Sát khí trên người Lý Quân ngút trời, anh thực sự đã cực kỳ tức giận.
Có kẻ dám làm tổn thương người mà anh để ý, đáng bị phanh thây vạn đoạn.
Đúng lúc này, mấy bóng người áp sát về phía anh, chính là Đàm Đài Hoằng Nghị, Long Bắc Hàn và những kẻ khác.
“Ban đầu ta còn định dùng đám người Tê Hà Cốc làm mồi nhử để dụ ngươi ra, không ngờ ngươi lại tự chui đầu vào lưới. Xem ra ngươi đã được định sẵn phải chết trong tay bọn ta rồi!"
Long Bắc Hàn cất tiếng cười lớn.
Vài luồng hơi thở đã khóa chặt Lý Quân, thêm mấy bóng người vòng ra sau lưng, ý đồ vây khốn anh, không cho anh cơ hội chạy trốn.
Triệu Trường Hà đi sát bên cạnh Lý Quân, vung tay tung ra một mảnh kiếm quang.
"Âm! Âm! Âm! Âm!"
Mấy người kia bị kiếm quang cắt cổ, ôm cổ ngã rầm xuống đất.
Thấy vậy, đồng tử đám người Long Bắc Hàn đồng loạt co rút.
Thực lực của Triệu Trường Hà tuyệt không hề thua kém bọn họ.
"Thảo nào dám quay về, thì ra là đi tìm được người giúp đỡ. Có điều hôm nay dù ngươi tìm được ai, cũng khó thoat khỏi cái chết."
Vương Thiên Hóa quát lớn.
Tuy thực lực Triệu Trường Hà không yếu, nhưng bên bọn họ có tới năm cao thủ Thần Cảnh tầng bốn, đủ sức đánh bại bên Lý Quân.
Triệu Uẩn cũng bước lên một bước, chuẩn bị ra tay trợ giúp Lý Quân, nhưng ngay sau đó đã bị ngăn lại.
Lý Quân muốn tự tay vặn từng chiếc đầu của bọn chúng xuống, mới có thể giải được mối hận trong lòng.
"Triệu Uẩn, Triệu Trường Hà, hai người phong tỏa xung quanh, không cho một tên nào chạy thoát. Còn đám chó này để ta."
Lời còn văng vẳng, sát ý lạnh lẽo trên người Lý Quân bùng phát, anh lao nhanh về phía năm người kia.
"Ngông cuồng, để ta lấy mạng ngươi."
Tống Thiên Thu gia chủ Tống gia, bất ngờ ra tay, kiếm quang khủng bố từ người ông ta bùng nổ, mang theo khí tức lạnh lẽo vô biên.
Ông ta đã sớm nóng lòng muốn lấy mạng Lý Quân, bởi vì con gái của ông ta chết trong tay Lý Quân.
Một kiếm này vô cùng sắc bén, tựa như muốn xé toạc cả hư không.
Ngay lúc kiếm quang sắp chém thân thể Lý Quân thành hai nửa, trên mặt Tống Thiên Thu bỗng hiện lên vẻ hoảng loạn.
Bởi vì không có một giọt máu nào bắn ra, thứ ông ta chém trúng chỉ là một đạo tàn ảnh.
Ông ta vội vàng thu kiếm về, muốn dựng kiếm ngăn cản.
"Tốc độ quá chậm."
Giọng nói lạnh lùng của Lý Quân vang lên ngay bên tai ông ta.
"Rắc!"
Ngực Tống Thiên Thu bị chuôi đao của Lý Quân nện thẳng vào, xương cốt vỡ vụn. Đồng thời tay anh vẫn nắm chặt chuôi đao, lưỡi đao hất ngược lên, dí sát vào cổ Tống Thiên Thu.
Tống Thiên Thu hoảng sợ vội vàng lùi lại.
Nhưng mũi đao vẫn ghim chặt trên cổ ông ta, hoàn toàn không cách nào thoát ra được.
"Chút bản lĩnh cỏn con mà cũng dám cuồng vọng trước mặt ta?"
Nói xong, anh dùng sức đâm, động mạch chủ trên cổ Tống Thiên Thu bị cắt đứt, máu tươi phun xối xả.
Ông ta run rẩy đưa tay muốn bịt vết thương lại để cầm máu, nhưng tay vừa nhấc lên thì lại nhận thêm một nhát đao nữa.
"Phụt!"
Cánh tay phải của ông ta bị đao quang chém đứt, rơi bịch xuống đất.
"Ngươi dám tổn thương người của Tê Hà Cốc, sao ta có thể để ngươi chết dễ dàng như vậy được?"
Tống Thiên Thu mất một cánh tay, gào thét đau đớn.
Kế tiếp đó thêm một đạo đao quang lại giáng xuống, cánh tay trái của ông ta cũng bị chém phăng.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!