"Muốn cướp cơ duyên của ta à?"
Nghe vậy, Lý Quân bật cười.
"Sắp chết đến nơi rồi còn không tự biết."
Vốn dĩ Lý Quân cũng không định tha cho các gia tộc Thần Sử, chuyên làm chó săn cho Thần.
Giờ đối phương còn tự dâng đến cửa, thì có lý nào không giết.
Đao A Tị xuất hiện trong tay, sấm sét quấn quanh thân đao, sát khí cuồng bạo bùng nổ.
"Hôm nay ta sẽ tiễn ngươi lên đường trước. Chẳng bao lâu nữa, đám cao thủ Ôn gia cũng sẽ lần lượt xuống dưới đoàn tụ với ngươi."
Nói xong, Lý Quân lập tức ra tay.
Một ánh đao xé trời lao thẳng lên không, rồi hóa thành một tia sét, bổ xuống người Tam trưởng lão.
Mới đầu, tam trưởng lão còn không coi ra gì.
Lão ta là Thần Cảnh tầng bốn, hơn nữa còn có thêm lực lượng thần huyết gia trì, mạnh hơn Thần Cảnh tầng bốn bình thường rất nhiều.
"Nhãi ranh, hôm nay ta cho ngươi biết thế nào là tuyệt vọng."
Tam trưởng lão nâng tay chộp lấy ánh đao của Lý Quân.
Chưởng kình của lão ta đánh trúng ánh đao.
Vốn tưởng ánh đao sẽ bị chặn lại, nào ngờ thứ vang lên lại là một tiếng nổ động trời.
Chưởng kình của lão ta bị ánh đao xé nát, cả bàn tay bị chém thành hai nửa, một cánh tay nổ tung, hóa thành sương máu.
"A!"
"Không thể nào!"
Tam trưởng lão gào thét thê thảm.
Nhìn cánh tay phải trống không, một nỗi kinh hoàng tột độ ập đến.
Thần Cảnh tầng bốn mà lại không đỡ nổi một chiêu của đối phương.
Lý Quân lao khỏi boong tàu, đao ý lạnh lẽo bao trùm lấy tam trưởng lão.
"Đông Diệt!"
Lý Quân quát lớn.
Đao quang tràn ra, như đóng băng cả thời không.
Tam trưởng lão hoảng sợ phát hiện bản thân như rơi vào bùn lầy, mỗi một động tác đều trở nên chậm chạp dị thường.
Đao A Tị trong tay Lý Quân rõ ràng đang chém xuống rất chậm, nhưng lão ta lại không thể tránh được.
"Đây là đao pháp gì? Không thể nào? Ta chính là Thần Cảnh tầng bốn kia mà."
Lão ta muốn phản kháng, nhưng không nhúc nhích nổi.
Chỉ thoáng sau.
Tốc độ của đao quang bỗng nhiên bùng nổ.
"Xoẹt!"
Một đao chém xuống, tam trưởng lão bị chém thành hai nửa.