Phía bên kia, biểu cảm trên mặt Dương Chấn cũng trở nên cứng đờ.
Hắn không ngờ, tên tiểu tử mà Tàn Phong mang về lại có thân phận như vậy.
"Được Thừa Phong Chân Nhân truyền thụ? Sao có thể?"
Im lặng vài giây, Dương Chấn là người đầu tiên đưa ra chất vấn.
"Thừa Phong tổ sư là nhân vật mấy nghìn năm trước, làm sao chứng minh hắn là truyền nhân của Thừa Phong tổ sư?"
"Đúng vậy."
Dương Chấn vừa nói thế, người xung quanh cũng phụ họa theo.
"Đúng đấy, một người ở đâu chui ra rồi nói là tổ tông của chúng ta, thật hoang đường quá. Ta thấy tên này là chắc chắn là lừa đảo."
Hồng Quảng cũng nhìn chằm chẳm Lý Quân với ánh mắt sáng như đuốc
"Thừa Phong tổ su là thiên tài kiệt xuất nhất của Thanh Hư Tông, năm đó sau khi rời khỏi Thanh Hư Tông thì không bao giờ trở lại nữa. Ông ấy có lưu lại truyền thừa ở bên ngoài cũng có khả năng. Chỉ là ngươi chứng minh cho chúng ta xem bằng cách nào?"
Đối với điều này, Lý Quân cười một cách tự tin.
Thừa Phong Chân Nhân truyền thụ lại trận đạo tu luyện cả đời cho hắn, muốn chứng minh không có gì khó.
Nhưng Lý Quân còn chưa lên tiếng, giọng nói của Thừa Phong Chân Nhân đã vang lên bên tai.
"Đi kiểm tra tư chất trận đạo đi, vừa hay ta cũng tò mò tư chất trận đạo của ngươi ở cấp bậc nào."
Nghe vậy, Lý Quân lập tức đổi giọng nói: “Chẳng phải các người sắp kiểm tra tư chất cho đệ tử sắp nhập môn sao? Có thể cho ta kiểm tra cùng. Sau khi nhìn thấy tư chất trận đạo, các người sẽ hiểu vì sao Thừa Phong Chân Nhân lại chọn ta. Bởi vì tư chất của ta là vô song."
Nghe vậy, tất cả mọi người đều trợn tròn mắt.
Người này quá ngông cuồng.
"Được."
Đại trưởng lão Hồng Quảng gật đầu, ông cho rằng đây cũng là một cách hay.
Dù sao với sự kiêu ngạo của Thừa Phong Chân Nhân, nếu là người bình thường thì chắc chắn sẽ không được ông nhìn trúng. Người có thể trở thành truyền nhân của ông thì đương nhiên tư chất sẽ không tầm thường.
"Vừa rồi Đại trưởng lão nói tư chất của ta trăm năm khó gặp. Ta không tin tư chất ngươi mạnh hơn ta."
Lúc này một giọng nói vang lên, chính là vị thiên tài trận đạo kia.
Hắn tên là Ngụy Huy, mặc dù chưa chính thức nhập môn, nhưng được Dương Chan va moi nguoi xung quanh tang boc khien han ta tro nen kieu ngao. Nghe Lý Quân nói khoác lác như vậy, hắn không nhịn được lên tiếng.
Lý Quân thản nhiên: "Ta là thiên tài vô song, dù là trận đạo hay võ đạo, không ai cùng thế hệ có thể vượt qua ta."
Ngụy Huy không phục.
"Nói khoác ai mà chả nói được!"
Hắn lẩm bẩm.
"Tên tiểu tử này cũng ngông cuồng thật, hắn không biết Ngụy Huy ưu tú đến mức nào."
Dương Chấn tức giận nói.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!