Trong lúc Dương Hâm và Hoàng Bộ Dao đang nhỏ giọng trò chuyện, bỗng nhiên chân trời vọng tới tiếng ầm vang và âm thanh xé gió.
Giữa đám mây xuất hiện một chiếc thuyền pháp khí xé mây bay tới, bởi tốc độ quá nhanh, ngay cả mây trắng cũng bị khuấy động.
Lúc này, tất cả mọi người ở phía dưới đều bị âm thanh thu hút.
Ngước đầu nhìn, đó là một thuyền pháp khí dài bảy tám mét.
Bảy - tám bóng người nhìn xuống dưới với vẻ mặt kiêu ngạo.
“Người phụ trách thuyền khách này đâu? Bảo hắn ra gặp ta."
Người đàn ông trung niên cao ngạo nói.
Lúc này, trên truyền trở nên hỗn loạn.
“Nhà thuyền pháp khí của nhà họ Ôn, nghe nói nhà họ Ôn đã bảo Trọng Hoa Tông đóng tổng cộng mười pháp thuyền pháp khí, thể tích không lớn nhưng tốc độ rất nhanh."
“Nhà họ Ôn là gia tộc thượng cổ, không biết vì sao lại xuất hiện ở đây?"
Bọn họ rất có uy danh ở Thánh Địa, không chỉ là gia tộc thượng cổ mà còn là Thần Sứ.
Dù những gia tộc thượng cổ kia thấy họ, cũng phải ngoan ngoãn cúi đầu.
Đây chính là lý do khiến nhà họ Ôn ngang ngược.
Dù tử đệ những gia tộc thượng cổ kia thấy người nhà họ Ôn cũng phải tránh đường.
Không ngoa khi nói, người nhà họ Ôn ra ngoài đụng phải có chó cũng phải ra tay đánh một trận.
Nhìn thấy người nhà họ Ôn tới, người phụ trách thuyền nhanh chóng tới boong tàu, chắp tay: "Ra là các vị đại nhân, không biết các vị có gì phân phó?"
Người phụ trách là một lão đầu, thấy người nhà họ Ôn, ông ta run rẩy sợ sệt.
"Là như thế này, nhà họ Ôn cần một con thuyền lớn, từ giờ phút này, con thuyền của các ngươi bị trưng dụng rồi."
Người đàn ông trung niên lớn tiếng nói.
Một con thuyền lớn như vậy tiêu hao biết bao vật liệu và nhân lực, vậy mà đối phương lại muốn chiếm làm của riêng.
Nghe vậy, mặt người phụ trách truyền tái xanh.
Ông ta vội vàng nói: “Đây là thuyền của nhà họ Lưu, tiểu nhân chỉ là người phụ trách thôi."
"Nếu ngươi không làm chủ được thì cut khỏi thuyền, nhà họ Lưu có gan thì tới nhà họ Ôn mà đòi."
"Chuyện này ... "
Người phụ trách còn đang định nói gì đó.
“Lão già chết tiệt, cho ngươi mặt mũi còn không biết điều, được nhà họ Ôn ta trưng dụng thuyền ngươi còn dám lải nhải."
Nói xong, đối phương chém một đạo kiếm quang xuống.
Lão giả muốn chống cự nhưng phát hiện bản thân không thể cử động.
“Âm."
Cơ thể bị kiếm quang chém bay, liên tục phun máu.
Lúc này, boong tàu chìm vào yên lặng.
Không ai ngo nha ho On lại ngang ngược như vậy.
“Ta tuyên bố, con thuyền này thuộc về nhà họ Ôn, các ngươi cút hết cho ta, trong mười phút nếu còn ai chưa rời, giết không tha."
Người đàn ông kia lớn tiếng nói.
Khách trên thuyền rơi vào hỗn loạn.
“Cướp đồ của người khác, đúng là đám chó tay sai của thần, hôm nay ta được dịp mở mang tầm mắt."
Đúng lúc này, một giọng nói thản nhiên vang lên.
Người nha họ Ôn nhìn theo hướng phát ra am thanh, đo là một thanh niên đang hờ hững đứng trên mũi thuyền.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazz.me. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!