường, nhưng ầm ĩ đến mức này khiến Đại trưởng lão muốn nổi giận.
"Tàn Phong, ngươi giải thích chuyện này thế nào? Người do ngươi mang về lại dám đánh đệ đệ ta, còn chưa chính thức gia nhập Thanh Hư Tông đã dám làm như vậy, ta thấy hắn cũng là một kẻ ngông cuồng, không cần thiết phải gia nhập Thanh Hư Tông đâu."
Dương Chấn hừ lạnh, ánh mắt vô cùng âm trầm.
Nếu không có các bậc trưởng bối ở đây thì hắn ta đã ra tay rồi.
Ai ngờ Tàn Phong lại chẳng hề hoảng hốt, chỉ cười rồi lắc đầu nói: "Ngươi hiểu lầm rồi, vị này không phải là đệ tử do ta tìm về đâu."
Dương Chấn ngây người.
Không phải đệ tử? Vậy là ai?
Ngay sau đó hắn ta lớn tiếng quát mắng: "Hay lắm, Tàn Phong, lá gan của ngươi cũng lớn that. Không phải đe tử ma ngươi con dam đưa han vao tông môn? Ngươi có biết cho người không liên quan vào tông môn là tội gì không?"
“Hắn cũng không phải người không liên quan."
Dương Chấn đi thẳng tới trước mặt Đại trưởng lão.
“Đại trưởng lão, vị này là Lý Quân."
Trưởng lão Hồng Quảng mặc áo choàng trắng, ở Thanh Hư Tông, ông là người chỉ xếp sau tông chủ, vô cùng uy nghiêm.
Ben cạnh Đại truong lao la mot nhom cac truong lao, hộ phap của Thanh Hư Tông.
Hồng Quảng sớm đã chú ý tới tranh chấp giữa họ, lúc này ông mới lên tiếng hỏi: "Dương Chấn nói không sai, tự tiện dẫn người không liên quan về tông môn, là vi phạm nội quy."
"Tàn Phong, nói cho ta biết, tại sao ngươi lại làm như vậy?"
Tông môn trận đạo không quá quan trọng võ lực, vậy nên thực lực của vị đại trưởng lão này cũng chỉ là Thần Cảnh tầng thứ nhất, cảnh giới của Lý Quân cao hơn ông ta, vậy nên ông ta không thể nhìn thấu hắn.
Nhưng Hồng Quảng biết Tàn Phong là đệ tử chân truyền, làm việc rất vững vàng. Hắn trịnh trọng dẫn Lý Quân tới trước mặt mình thì chắc chắn là có lý do.
“Hừ."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!